Bóng tối bao trùm lấy Lăng Vô Địch, lạnh lẽo và ẩm ướt.
Hắn nằm dưới đáy hố sâu, thân thể đầy thương tích, máu vẫn rỉ ra từ những vết thương mới.
Mỗi hơi thở đều đau nhói, mỗi cử động đều như bị ai đó dùng dao cứa vào da thịt.
Nhưng hắn vẫn còn sống.
Hắn cố mở mắt, nhưng bóng tối dày đặc đến nỗi không thấy gì.
Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt từ trên cao xuống, *tích.
tách.
tích.
tách*, vọng vào vách đá tạo thành những âm thanh ma mị.
*Mẹ kiếp.
ta đang ở đâu?
Hắn cố gắng ngồi dậy, nhưng vừa động đậy, cơn đau ập đến khiến hắn suýt ngất đi.
Hắn thở dốc, cảm nhận vết thương sâu ở vai, ở sườn, ở đùi.
Máu vẫn chảy, nhưng không quá nhiều.
Hắn nhìn vào hệ thống:
**Sát Phạt Điểm:
19.
800**
**Tu vi:
Lục Phẩm sơ kỳ**
**Trạng thái:
Trọng thương (cần 3 ngày để hồi phục nếu có dược liệu, 7 ngày nếu chỉ vận công)
**
*Mẹ kiếp!
7 ngày!
Ở đây 7 ngày, chết đói mất!
Hắn lục túi, thấy vẫn còn ít lương khô và một lọ thuốc cầm máu.
Hắi thở phào, nhưng cũng đủ biết tình trạng của mình tệ đến mức nào.
Hắn cố gắng vận công.
Dịch Cân Kinh lưu chuyển chậm chạp, nhưng vẫn có tác dụng.
Hắn cảm nhận vết thương bắt đầu se lại, máu ngừng chảy.
*Phải kiếm 200 điểm nữa.
Chỉ 200 điểm nữa là đủ 20.
000, lên trung thành Dịch Cân Kinh.
Hắn nhìn quanh trong bóng tối.
Hang sâu này rộng hơn hắn tưởng.
Tiếng nước nhỏ giọt vọng ra từ nhiều hướng, chứng tỏ có lối thông sang nơi khác.
*Biết đâu lại có cơ hội?
—
Một ngày trôi qua.
Hai ngày.
Lăng Vô Địch nằm bất động, chỉ vận công chữa thương.
Dịch Cân Kinh phát huy hiệu quả kinh người, vết thương lành nhanh hơn hắn tưởng.
Đến cuối ngày thứ hai, hắn đã có thể ngồi dậy, dựa vào vách đá.
Hắn nhìn lên miệng hố, thấy một vòng tròn sáng nhỏ xíu, xa vời vợi.
Ánh sáng ban ngày lọt xuống, nhắc nhở hắn về thế giới bên trên vẫn đang náo loạn.
*Bọn chúng chắc vẫn đang lùng sục.
Chúng nghĩ ta chết rồi hay sao?
Hắn cười nhạt.
Đến ngày thứ ba, hắn đã có thể đứng dậy, lê bước khám phá hang động.
Hang sâu hun hút, tối om.
Hắn lần mò theo vách đá, từng bước chân thận trọng.
Thỉnh thoảng, hắn lại dừng lại, lắng nghe.
Tiếng nước nhỏ giọt càng lúc càng rõ.
Hắn đi về phía đó.
Đến một góc hang, hắn thấy một dòng suối ngầm nhỏ, nước trong vắt, chảy róc rách.
Hắn mừng rỡ, vốc nước uống.
Nước mát lạnh, ngọt thanh.
*Có nước rồi.
Sống thêm được ít ngày.
Hắn nhìn quanh, thấy trên vách đá có những vệt sáng lấp lánh.
Hắn lại gần, nhận ra đó là những mảnh khoáng thạch phát quang.
Ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để hắn nhìn rõ xung quanh.
Đây là một hang động tự nhiên, rộng lớn hơn hắn tưởng.
Những nhũ đá từ trên cao buông xuống, lóng lánh dưới ánh sáng le lói.
Dòng suối ngầm chảy dọc theo vách, tạo thành một hồ nhỏ phía cuối hang.
Lăng Vô Địch lần theo dòng suối, đi sâu vào hang.
Càng đi càng thấy rộng, càng thấy kỳ bí.
Đến cuối hang, hắn thấy một thứ khiến hắn sững sờ.
Một bộ xương ngồi dựa vào vách đá, xương trắng hếu, đã mục nát theo thời gian.
Bên cạnh là một thanh kiếm gỉ, một cuốn sách cũ mục, và một chiếc nhẫn ngọc vẫn còn sáng.
Lăng Vô Địch tim đập nhanh.
Hắn lại gần, nhặt cuốn sách lên.
Chữ viết cổ, nhưng hắn có thể đọc được nhờ Dịch Cân Kinh.
"Ta là Ma Thiết Tử, đệ tử của Đông Sơn Yêu Tăng, bị sư phụ hãm hại, đẩy xuống vực sâu này.
Nếu ai tìm được di vật của ta, hãy cẩn thận với lão.
Đông Sơn Yêu Tăng là kẻ gian hùng, lão đã lừa ta luyện Dịch Cân Kinh sai cách, khiến ta tẩu hỏa nhập ma, tu vi tán tận.
Trước khi chết, ta viết lại những lời này, mong người sau tránh được vết xe đổ.
.."
Lăng Vô Địch đọc tiếp, mắt sáng rực.
Hóa ra bộ xương này là đệ tử của Đông Sơn Yêu Tăng, bị lão hãm hại.
Trong cuốn sách, hắn ta ghi lại những kinh nghiệm tu luyện Dịch Cân Kinh, những sai lầm cần tránh, và cả những bí mật về sư phụ của mình.
*Thì ra lão yêu tăng không chỉ độc ác, mà còn gian hùng.
Lão lừa đồ đệ luyện sai công pháp để thử nghiệm, rồi vứt xác xuống đây.
Lăng Vô Địch lạnh sống lưng.
Hắn nhìn bộ xương, thấy có chút đồng cảm.
*Ngươi cũng là nạn nhân của lão.
Yên nghỉ đi.
Ta sẽ thay ngươi báo thù.
Hắn nhặt chiếc nhẫn ngọc lên, thấy bên trong có một mảnh giấy nhỏ.
Hắn mở ra, đọc:
"Dịch Cân Kinh thượng tầng tâm pháp, ta đã giấu trong.
nếu ngươi đọc được những dòng này, hãy tìm đến.
Chữ đến đó thì mờ, không đọc được nữa.
Lăng Vô Địch tiếc nuối, nhưng cũng đủ hiểu rằng có một bí mật lớn hơn đang chờ.
Hắn cất nhẫn vào túi, rồi nhìn bộ xương lần cuối.
*Yên nghỉ.
Bốn ngày sau, Lăng Vô Địch đã hoàn toàn bình phục.
Dịch Cân Kinh phát huy hiệu quả kinh người, vết thương lành hẳn, khí huyết lưu thông mạnh mẽ.
Hắn nhìn lên miệng hố, nơi ánh sáng le lói.
*19.
800 điểm.
Còn thiếu 200 điểm.
Phải lên đó kiếm thêm.
Hắn tìm đường leo lên.
Vách đá dựng đứng, nhưng với thực lực hiện tại, hắn có thể bám vào những khe đá, từ từ leo lên.
Sau nửa ngày, hắn lên đến miệng hố.
Hắn nằm im, quan sát xung quanh.
Khu rừng vẫn náo loạn.
Tiếng người la hét, tiếng đao kiếm va chạm vọng từ xa.
Hắn thấy một nhóm năm tên đang lục soát gần đó, mặt mày mệt mỏi, uể oải.
*Năm tên Thất Phẩm.
vừa đủ.
Hắn rón rén tiếp cận, vận Ẩn Tức, khí tức chỉ còn Thất Phẩm trung kỳ.
Hắn lảo đảo bước ra, giả vờ như vừa trốn thoát.
Năm tên thấy hắn, mắt sáng rực:
"Thằng đó!
Là nó!
Dịch Cân Kinh!
"Chúng xông vào.
Lăng Vô Địch run run lùi lại, nhưng trong lòng đang cười thầm.
Đến khoảng cách vừa đủ, hắn ra tay.
Một màn tàn sát ngắn ngủi.
Năm tên, chỉ trong vài nhịp thở, ba tên chết tại chỗ, hai tên bỏ chạy.
**Thu được:
1.
200 điểm.
Tổng điểm:
21.
000.
*Đủ rồi!
Đủ 20.
000 rồi!
Hắn lập tức tìm một chỗ kín đáo, ngồi xuống, mở hệ thống:
"Ký chủ có muốn sử dụng 20.
000 Sát Phạt Điểm để nâng Dịch Cân Kinh lên trung thành?"
**"Xác nhận!
"Một luồng thông tin khổng lồ ập vào đầu, mạnh mẽ hơn gấp bội.
Những bí ẩn sâu xa nhất của Dịch Cân Kinh dần được hé lộ.
Kinh mạch mở rộng gấp ba, khí huyết lưu chuyển như sông lớn.
Cảm giác như cả cơ thể được tái sinh lần nữa, như lột xác, như hóa thần.
"Keng!
Dịch Cân Kinh đạt cấp trung thành."
Ký chủ đột phá lên Lục Phẩm trung kỳ."
**Sát Phạt Điểm còn lại:
Lăng Vô Địch mở mắt, một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ người, làm những tán lá xung quanh rụng xuống.
Hắn vung tay, một chưởng **Huyết Sát Thiết Chưởng** đánh vào thân cây.
Thân cây to bằng người ôm đổ gãy, văng ra xa.
Hắn cười lớn, tiếng cười vang vọng cả khu rừng.
*Lục Phẩm trung kỳ!
Dịch Cân Kinh trung thành!
Hắn nhìn về phía xa, nơi những cột khói vẫn bốc lên.
*Đông Sơn Yêu Tăng, ta sắp đến tạ ơn ngươi rồi.
Khóe môi hắn nhếch lên, nụ cười lạnh lẽo, đầy tự tin và gian xảo.
*Nhưng trước hết, phải kiếm thêm điểm.
Vẫn còn nhiều mồi ngon lắm.
Hắn biến mất trong rừng sâu.
Cuộc săn vẫn tiếp diễn.
**Hết chương 31.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập