Nửa năm sau cuộc gặp với Cao tiên sinh, Lăng Vô Địch vẫn ngồi trong phòng, tay cầm cuốn sổ cổ, mắt nhìn vào những dòng chữ đã thuộc nằm lòng.
Ngoài kia, mưa phùn giăng kín lối.
Những hạt mưa li ti bay trong gió, bám vào ô cửa sổ, tạo thành những giọt nước long lanh rồi từ từ chảy dài, để lại những vệt ướt mờ trên mặt kính.
Bầu trời xám xịt như màu chì, không một tia nắng.
Cả doanh trại chìm trong màu xám ảm đạm, những bóng lính đi lại vội vàng, co ro dưới những mái hiên, hơi thở họ hóa thành làn khói trắng mờ trong không khí lạnh.
Lăng Vô Địch đặt cuốn sổ xuống, đưa mắt nhìn ra ngoài.
Màn mưa mờ ảo khiến mọi vật trở nên hư hư thực thực.
Những bóng người lờ mờ hiện ra rồi lại tan biến, như những ký ức về một thời xa xăm nào đó.
Hắn thấy bóng mình phản chiếu trên ô kính, một khuôn mặt hốc hác, đôi mắt sâu thẳm, những vết sẹo nhỏ trên má – dấu tích của những trận chiến gần đây.
Hắn thở dài, một tiếng thở dài chất chứa bao nỗi niềm.
Hơi thở hóa thành làn khói trắng mờ rồi tan biến trong không khí lạnh lẽo.
*Từ gia trang.
rốt cuộc ở đâu?
Hắn lật lại cuốn sổ, đọc đi đọc lại những dòng chữ, cố tìm kiếm một manh mối.
Những ngón tay hắn lướt nhẹ trên từng trang giấy ố vàng, cảm nhận độ nhám của giấy, mùi ẩm mốc của thời gian.
Nhưng ngoài cái tên, chẳng có gì thêm.
Không địa danh, không phương hướng, không dấu hiệu nào.
"Đừng tin bất cứ ai.
.."
* Câu nói này có ý gì?
Cảnh báo?
Hay là lời nguyền?
Hắn gấp cuốn sổ, đứng dậy bước tới bên cửa sổ.
Mỗi bước chân nặng nhọc, như thể đôi chân hắn đang mang một gánh nặng vô hình.
Mưa vẫn rơi, những hạt mưa nhỏ li ti bám vào mặt kính, làm mờ đi thế giới bên ngoài.
Hắn đưa tay lau một đường trên kính, cảm nhận hơi lạnh thấm vào đầu ngón tay, rồi nhìn ra khoảng sân vắng.
Trong màn mưa, một bóng người đang đứng đó.
Lặng lẽ, bất động, như một pho tượng.
Lăng Vô Địch nheo mắt nhìn kỹ.
Đó là Trần Hổ.
Lão binh già đứng giữa mưa, mặc mỗi bộ y phục thường ngày, ướt sũng.
Nước mưa chảy dài trên mái tóc bạc, trên khuôn mặt khắc khổ đầy nếp nhăn, thấm vào từng thớ vải, tạo thành những vệt nước đen sẫm.
Trên tay lão là thanh kiếm 'Hàn Quang', lưỡi kiếm sáng loáng dưới màn mưa xám, những giọt nước đọng trên thân kiếm rồi từ từ chảy xuống mũi, nhỏ giọt xuống đất.
Lão đứng đó, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi mờ trong sương.
Lăng Vô Địch nhìn lão một lúc, thấy bờ vai lão hơi run lên từng hồi, thấy đôi tay cầm kiếm siết chặt đến trắng bệch.
Hắn quyết định bước ra ngoài.
—
Cánh cửa mở ra, tiếng kẽo kẹt vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Lăng Vô Địch bước ra mái hiên, những hạt mưa li ti lập tức bám vào mặt, vào tay, mang theo hơi lạnh thấu xương.
Hắn rùng mình một cái, nhưng vẫn bước tiếp.
Trần Hổ giật mình khi thấy Lăng Vô Địch, vai lão khẽ động, nhưng rồi lão trấn tĩnh lại, cúi đầu:
"Tiền bối.
"Lăng Vô Địch đứng dưới mái hiên, nhìn lão.
Hắn thấy những giọt nước mắt hòa lẫn với nước mưa trên khuôn mặt Trần Hổ, thấy đôi mắt lão đỏ hoe, thấy bờ mi khẽ rung:
"Sao lại đứng giữa mưa thế này?"
Trần Hổ im lặng một lúc lâu.
Lão cúi đầu nhìn xuống thanh kiếm, những ngón tay run run vuốt nhẹ lên lưỡi kiếm sắc lẹm.
Rồi lão ngẩng lên nhìn hắn.
Trong mắt lão, có một tia gì đó rất khó gọi tên – buồn bã, hoài niệm, hay một nỗi niềm nào xa xăm:
"Hôm nay là ngày giỗ của Tiểu Lục.
"Lăng Vô Địch khựng người.
*Tiểu Lục.
người lính trẻ đã chết trong chiến dịch ngày nào.
* Hình ảnh cậu bé mới hai mươi tuổi, khuôn mặt non choẹt, đôi mắt sáng ngời hiện về trong tâm trí hắn.
Rồi hình ảnh cậu bé trúng tên, ngã xuống, máu phun ra, mắt mở to nhìn trời.
Hắn nhìn Trần Hổ, thấy những giọt mưa lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ của lão, hòa lẫn với những giọt nước mắt không biết là mưa hay là.
Hắn thấy bờ vai lão hơi run, thấy đôi tay cầm kiếm siết chặt đến trắng bệch, thấy đôi môi lão mím chặt để kìm nén cảm xúc.
Lăng Vô Địch không nói gì.
Hắn chỉ bước ra khỏi mái hiên, đứng cạnh Trần Hổ, mặc cho mưa thấm ướt áo.
Những hạt mưa lạnh buốt xuyên qua lớp vải, chạm vào da thịt, khiến hắn rùng mình.
Nhưng hắn không lùi.
Trần Hổ ngạc nhiên nhìn hắn, mắt mở to:
người.
"Lăng Vô Địch nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi mờ trong sương, giọng bình thản:
"Mưa cũng tốt.
Mát.
"Hai người đứng đó, lặng lẽ dưới màn mưa.
Không ai nói với ai lời nào.
Chỉ có tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái hiên, trên lá cây, trên mặt đất, tiếng gió thổi vi vu qua những kẽ lá, và tiếng thở đều đều của hai con người giữa khoảng sân vắng.
Thỉnh thoảng, một cơn gió mạnh thổi qua, hất mưa vào mặt, nhưng cả hai đều không nhúc nhích.
Họ đứng đó như hai pho tượng, như hai linh hồn đang tưởng nhớ về những người đã khuất.
Một lúc lâu sau, Trần Hổ lên tiếng, giọng khàn đặc, vỡ vụn:
"Tiểu Lục nó.
nó mới hai mươi tuổi.
Nó bảo, sau khi xong việc, nó sẽ về quê cưới vợ.
"Lão ngừng lại, nuốt nước bọt một cách khó khăn, cổ họng lão nhấp nhô:
"Nó còn chưa kịp thấy vợ nó dài thế nào.
"Lăng Vô Địch vẫn nhìn về phía xa, không trả lời.
Trong lòng hắn, những con số lại hiện ra:
**Sát Phạt Điểm:
11.
950.
** Mười một nghìn chín trăm năm mươi điểm.
Tiểu Lục chết, cho hắn bao nhiêu?
Hắn không nhớ.
Nhưng chắc chắn là không nhiều.
*Một mạng người, đáng giá bao nhiêu điểm?
Và những giọt nước mắt này, đáng giá bao nhiêu?
Hắn không có câu trả lời.
Mưa vẫn rơi.
Hai người vẫn đứng đó.
Chiều hôm đó, khi mưa tạnh, Lăng Vô Địch đi tìm gặp Bạch Vô Trần.
Vốn định dò hỏi hắn một chút về chuyện quân doanh.
Không ngờ, Hắn lại thấy Bạch Vô Trần đang ngồi trong thư phòng, một căn phòng nhỏ nhưng chất đầy sách vở.
Những kệ sách cao chạm trần, những cuốn sách cổ bìa da sắp xếp ngay ngắn.
Trên bàn, giấy bút bày la liệt, mấy cuộn thư pháp còn thơm mùi mực tàu.
Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt trẻ trung của Bạch Vô Trần, in bóng dài trên bức tường.
Hắn đang mải mê đọc một cuốn sách cổ, thi thoảng lại ghi chép vài dòng.
Thấy Lăng Vô Địch bước vào, Bạch Vô Trần ngẩng lên, mắt sáng, nhưng trong ánh mắt ấy vẫn có một tia lo lắng khó giấu:
"Tiền bối, có chuyện gì sao?"
Lăng Vô Địch bước lại gần kệ sách, đưa mắt nhìn qua những cuốn sách.
Toàn là những cuốn cổ văn, binh thư, địa chí, y thư.
Hắn thầm khen:
*Đúng là con nhà quan quân, văn võ song toàn, phong phạm hơn hẳn người thường.
Nhìn thư phòng này, đâu chỉ có luyện võ, còn trau dồi văn hóa, đáng nể.
Hắn giả vờ lơ đãng, tay lướt qua những cuốn sách trên kệ.
Rồi hắn dừng lại, rút ra một cuốn địa chí cũ, lật lật vài trang:
"Tiểu huynh đệ, ngươi có nhiều sách hay quá.
Cuốn này viết về những vùng đất xa xôi?"
Bạch Vô Trần gật đầu, đứng dậy bước lại gần:
"Dạ, đó là cuốn *Thiên hạ quận huyện chí*, ghi chép về các vùng đất trong thiên hạ.
Tiền bối muốn tìm gì ạ?"
Lăng Vô Địch lật đến trang nói về vùng tây bắc, mắt lướt qua từng dòng chữ.
Bỗng nhiên, hắn khựng lại.
Một cái tên hiện ra trước mắt:
Tim hắn đập nhanh hơn một nhịp, nhưng mặt vẫn giữ vẻ bình thản.
Hắn chỉ tay vào dòng chữ:
"Từ gia trang?
Nơi này là gì?"
Bạch Vô Trần nhìn theo, trầm ngâm một lúc rồi nói:
"Từ gia trang là một vùng đất cũ, từng là lãnh địa của một gia tộc lớn họ Từ thời trước.
Nhưng đã bị bỏ hoang từ lâu, không người ở.
Trong sách ghi chép cũng chỉ vài dòng, không rõ ràng.
"Lăng Vô Địch gật gù, mắt vẫn dán trên trang sách:
"Nghe nói nơi đó có nhiều truyền thuyết?"
Bạch Vô Trần gật đầu:
"Dạ, lời đồn thì nhiều lắm.
Có người bảo nơi đó có kho báu, có người bảo có ma quỷ, có người bảo có yêu quái.
Nhưng chưa ai xác thực.
Nhiều người đi tìm rồi không thấy trở về.
"Hắn ngừng lại, nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt lo lắng:
"Tiền bối, sao người lại quan tâm đến nơi đó?"
Lăng Vô Địch cười nhạt, đặt cuốn sách lại chỗ cũ:
"Chỉ tò mò thôi.
Đọc sách thấy cái tên lạ, hỏi chút.
"Nhưng trong lòng, hắn đã có quyết định.
Tối hôm đó, Lăng Vô Địch ngồi một mình trong phòng, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trăng đã lên cao, soi sáng cả doanh trại.
Những tia trăng bạc xuyên qua màn sương mờ, vẽ lên mặt đất những vệt sáng dài, hư hư thực thực.
Tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng gió thổi nhẹ qua khe cửa.
Hắn nghĩ về những ngày tháng đã qua.
Từ một kẻ xuyên không yếu ớt, sống nhờ vào mặt dày và mưu mẹo, giờ đây đã có chỗ đứng trong Bạch gia.
Có lương, có chức, có người kính trọng.
Mỗi ngày làm Đao Phủ, kiếm vài trăm điểm, an toàn, ổn định.
Nhưng rồi hắn nghĩ đến cuốn sổ, nghĩ đến Từ gia trang, nghĩ đến nội công Địa cấp.
*Ở lại đây, an toàn.
Nhưng mãi mãi chỉ là Thất Phẩm.
Có điểm mà không có công pháp, cũng như có tiền mà không có chợ.
Hắn nhìn ra ngoài, nơi những ngọn núi xa xăm mờ trong sương.
*Bước ra khỏi vùng an toàn.
có thể chết.
Nhưng không bước ra, mãi mãi là con kiến.
Hắn nhớ lại lời của Cao tiên sinh:
"Ngươi sẽ có cơ hội bước vào một thế giới rộng lớn hơn.
"*Thế giới rộng lớn hơn.
có lẽ là nơi đó.
Hắn đứng dậy, bắt đầu thu xếp hành lý.
Chỉ một túi vải nhỏ, đựng mấy bộ y phục, ít lương khô, vài lọ thuốc, và cuốn sổ cổ.
Thanh đoản đao quen thuộc vẫn ở bên hông, lưỡi đao đã được mài sắc, sáng loáng dưới ánh trăng.
Hắn ngồi xuống giường, nhìn quanh căn phòng nhỏ đã gắn bó với mình hơn một năm.
Những bức tường đất nện, những vết nứt thời gian, chiếc bàn gỗ đơn sơ với những vết mực loang lổ, chiếc giường tre trải chiếu rách, tất cả đều thân thuộc đến lạ.
*Đi rồi, không biết có về được không?
Một ý nghĩ chợt lóe lên, nhưng hắn gạt đi ngay.
*Nghĩ gì thế?
Loạn thế này, sống chết chỉ là lẽ thường.
Có gì mà phải sợ?
Nhưng hắn biết, mình vẫn sợ.
Sợ cái chết, sợ những điều không biết, sợ mất tất cả.
Sợ bước ra khỏi vùng an toàn.
Hắn nằm xuống, nhắm mắt, cố ngủ.
Ngoài kia, trăng vẫn sáng, gió vẫn thổi.
Trong giấc ngủ chập chờn, hắn mơ thấy mình đang đứng trước một tòa thành cổ, hoang tàn, đổ nát.
Những bức tường đá phủ đầy rêu xanh, những cánh cổng sắt han gỉ, những tháp canh nghiêng ngả.
Cổng thành mở rộng, như một cái miệng khổng lồ đang chờ nuốt chửng hắn.
Trong bóng tối, vô số ánh mắt đang nhìn hắn, đỏ rực, như máu.
Hắn giật mình tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa.
Áo đã ướt sũng, dính chặt vào da thịt.
Ngoài kia, trời vẫn tối.
Tiếng côn trùng vẫn kêu.
Hắn thở dốc một lúc, rồi thì thầm:
hay là chết trong vùng an toàn?
*Không liều thì không có ăn.
Hắn nằm xuống, nhắm mắt lần nữa.
Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương, chiếu vào mặt hắn.
Lăng Vô Địch thức dậy, chỉnh lại y phục, đeo túi lên vai.
Hắn đứng trước tấm gương đồng, nhìn bóng mình trong đó – một khuôn mặt hốc hác, đôi mắt sâu thẳm, những vết sẹo nhỏ trên má.
*Lăng Vô Địch à Lăng Vô Địch, mày lại sắp liều mạng rồi đấy.
Nhưng không liều thì sao mạnh được?
Hắn mỉm cười, một nụ cười méo mó, vừa tự giễu vừa kiên định.
Hắn bước ra khỏi phòng, định lặng lẽ rời đi thì thấy Bạch Vô Trần đã đứng chờ ở hành lang.
Trên tay Bạch Vô Trần là một túi vải nhỏ, và một con ngựa.
Con ngựa màu nâu đỏ, lông mượt, đôi mắt sáng, đang đứng yên, thỉnh thoảng khẽ vẫy đuôi.
"Tiền bối, để con tiễn người một đoạn.
"Lăng Vô Địch nhìn hắn, thấy mắt hắn đỏ hoe, nhưng lại cố cứng rắn, thấy đôi tay hắn run nhẹ.
Hắn không nói gì, chỉ gật đầu.
Xem ra Bạch Vô Trần rất nhạy bén, đã sớm nhận ra Lăng Vô Địch tâm hướng nơi xa.
Hai người lên ngựa, rời khỏi doanh trại khi trời còn tờ mờ sáng.
Sương mù giăng kín lối, những bóng cây hai bên đường lờ mờ hiện ra rồi lại khuất dần.
Những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương, tạo thành những cột sáng lung linh huyền ảo.
Tiếng vó ngựa lộp cộp trên con đường đất ẩm, âm thanh duy nhất giữa màn sương tĩnh lặng.
Đi được một quãng, Lăng Vô Địch dừng ngựa, quay sang Bạch Vô Trần.
Hắn nhìn Bạch Vô Trần thật lâu, nhìn khuôn mặt trẻ trung đã in hằn những suy tư, nhìn đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn kiên định:
"Về đi.
Đừng đi xa hơn.
"Bạch Vô Trần nhìn hắn, mắt đỏ hoe, bờ môi run run:
người nhất định phải trở về.
"Lăng Vô Địch cười nhạt, một nụ cười rất nhẹ, rất khẽ, nhưng đủ để Bạch Vô Trần nhìn thấy:
"Ừ.
Ta sẽ về.
"Nhưng trong lòng, hắn không chắc.
Hắn thúc ngựa, phi vào màn sương.
Bóng hắn khuất dần, khuất dần, cho đến khi chỉ còn là một chấm mờ rồi tan biến.
Bạch Vô Trần đứng đó, nhìn theo, lặng lẽ.
Những giọt nước mắt lăn dài trên má, hắn không lau.
Mãi lâu sau, hắn mới quay ngựa trở về.
Lăng Vô Địch đi suốt ba ngày, xuyên qua rừng rậm, vượt qua suối sâu.
Những con đường mòn ngoằn ngoèo uốn lượn giữa những tán cây cổ thụ, những ngọn núi trập trùng nhấp nhô như sóng, những cánh rừng bạt ngàn xanh thẳm bất tận.
Thỉnh thoảng, hắn gặp vài người đi đường, nhưng họ đều lảng tránh, không ai dám lại gần.
Có người nhìn hắn với ánh mắt sợ hãi, có người nhìn với ánh mắt dò xét, có người nhìn với ánh mắt thương hại.
Hắn cũng chẳng quan tâm.
Đêm đến, hắn nghỉ dưới những gốc cây, dựa lưng vào thân cây sần sùi, tay vẫn đặt trên chuôi đao.
Những tia trăng xuyên qua tán lá, chiếu xuống những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất.
Tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng chim đêm thảng thốt, tiếng lá cây xào xạc trong gió.
Hắn không ngủ, chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi, lắng nghe mọi âm thanh xung quanh.
Ngày đi, hắn tiếp tục lên đường, mắt nhìn về phía trước, không ngoảnh lại.
Mặt trời lên, mặt trời lặn, mưa rơi, nắng tạnh, tất cả đều trôi qua như một dòng chảy vô tận.
Ngày thứ tư, khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, nắng gay gắt chiếu xuống, hắn đến một ngôi làng nhỏ nằm dưới chân núi.
Làng vắng tanh, không một bóng người.
Những ngôi nhà tranh xiêu vẹo, cửa mở tung, đồ đạc vương vãi khắp nơi.
Có dấu hiệu của chiến tranh, của cướp bóc, của tàn phá.
Mái tranh cháy đen, tường đất nứt nẻ, những mảnh vỡ của bình gốm, của chén bát nằm lăn lóc trên mặt đất.
Lăng Vô Địch xuống ngựa, bước vào một ngôi nhà.
Bên trong, một bộ xương khô nằm co quắp dưới đất.
Bộ xương trắng hếu, còn vương vài mảnh vải rách, bên cạnh là một cái bát vỡ, vài đồng tiền han gỉ.
Hắn nhìn bộ xương một lúc, thấy những chiếc xương sườn gãy, thấy hộp sọ nứt một đường dài.
*Người này chết thế nào?
Đao?
Hay bệnh tật?
Hắn không biết.
Hắn bước ra khỏi ngôi nhà, nhìn quanh làng xóm hoang tàn.
Gió thổi qua, cuốn theo vài chiếc lá khô, tạo thành những vòng xoáy nhỏ trên mặt đất.
Một cánh cửa gỗ kêu cọt kẹt, như tiếng ai oán của những linh hồn không siêu thoát.
Hắn lẩm bẩm, như nói với chính mình:
*Loạn thế này, chết là chuyện thường.
Hắn lên ngựa, tiếp tục lên đường.
Phía trước, những ngọn núi cao ngất, mây mù bao phủ.
Từ gia trang, nếu có thật, phải ở đâu đó trong đó.
Lăng Vô Địch hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh từ đan điền lan tỏa khắp cơ thể.
Hắn thúc ngựa, phi thẳng về phía trước.
Bóng hắn nhỏ dần, nhỏ dần rồi tan biến giữa màn sương mù mờ ảo.
không liều thì không có ăn.
Loạn thế phù sinh tựa mộng trường,
Bách niên thân hậu sự thê lương.
Hồng trần vạn dặm phong sương lộ,
Bán lộ ai ca bán lộ vong.
(Dịch:
Đời loạn sinh nổi tựa chiêm bao,
Trăm năm thân gửi việc thương đau.
Hồng trần muôn dặm đường sương gió,
Nửa bước ai ca nửa bước sầu.
**Hết chương 23.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập