Chương 30: Mồi ngon giữa rừng già

Ánh nắng xuyên qua tán lá rừng, chiếu xuống khuôn mặt đầy gian xảo của Lăng Vô Địch.

Hắn đứng trên mỏm đá cao, nhìn xuống khu rừng bạt ngàn phía dưới.

Gió thổi mạnh, lay động tà áo rách của hắn, nhưng trong lòng hắn, lửa đã cháy.

Lục Phẩm sơ kỳ.

Dịch Cân Kinh tiểu thành.

Hắn cảm nhận luồng khí lạnh trong đan điền lưu chuyển mạnh mẽ, mỗi tế bào trong cơ thể như đang reo vui.

Sức mạnh dâng trào, khác xa ngày nào còn là Thất Phẩm.

*Lên Lục Phẩm rồi.

nhưng còn xa mới đủ.

Đông Sơn Yêu Tăng là Lục Phẩm hậu kỳ, hơn ta hai bậc.

Muốn đối phó lão, phải mạnh hơn nữa.

Hắn nhìn vào hệ thống:

**Sát Phạt Điểm:

900**

**Tu vi:

Lục Phẩm sơ kỳ**

**Dịch Cân Kinh (Thánh cấp thượng phẩm)

– tiểu thành.

Cần 20.

000 điểm để lên trung thành.

**

*Hai mươi nghìn điểm!

Mẹ kiếp!

Nhưng rồi hắn cười nhạt.

Hai mươi nghìn điểm, nếu giết người, phải giết cả trăm tên Thất Phẩm.

Nhưng với tin đồn Dịch Cân Kinh đang trên người hắn, sẽ có hàng trăm, hàng nghìn kẻ đổ xô đến đây.

*Đông Sơn Yêu Tăng, ngươi đưa than sưởi ấm ngày tuyết, ta không nhận sao đành?

Hắn nhìn về phía xa, nơi những cột khói bốc lên từ nhiều hướng.

Lửa trại, dấu hiệu của những kẻ săn mồi đang hội tụ.

*Càng đông càng tốt.

Càng loạn càng dễ kiếm điểm.

Ba ngày sau, khu rừng vốn yên tĩnh giờ đây náo động như chợ.

Tin đồn về Dịch Cân Kinh lan xa như lửa cháy.

Khắp nơi, giang hồ các nẻo đổ về.

Có kẻ là tán tu, có kẻ là đệ tử các môn phái nhỏ, có kẻ là sơn tặc chuyên nghề cướp bóc, thậm chí có cả những cao thủ của các thế lực lớn nghe danh mà tới.

Lăng Vô Địch ẩn mình trong một hang động mới, cao hơn, kín đáo hơn, có thể quan sát toàn bộ khu vực xung quanh.

Hắn ngồi xếp bằng, vận công, nhưng tai vẫn dỏng lên nghe ngóng.

Tiếng bước chân, tiếng nói chuyện, tiếng cãi vã, tiếng đao kiếm va chạm vọng vào từ nhiều hướng.

Khu rừng đã trở thành một chiến trường thu nhỏ, nơi mỗi người đều là thợ săn, cũng đều có thể là con mồi.

*Tốt.

Càng loạn càng tốt.

Hắn mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo.

Buổi trưa hôm ấy, Lăng Vô Địch phát hiện một nhóm năm tên đang lục soát gần hang động của hắn.

Chúng mặc y phục rách rưới, mặt mày hung tợn, nhưng tu vi chỉ Thất Phẩm trung kỳ, hậu kỳ.

*Lại thêm năm món quà.

Hắn vận Ẩn Tức, điều chỉnh khí tức xuống Thất Phẩm hậu kỳ, rồi lảo đảo bước ra khỏi hang, giả vờ như vừa bị thương.

Năm tên thấy hắn, mắt sáng rực lên như đèn pha.

Tên cầm đầu hét lớn:

"Thằng kia!

Đứng lại!

"Lăng Vô Địch run run, quay lại, mặt tái mét:

"Các.

các hạ muốn gì?"

Tên cầm đầu cười ha hả:

"Muốn gì?

Muốn mạng ngươi!

Nghe nói ngươi có Dịch Cân Kinh?

Giao đây, tha chết!

"Lăng Vô Địch lùi lại, lắp bắp:

"Tôi.

tôi không biết.

các hạ nói gì.

.."

"Không biết?

Lục soát!

"Năm tên ào lên.

Đúng lúc đó, Lăng Vô Địch ra tay.

Hắn vận Dịch Cân Kinh, khí lạnh bùng phát, thân pháp nhanh như chớp.

Tay cầm đoản đao, một đường **Huyết Sát Thiết Chưởng** kết hợp với đao pháp, chém thẳng vào tên cầm đầu.

Tên đó chưa kịp phản ứng đã trúng đao, ngã vật.

Bốn tên còn lại hoảng hồn, quay đầu bỏ chạy.

Lăng Vô Địch đuổi theo, chém thêm hai tên nữa.

Hai tên kia chạy thoát.

**Thu được:

800 điểm.

Tổng điểm:

1.

700.

**

Lăng Vô Địch lau đao, cười thầm.

*Lại thêm điểm.

Cảm ơn Đông Sơn Yêu Tăng.

Năm ngày sau, Lăng Vô Địch đã săn được tổng cộng hai mươi ba tên, thu về 7.

500 điểm.

Tổng điểm hiện tại:

9.

200.

Nhưng hắn cũng bắt đầu cảm thấy nguy hiểm.

Số lượng người trong rừng càng lúc càng đông, và bắt đầu xuất hiện những cao thủ Lục Phẩm.

Có lần hắn suýt chạm trán một tên Lục Phẩm trung kỳ, phải bỏ chạy thục mạng.

*Nguy hiểm rồi.

Không thể liều như trước nữa.

Hắn thay đổi chiến thuật.

Không còn chủ động săn, mà ẩn mình, chờ cơ hội.

Hắn quan sát, lắng nghe, học cách nhận biết kẻ nào mạnh, kẻ nào yếu, kẻ nào có thể ra tay, kẻ nào phải tránh.

Khu rừng ngày càng hỗn loạn.

Các nhóm giang hồ đánh nhau liên miên, tranh giành tin tức, tranh giành địa bàn.

Xác chết nằm la liệt khắp nơi.

Mùi máu tanh nồng nặc, hòa lẫn với mùi rừng ẩm ướt.

Lăng Vô Địch lợi dụng tình hình đó.

Hắn rình mò, chờ những nhóm đánh nhau xong, rồi ra tay với những kẻ bị thương, hoặc những tên lạc đàn.

Mỗi lần như vậy, hắn lại thu được vài trăm điểm.

**Sát Phạt Điểm:

15.

300.

**

*Mười lăm nghìn rồi!

Còn thiếu 4.

700 nữa là lên trung thành Dịch Cân Kinh!

Hắn phấn chấn, nhưng cũng cảnh giác cao độ.

Mười ngày sau, khu rừng đã trở thành địa ngục trần gian.

Hàng trăm người đã đổ về, hàng chục người đã chết.

Nhưng vẫn còn đó những kẻ ngoan cố, những kẻ tham lam, những kẻ liều mạng.

Lăng Vô Địch đã đạt 19.

800 điểm, chỉ còn thiếu 200 điểm nữa là đủ lên trung thành Dịch Cân Kinh.

Nhưng hắn cũng bị phát hiện.

Một nhóm mười người, dẫn đầu là một tên Lục Phẩm trung kỳ, đã lần ra dấu vết của hắn.

Chúng bao vây hang động, chặn hết lối thoát.

Lăng Vô Địch lạnh sống lưng.

Mười tên, một tên Lục Phẩm trung kỳ, ba tên Lục Phẩm sơ kỳ, sáu tên Thất Phẩm viên mãn.

So với hắn, thực lực quá chênh lệch.

*Mẹ kiếp!

Phen này khó thoát!

Tên cầm đầu cười lớn, giọng vang vọng cả khu rừng:

"Thằng nhãi!

Ra đây!

Dịch Cân Kinh để lại, ta tha mạng!

"Lăng Vô Địch nấp trong hang, mồ hôi lạnh túa ra.

Hắn nghĩ nhanh.

Không thể đánh, không thể chạy.

Phải dùng mưu.

Hắn hít một hơi thật sâu, rồi cất giọng run run:

"Các.

các hạ.

tôi ra.

tôi ra.

xin đừng giết.

"Hắn lảo đảo bước ra khỏi hang, mặt tái mét, tay giơ lên trời.

Hắn vận Ẩn Tức, chỉ để lộ khí tức Thất Phẩm hậu kỳ.

Tên cầm đầu thấy hắn yếu ớt, cười khẩy:

"Một thằng Thất Phẩm hậu kỳ mà cũng dám cầm Dịch Cân Kinh?

Đúng là ngu xuẩn!

"Lăng Vô Địch run run, quỳ xuống:

"Dạ.

dạ.

tôi biết tội.

tôi xin dâng công pháp.

xin các hạ tha mạng.

"Hắn từ từ lôi từ trong túi ra một cuốn sách cũ – thực ra là một cuốn sách nhặt được từ xác chết, bìa da cũng na ná Dịch Cân Kinh.

Hắn giơ lên, tay run run.

Tên cầm đầu mắt sáng rực, bước tới.

Đám thuộc hạ cũng xúm lại, mắt đầy tham lam.

Đúng lúc đó, Lăng Vô Địch ra tay.

Hắn bật dậy, đoản đao trong tay vung lên một đường **Huyết Sát Thiết Chưởng** kết hợp đao pháp, chém thẳng vào tên cầm đầu.

Tên đó bất ngờ, không kịp phòng thủ, trúng một nhát vào vai.

"Á!

"Lăng Vô Địch không dừng lại.

Hắn lao vào đám đông, đao múa loạn xạ.

Dịch Cân Kinh vận đến cực hạn, khí lạnh tỏa ra mù mịt.

Mỗi nhát đao đều nhắm vào điểm yếu, mỗi bước chân đều chuẩn xác.

Nhưng chúng đông quá.

Sau một hồi giao chiến, hắn bị thương ba chỗ, máu chảy đầm đìa.

Hắn biết không thể trụ lâu.

Hắn liều mạng xông ra, phá vây, chạy thẳng vào rừng sâu.

Đám người đuổi theo, la hét ầm ĩ.

Lăng Vô Địch chạy như điên, vận dụng toàn bộ khinh công.

Máu từ vết thương chảy ra, ướt đẫm lưng áo.

Nhưng hắn không dám dừng.

Chạy được một quãng, hắn thấy một cái hố sâu giữa rừng, miệng hố rộng, sâu hun hút, dưới đáy tối om.

Hắn không ngần ngại, nhảy xuống.

Cơ thể hắn rơi tự do, va vào vách đá lởm chởm, rách thêm bao nhiêu vết thương.

Cuối cùng, hắn rơi xuống đáy hố, đập mạnh xuống đất, ngất đi.

Khi tỉnh dậy, hắn thấy mình nằm trong một hang động ngầm, tối om, ẩm ướt.

Xung quanh là những vách đá lạnh lẽo, tiếng nước nhỏ giọt từ trên cao xuống.

Hắn cố gắng ngồi dậy, đau nhức khắp người.

Hắn nhìn vào hệ thống:

**Sát Phạt Điểm:

19.

800**

**Vết thương:

nặng**

*Mẹ kiếp.

suýt chết.

Hắn thở dốc, cố gắng vận công.

Dịch Cân Kinh lưu chuyển, từ từ chữa lành vết thương.

Trong bóng tối, hắn cười nhạt.

*Đông Sơn Yêu Tăng, ngươi đưa điểm đến tận cửa, ta không lấy sao đành?

Hắn nhắm mắt, chìm vào vận công.

Trên kia, khu rừng vẫn náo loạn.

Những kẻ săn mồi vẫn lùng sục khắp nơi.

Nhưng Lăng Vô Địch, trong hang động ngầm tối om, đang dần hồi phục.

Và trong lòng hắn, một kế hoạch mới đang hình thành.

**Hết chương 30.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập