Chương 33: Săn mồi trong bóng tối

Ánh bình minh len lỏi qua kẽ lá, chiếu xuống khuôn mặt hốc hác nhưng đầy quyết tâm của Lăng Vô Địch.

Hắn ngồi trong hang động nhỏ, lưng dựa vào vách đá lạnh lẽo, mắt nhìn ra ngoài nơi những tia nắng đầu tiên đang đánh thức khu rừng.

Một đêm chạy trốn khiến cơ thể hắn rã rời, nhưng tinh thần lại phấn chấn lạ thường.

*Suýt chết, nhưng mà vui!

Hắn nhìn vào hệ thống:

**Sát Phạt Điểm:

21.

000**

**Tu vi:

Lục Phẩm trung kỳ**

**Dịch Cân Kinh – trung thành**

*Chín nghìn điểm nữa.

Mười hai mạng của Thanh Phong môn, nếu lấy hết, sẽ dư.

Hắn cười thầm, nhưng rồi nghĩ lại.

Mười hai tên, một tên ngang cơ, ba tên kém hơn một bậc, tám tên thất phẩm.

Đánh cả lũ thì không được, nhưng đánh lẻ thì.

*Phải chia cắt chúng.

Phải khiến chúng tách ra.

Kế hoạch bắt đầu hình thành trong đầu hắn.

Ba ngày sau, Lăng Vô Địch đã phục hồi hoàn toàn.

Hắn rời khỏi hang, lần theo dấu vết của đám Thanh Phong môn.

Không khó để tìm thấy chúng.

Một nhóm mười hai người đi lại ồn ào, để lại dấu vết khắp nơi.

Lăng Vô Địch bám theo từ xa, kiên nhẫn chờ đợi.

Đến trưa, cơ hội đến.

Ba tên Thất Phẩm viên mãn tách khỏi nhóm chính, đi vào rừng tìm củi.

Chúng đi xa dần, xa dần, mất hút sau những lùm cây.

Lăng Vô Địch mắt sáng lên.

Hắn lặng lẽ bám theo, như một con báo rình mồi.

Ba tên Thanh Phong môn dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, vừa nhặt củi vừa nói chuyện:

"Mệt quá!

Tìm mấy ngày chẳng thấy tên đó."

"Thôi, cứ tìm.

Đại sư huynh bảo sao nghe vậy."

"Nghe nói thằng đó chỉ Lục Phẩm sơ kỳ, sao chạy tài thế?"

"Mày coi thường à?

Dù sao cũng là Lục Phẩm, hơn bọn mình một cảnh giới."

"Hơn thì hơn, nhưng ba đánh một, sợ gì?"

Lăng Vô Địch nấp trong bụi cây, nghe chúng nói chuyện mà buồn cười.

*Ba đánh một?

Các ngươi tưởng ta là Lục Phẩm sơ kỳ thật sao?

Hắn vận Ẩn Tức, vẫn giữ khí tức Lục Phẩm sơ kỳ, rồi từ từ bước ra khỏi bụi cây.

Ba tên giật mình, quay lại.

Thấy hắn, mắt chúng sáng rực lên:

"Là nó!

Là thằng đó!"

"Đừng để nó chạy!

"Chúng xông vào, đao kiếm chém tới.

Lăng Vô Địch không chạy.

Hắn đứng yên, chờ chúng đến gần.

Khi tên đầu tiên lao tới, hắn động.

Dịch Cân Kinh vận chuyển, khí lạnh bùng phát.

Thân pháp hắn nhanh như chớp, lướt qua tên đó trong tích tắc.

Một đường đao lóe lên, cổ họng tên đó đứt phăng.

**

"Keng!

Hạ sát Thất Phẩm viên mãn, thu hoạch 500 điểm."

**

Hai tên còn lại hoảng hồn, chưa kịp phản ứng thì Lăng Vô Địch đã xoay người, đao thứ hai vung lên.

Một tên gục ngay tại chỗ.

**

"Keng!

Hạ sát Thất Phẩm viên mãn, thu hoạch 500 điểm."

**

Tên cuối cùng quay đầu bỏ chạy, la hét thảm thiết.

Lăng Vô Địch không đuổi.

Hắn chỉ đứng đó, nhìn tên đó chạy xa, rồi mỉm cười.

*Chạy đi, về báo với đại sư huynh của ngươi.

Hắn cúi xuống, lục soát xác chúng, nhặt ít lương khô và mấy nén bạc, rồi lặng lẽ rút lui.

**Điểm hiện tại:

22.

000.

**

Tối hôm đó, cả khu rừng náo loạn vì tin dữ.

Đám Thanh Phong môn điên cuồng lùng sục, nhưng Lăng Vô Địch đã biến mất như chưa từng xuất hiện.

Hai ngày sau, hắn lại ra tay.

Lần này là hai tên Thất Phẩm viên mãn đi lấy nước bên suối.

Chúng vừa cúi xuống, Lăng Vô Địch từ trong bụi cây lao ra, hai nhát đao liên tiếp, cả hai ngã xuống dòng suối, nước nhuộm đỏ.

**Điểm hiện tại:

23.

000.

**

Năm ngày tiếp theo, Lăng Vô Địch lần lượt hạ thêm bốn tên Thất Phẩm viên mãn nữa.

Mỗi lần hắn ra tay đều chớp nhoáng, dứt khoát, không để lại dấu vết.

Hắn như một bóng ma trong rừng, lúc ẩn lúc hiện, khiến đám Thanh Phong môn hoảng loạn.

**Điểm hiện tại:

27.

000.

**

Chỉ còn ba tên:

tên đại sư huynh Lục Phẩm trung kỳ, và hai tên Lục Phẩm sơ kỳ.

Đêm hôm ấy, Lăng Vô Địch rình mò gần trại của chúng.

Lửa trại bập bùng, soi sáng ba khuôn mặt căng thẳng.

Tên đại sư huynh ngồi giữa, mắt đỏ ngầu vì mất ngủ, tay siết chặt thanh kiếm.

"Hai đệ tử còn lại đâu?"

Hắn hỏi.

Một tên Lục Phẩm sơ kỳ run run đáp:

"Thưa đại sư huynh, chúng.

chúng đi tuần quanh trại.

"Tên đại sư huynh nghiến răng:

"Điên à?

Ban đêm thế này mà dám tách ra?

Gọi chúng về ngay!

"Nhưng đã muộn.

Từ trong bóng tối, hai tiếng la thảm thiết vang lên, rồi im bặt.

Cả ba người đứng bật dậy, mặt tái mét.

Lăng Vô Địch từ từ bước ra khỏi bóng tối, tay cầm đoản đao, máu còn nhỏ giọt trên lưỡi.

Hắn cười nhạt, nhìn ba tên còn lại:

"Chào các hạ.

Tìm ta lâu chưa?"

**Điểm hiện tại:

28.

000.

**

Tên đại sư huynh gầm lên, vung kiếm xông tới.

Lưỡi kiếm vẽ một đường cong sắc lẹm trong không trung, mang theo khí thế sát phạt.

Lăng Vô Địch không lùi.

Hắn vận Dịch Cân Kinh, đao trong tay đón đỡ.

*Choeng!

Đao kiếm va chạm, tia lửa bắn ra.

Lăng Vô Địch cảm thấy tay tê rần – tên này lực lượng không hề kém hắn, dù cùng cảnh giới.

Hai tên Lục Phẩm sơ kỳ cũng xông vào, đao kiếm chém tới từ hai bên.

Lăng Vô Địch bị ép vào thế khó.

Hắn vừa đỡ đòn của tên đại sư huynh, vừa né tránh hai tên kia.

Mỗi bước chân đều phải tính toán, mỗi đường đao đều phải chuẩn xác.

*Mẹ kiếp!

Ba đánh một khó thật!

Nhưng hắn không hoảng.

Hắn nhớ lại những bài học từ các trận chiến trước:

không đánh trực diện, tìm sơ hở.

Hắn lùi dần, lùi dần, dụ chúng vào sâu trong rừng.

Bóng tối bao trùm, chỉ còn ánh trăng le lói soi sáng.

Tên đại sư huynh càng đánh càng điên cuồng, kiếm pháp loạn xạ.

Hắn hét lên:

"Giết nó!

Giết nó cho ta!

"Hai tên kia cũng hăng máu xông lên, không còn giữ khoảng cách.

Đúng lúc đó, Lăng Vô Địch bất ngờ lăn người sang một bên, biến mất vào bụi cây.

Cả ba khựng lại, nhìn quanh.

"Nó đâu rồi?"

Bỗng nhiên, từ phía sau, một tia sáng lóe lên.

Một tên Lục Phẩm sơ kỳ kêu lên thảm thiết, ngã vật.

**

"Keng!

Hạ sát Lục Phẩm sơ kỳ, thu hoạch 800 điểm."

**

Tên đại sư huynh và tên còn lại quay lại, thấy Lăng Vô Địch đã xuất hiện sau lưng chúng, đao còn đẫm máu.

"Thằng khốn!"

Tên đại sư huynh gầm lên, lao vào.

Lăng Vô Địch không đánh.

Hắn lại lùi, biến mất vào bóng tối.

Cuộc rượt đuổi trong đêm tối kéo dài hàng giờ.

Lăng Vô Địch lúc ẩn lúc hiện, mỗi lần xuất hiện là một nhát đao chí mạng.

Hắn không đánh trực diện, chỉ tấn công khi chúng sơ hở, rồi lại biến mất.

Đến gần sáng, tên Lục Phẩm sơ kỳ cuối cùng cũng ngã xuống.

**

"Keng!

Hạ sát Lục Phẩm sơ kỳ, thu hoạch 800 điểm."

**

**Điểm hiện tại:

29.

600.

**

Chỉ còn tên đại sư huynh.

Hắn đứng giữa rừng, thở dốc, mắt đỏ ngầu nhìn quanh.

Trên người hắn đầy thương tích, máu chảy ròng ròng.

Lăng Vô Địch từ từ bước ra khỏi bóng tối, đối diện với hắn.

"Ngươi.

ngươi là Lăng Vô Địch?"

Tên đại sư huynh nghiến răng hỏi.

Lăng Vô Địch cười nhạt:

"Phải.

Cảm ơn các ngươi đã đưa điểm đến tận cửa.

"Tên đại sư huynh gầm lên, lao vào đòn cuối cùng.

Lưỡi kiếm vung lên, mang theo toàn bộ sức mạnh.

Lăng Vô Địch không né.

Hắn vận Dịch Cân Kinh đến cực hạn, đao trong tay đón đỡ.

*Choeng!

Cả hai cùng lùi lại.

Tên đại sư huynh loạng choạng, suýt ngã.

Lăng Vô Địch không bỏ lỡ cơ hội.

Hắn lao tới, đao chém liên tiếp.

Ba đòn, năm đòn, mười đòn.

Tên đại sư huynh chống đỡ yếu ớt, cuối cùng gục ngã dưới chân hắn.

**

"Keng!

Hạ sát Lục Phẩm trung kỳ, thu hoạch 1.

000 điểm."

**

**Điểm hiện tại:

30.

600.

**

Lăng Vô Địch đứng giữa rừng, thở hổn hển.

Mồ hôi và máu hòa lẫn trên người, nhưng mắt hắn sáng rực.

*Đủ rồi!

Đủ 30.

000 rồi!

Hắn lập tức tìm một hang động kín đáo, ngồi xuống, mở hệ thống.

**

"Ký chủ có muốn sử dụng 30.

000 Sát Phạt Điểm để nâng Dịch Cân Kinh lên đại thành?"

**"Xác nhận!

"Một luồng thông tin khổng lồ ập vào đầu, mạnh mẽ hơn gấp bội.

Những bí ẩn sâu xa của Dịch Cân Kinh dần được hé lộ.

Kinh mạch mở rộng gấp bốn, khí huyết lưu chuyển như sông lớn, như thác đổ.

Cảm giác như cả cơ thể được tái sinh lần nữa, như lột xác, như hóa thần.

**

"Keng!

Dịch Cân Kinh đạt cấp đại thành."

**

**

"Keng!

Ký chủ đột phá lên Lục Phẩm hậu kỳ."

**

**Sát Phạt Điểm còn lại:

600.

**

Lăng Vô Địch mở mắt, một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ người, làm vách đá xung quanh đóng băng.

Hắn vung tay, một chưởng đánh vào vách đá.

Vách đá nứt toác, đổ ập xuống, tạo thành một tiếng động long trời.

Hắn cười lớn, tiếng cười vang vọng cả hang động, vọng ra núi rừng, như một lời tuyên bố với thiên hạ.

*Lục Phẩm hậu kỳ!

Dịch Cân Kinh đại thành!

Hắn nhìn ra ngoài cửa hang, nơi bầu trời trong xanh, nắng vàng rực rỡ.

*Đông Sơn Yêu Tăng, ta đến tạ ơn ngươi đây.

Khóe môi hắn nhếch lên, nụ cười lạnh lẽo, đầy tự tin và gian xảo.

**Hết chương 33.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập