Chương 22: Đêm trắng

Mười ngày trôi qua từ ngày đoàn quân trở về từ Thanh Long quan.

Doanh trại Bạch gia dần lấy lại nhịp sống thường nhật.

Lính tráng lại tập luyện dưới sân, tiếng hô khẩu lệnh lại vang lên, những đống lửa trại lại bập bùng vào mỗi tối.

Nhưng trong không khí ấy, có một điều gì đó đã thay đổi.

Những câu chuyện về trận đánh vẫn được kể, nhưng giọng kể đã trầm hơn, ánh mắt đã xa xăm hơn.

Lăng Vô Địch vẫn tiếp tục công việc Đao Phủ mỗi ngày.

Lưỡi đao trong tay hắn vẫn lạnh lùng và chính xác.

Nhưng có đôi lúc, giữa những nhát chém, hắn chợt khựng lại, nhìn vào mắt những kẻ sắp chết, thấy trong đó bóng dáng của những người lính đã ngã xuống ở Thanh Long quan.

Rồi hắn lại lắc đầu, tiếp tục công việc.

Những vết thương trên người hắn đã bắt đầu lên da non, chỉ còn ngứa ngáy khó chịu.

Mỗi đêm, trước khi ngủ, hắn lại lôi cuốn *Băng Phách Huyền Công* ra nghiền ngẫm, luyện tập dưới ánh đèn dầu leo lét.

Khí lạnh trong cơ thể ngày càng dày đặc, kinh mạch ngày càng mở rộng.

Hắn có thể cảm nhận rõ ràng mình đang tiến dần đến Thất Phẩm viên mãn.

Nhưng càng gần đến đích, hắn càng cảm thấy bức bối.

*Thất Phẩm viên mãn rồi thì sao?

Lên Lục Phẩm cần nội công cao hơn.

Mà nội công Địa cấp.

biết tìm đâu ra?

Hắn thở dài, đặt cuốn sách xuống.

Một tiếng thở dài nhẹ đến nỗi tự mình cũng khó nghe thấy, nhưng nó chất chứa bao nỗi niềm của kẻ đang đứng giữa lằn ranh sinh tử.

Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ngoài kia, trăng đã lên cao, soi sáng cả khoảng sân doanh trại.

Những tia trăng bạc xuyên qua màn sương mờ, phả vào mặt hắn một thứ ánh sáng lạnh lẽo, hư ảo.

Trong làn sương trắng đục, những bóng lính đi tuần lờ mờ hiện ra rồi lại tan biến, như những hồn ma đang dạo chơi giữa đêm khuya.

Một đêm yên tĩnh.

Nhưng trong lòng hắn, không yên tĩnh chút nào.

Sáng hôm sau, khi Lăng Vô Địch vừa ra khỏi phòng, Bạch Vô Trần đã đứng chờ ở hành lang.

Mặt hắn có vẻ khác thường, vừa hồi hộp vừa phấn khích, mắt sáng lên như có điều gì quan trọng sắp xảy ra.

Hai tay hắn đan vào nhau, ngón tay bấu chặt đến trắng bệch.

"Tiền bối, phụ thân mời người qua phòng khách.

Có khách quý.

"Lăng Vô Địch nhíu mày, một tia bất an lướt qua đáy mắt.

Hắn nhận ra sự khác thường trong giọng nói của Bạch Vô Trần – có chút run, có chút nghẹn:

"Khách quý?

Ai?"

Bạch Vô Trần hạ giọng, mắt nhìn quanh như sợ ai nghe thấy, bàn tay khẽ đưa lên che miệng:

"Cao tiên sinh.

"Lăng Vô Địch thoáng cứng người.

Một cái cứng rất khẽ, rất nhanh, nhưng đủ để Bạch Vô Trần nhận ra.

Hắn thấy khóe mắt tiền bối hơi giật lên một cái, rồi lại trở về vẻ bình thản thường ngày.

*Cao tiên sinh?

Hắn đến làm gì?

Miếng ngọc đã trao rồi mà?

Hay còn chuyện gì khác?

Hắn không để lộ vẻ ngạc nhiên, chỉ khẽ gật đầu, bước theo Bạch Vô Trần.

Dọc đường, hắn vận **Ẩn Tức**, điều chỉnh khí tức xuống Bát Phẩm sơ kỳ như thường lệ.

Bàn tay hắn khẽ siết lại rồi thả lỏng, một thói quen mỗi khi căng thẳng.

Hắn cảm nhận được nhịp tim mình đập nhanh hơn một chút, nhưng chỉ một chút.

Phòng khách hôm nay có vẻ trang trọng hơn mọi khi.

Những ngọn đèn dầu được thắp sáng trưng, ánh vàng ấm áp hắt lên những bức họa thủy mặc treo trên tường, khiến những bức tranh như có hồn hơn.

Bạch Chấn Sơn ngồi ở ghế chính, sắc mặt trầm tĩnh khó lường.

Bên cạnh ông là Cao tiên sinh – người đàn ông mặc áo bào đen, tay cầm quạt xếp, khí tức trầm ổn như núi, đôi mắt sâu thẳm như vực sâu không đáy.

Khi Lăng Vô Địch bước vào, ánh mắt Cao tiên sinh lập tức đổ dồn về phía hắn.

Đôi mắt ấy không chỉ nhìn, mà còn như dò xét, như muốn xuyên thấu lớp mặt nạ bình thản của hắn.

Không gian trong phòng như hạ thấp xuống một chút, một áp lực vô hình bao trùm lấy mọi người.

Lăng Vô Địch cảm nhận được áp lực đó.

Hắn thấy Bạch Vô Trần bên cạnh khẽ nuốt nước bọt, thấy Bạch Chấn Sơn ngồi thẳng lưng hơn một chút.

Nhưng hắn vẫn giữ vẻ mặt bình thản, bước chân vững vàng, không nhanh không chậm.

"Lăng tiền bối, lâu ngày không gặp."

Giọng Cao tiên sinh trầm ấm, nhưng ẩn chứa một tia gì đó khó lường.

Lăng Vô Địch chắp tay, cúi đầu nhẹ, vừa đủ lịch sự nhưng không tỏ ra quá cung kính.

Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào Cao tiên sinh, không né tránh, cũng không thách thức:

"Cao tiên sinh, có việc gì mà phải đích thân đến?"

Cao tiên sinh cười nhạt, một nụ cười không chạm tới mắt.

Hắn chỉ tay về phía ghế trống, động tác chậm rãi, thong dong:

"Ngồi đi, nói chuyện lâu dài.

"Lăng Vô Địch ngồi xuống, lưng thẳng, tay đặt trên thành ghế thả lỏng.

Hắn cảm nhận được ánh mắt của Cao tiên sinh vẫn dán trên người mình, như hai mũi kim vô hình.

Trong lòng, hắn đã bắt đầu tính toán.

Cao tiên sinh nhấp một ngụm trà, động tác chậm rãi, thong dong, như thể đang thưởng thức một thú vui tao nhã.

Rồi hắn đặt chén trà xuống, tiếng chén chạm vào bàn vang lên một tiếng

"cạch"

nhẹ, nhưng trong không gian tĩnh lặng, nó vang lên rõ rệt.

"Ta nghe nói, Lăng tiền bối vừa có một trận đánh lớn ở Thanh Long quan.

Thắng lợi vang dội, quân Lương lui quân.

Thật đáng mừng.

"Lăng Vô Địch khiêm tốn cúi đầu, giọng bình thản:

"Cao tiên sinh quá khen.

Chỉ là nhờ ơn gia chủ và các tướng sĩ.

"Cao tiên sinh nhìn hắn với ánh mắt sâu thẳm, khóe môi nhếch lên một nụ cười khó đoán:

"Ngươi khiêm tốn quá.

Ta biết, mưu kế ấy là của ngươi.

Và ngươi đã tự mình xông pha, dẫn đầu đội quân.

Không phải ai cũng dám làm thế.

"Lăng Vô Địch im lặng, không biết đối phương định nói gì.

Hắn chỉ khẽ nghiêng đầu, như một lời mời nói tiếp.

Tay hắn đặt trên thành ghế, những ngón tay khẽ động đậy, như đang đếm nhịp thở.

Cao tiên sinh đứng dậy, bước tới bên cửa sổ.

Ánh nắng chiều hắt vào, in bóng hắn dài trên nền gạch.

Hắn nhìn ra ngoài một lúc, rồi quay lại, giọng trầm trầm:

"Ta có một đề nghị.

"Lăng Vô Địch vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng đã bắt đầu cảnh giác cao độ.

Hắn khẽ nghiêng người, mắt nhìn thẳng vào Cao tiên sinh:

"Xin Cao tiên sinh nói.

"Cao tiên sinh nhìn thẳng vào mắt hắn, không hề chớp.

Trong đôi mắt ấy, có một tia sáng lạnh, nhưng cũng có một tia.

thú vị.

Không khí trong phòng bỗng nhiên hạ thấp xuống, như có một luồng khí lạnh thổi qua.

Bạch Vô Trần bên cạnh khẽ rùng mình, Bạch Chấn Sơn siết nhẹ tay cầm chén trà.

"Gia nhập với ta.

"Ba chữ ấy rơi xuống như ba hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng.

Lăng Vô Địch sững người.

Hắn cảm nhận được nhịp tim mình như ngừng lại trong một khoảnh khắc, rồi đập nhanh hơn.

Cả Bạch Chấn Sơn và Bạch Vô Trần cũng ngạc nhiên, Bạch Chấn Sơn chỉ khẽ nhíu mày, nhưng trong mắt ông có một tia lo lắng thoáng qua.

Bạch Vô Trần thì suýt đánh rơi chén trà, phải vội vàng đặt xuống bàn.

Cao tiên sinh tiếp, giọng vẫn đều đều, nhưng mỗi chữ đều có trọng lượng, như từng nhát búa đóng vào không khí:

"Ngươi có tài, có gan, có mưu lược.

Ở lại Bạch gia, ngươi chỉ là mưu sĩ, mãi mãi là kẻ dưới.

Nhưng nếu theo ta, ngươi sẽ có cơ hội bước vào một thế giới rộng lớn hơn, nơi mà thực lực và mưu trí được đền đáp xứng đáng.

"Hắn ngừng lại, để cho lời nói thấm vào không khí.

Ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào Lăng Vô Địch, chờ đợi phản ứng.

Cả căn phòng như chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng thở nhẹ của mấy người và tiếng đèn dầu cháy lách tách.

Lăng Vô Địch im lặng một lúc lâu.

Trong đầu hắn, hàng trăm tính toán chạy qua như chớp.

Hắn cảm nhận được ánh mắt của Bạch Chấn Sơn đang đổ dồn về phía mình – một ánh mắt vừa chờ đợi, vừa lo lắng.

Hắn cũng cảm nhận được sự chờ đợi của Cao tiên sinh – một sự chờ đợi đầy tự tin, như thể đã nắm chắc phần thắng.

*Theo hắn?

Hắn là ai?

Thực lực thế nào?

Mục đích gì?

Mà nếu từ chối, có khi lại đắc tội.

Nếu nhận lời, lại phải rời Bạch gia – nơi đã cho hắn chỗ đứng, cho hắn cơ hội kiếm điểm.

Rồi một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, khiến hắn suýt bật cười.

Hắn phải cố gắng lắm mới giữ được vẻ mặt bình thản:

*Bản lĩnh thật sự ta đâu có?

Theo hắn, tư chất không có, toàn dựa vào hệ thống.

Mưu lược cũng chỉ là chút mánh khóe nhặt nhạnh từ kiếp trước, không tính được đại cục lâu dài.

Nói cho cùng, theo hắn cũng chỉ là tài không xứng vị, lộ tẩy thì chết.

Hắn liếc nhìn Bạch Chấn Sơn.

Ông ta vẫn ngồi im, mặt không biểu cảm, nhưng tay cầm chén trà hơi run nhẹ.

Một cái run rất khẽ, rất nhanh, nhưng Lăng Vô Địch để ý thấy.

Trên trán Bạch Chấn Sơn, một giọt mồ hôi mỏng lấm tấm, rất khó nhận ra.

*Lão già này cũng đang lo.

Sợ ta đi mất?

Hay sợ ta theo phe khác?

Hắn hít một hơi thật sâu, một hơi thở dài nhưng rất khẽ, chỉ đủ để lồng ngực phập phồng một chút.

Rồi hắn lên tiếng, giọng bình thản như mặt hồ không gợn sóng:

"Cao tiên sinh có lòng tốt, kẻ hèn xin cảm tạ.

Nhưng kẻ hèn đã nhận ơn Bạch gia, chưa báo đáp được gì, sao có thể ra đi?"

Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Cao tiên sinh, không hề né tránh.

Trong ánh mắt hắn, không có sợ hãi, không có do dự – chỉ có một sự bình thản đến lạ lùng:

"Hơn nữa, kẻ hèn chỉ là kẻ tầm thường, thực lực thấp kém, sao dám bước vào thế giới rộng lớn của Cao tiên sinh?

E rằng chỉ làm liên lụy đến ngài.

"Cao tiên sinh nhìn hắn một lúc lâu.

Trong mắt hắn, những tia suy tư liên tục lóe lên rồi tắt.

Đôi mắt ấy như muốn xuyên thấu tâm can, tìm kiếm điều gì đó ẩn sau lớp mặt nạ bình thản.

Không gian như ngừng lại, chỉ còn tiếng tim đập của mỗi người.

Cuối cùng, khóe môi Cao tiên sinh nhếch lên.

Một nụ cười nhẹ, nhưng đủ để mọi người trong phòng thấy.

Hắn khẽ lắc đầu, một cái lắc rất nhẹ, như thể vừa tìm được câu trả lời cho một câu hỏi khó.

"Hay!

Hay lắm!

"Nhưng trong lòng, Cao tiên sinh thầm nghĩ:

*Một câu nói vừa từ chối khéo, vừa tỏ lòng trung nghĩa, lại vừa tự hạ thấp mình để không làm mất lòng ai.

Ngươi thật sự là người thú vị.

Đáng tiếc, không phải người của ta.

Ngoài mặt, hắn chỉ cười, rồi quay sang Bạch Chấn Sơn.

Ánh mắt hắn nhìn Bạch Chấn Sơn có chút gì đó như thách thức, nhưng cũng có chút gì đó như thừa nhận:

"Bạch gia chủ, người của ông thật biết giữ lòng người.

Ta có mắt như mù, tưởng có thể mời được, ai ngờ.

"Hắn lắc đầu, giọng có chút tiếc nuối, nhưng trong mắt lại ánh lên một tia đánh giá mới về Lăng Vô Địch.

Bạch Chấn Sơn cười nhạt, nhưng trong mắt có một tia nhẹ nhõm hiếm thấy.

Ông đặt chén trà xuống, tay đã hết run, giọng trầm ấm:

"Cao tiên sinh quá khen.

Lăng tiền bối là người trọng nghĩa, ta cũng chỉ nhờ trời thôi.

"Lăng Vô Địch ngồi đó, mặt vẫn bình thản, nhưng trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Hắn thấy lòng bàn tay mình hơi ẩm, nhưng hắn không lau.

*Qua ải rồi.

Lần này vừa giữ được lòng Bạch gia, vừa không đắc tội với Cao tiên sinh.

Một công đôi việc.

Cao tiên sinh đứng dậy, bước tới trước mặt Lăng Vô Địch.

Hắn nhìn thẳng vào mắt Lăng Vô Địch, ánh mắt sắc như dao, như muốn khắc ghi hình ảnh người đàn ông này vào tâm trí.

Hắn đưa tay lên, khẽ vỗ vai Lăng Vô Địch hai cái, mỗi cái đều nặng trĩu:

"Ngươi nhớ lấy, cửa của ta luôn rộng mở.

Khi nào ngươi muốn, cứ đến tìm ta.

"Nói rồi, hắn quay người bước đi, không ngoảnh lại.

Bóng hắn khuất dần sau cánh cửa, để lại trong phòng một sự im lặng nặng nề.

Khi bóng Cao tiên sinh khuất hẳn, không khí trong phòng như được cởi bỏ một tảng đá lớn.

Bạch Vô Trần thở phào nhẹ nhõm, vai chùng xuống.

Bạch Chấn Sơn cũng khẽ thả lỏng người, đưa tay lau vội giọt mồ hôi trên trán.

Bạch Vô Trần chạy tới bên Lăng Vô Địch, mắt sáng lên:

"Tiền bối, sao người không nhận lời?

Cao tiên sinh có vẻ rất có thế lực.

Biết đâu theo hắn, người sẽ có cơ hội tốt hơn?"

Lăng Vô Địch nhìn hắn, khẽ mỉm cười – một nụ cười hiền từ, đầy trải nghiệm của bậc trưởng bối.

Hắn đưa tay vỗ nhẹ lên vai Bạch Vô Trần, một cái vỗ nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa:

"Tiểu huynh đệ, có những thứ còn quý hơn thế lực.

Đó là chữ tín.

Ta đã nhận ơn Bạch gia, thì phải ở lại báo đáp.

Đó là đạo lý làm người.

"Trong lòng, hắn thầm nghĩ:

*Thế lực của hắn?

Chưa biết thế nào.

Mà ở lại Bạch gia, ta có điểm mỗi ngày, lại được lòng người.

Ngu mới đi theo hắn.

Huống hồ, hắn có thật lòng với ta không?

Hay chỉ lợi dụng?

Bạch Chấn Sơn nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt mới.

Một lúc sau, ông đứng dậy, bước tới, đặt tay lên vai hắn.

Cái vỗ vai ấy lần này không chỉ là trân trọng, mà còn là một sự tin tưởng sâu sắc.

Ông nhìn thẳng vào mắt Lăng Vô Địch, trong đôi mắt già nua ấy có một tia gì đó rất ấm áp:

"Lăng tiền bối, ngài lại một lần nữa khiến ta phải nhìn nhận lại.

Cảm ơn ngài.

"Lăng Vô Địch khiêm tốn cúi đầu:

"Gia chủ đừng nói thế.

Kẻ hèn chỉ làm những gì nên làm.

"Nhưng trong lòng, hắn thầm cười:

*Lão già này, chắc mừng lắm.

Mất ta là mất một mưu sĩ tốt.

Mà ta ở lại, hắn càng tin tưởng hơn.

Sau này muốn gì cũng dễ.

Ra khỏi phòng khách, Lăng Vô Địch thở phào nhẹ nhõm.

Hắn đứng lại một lúc dưới hành lang, ngước nhìn lên bầu trời.

Nắng chiều vàng nhạt trải dài, nhuộm cả khoảng sân một màu ấm áp.

Những tia nắng cuối ngày phả vào mặt hắn, mang theo hơi ấm dịu dàng, xua tan chút lạnh lẽo trong lòng.

Hắn nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm trên gò má, cảm nhận nhịp tim đang dần trở lại bình thường.

Hắn chợt nhớ lại lời của Cao tiên sinh:

"Ngươi sẽ có cơ hội bước vào một thế giới rộng lớn hơn.

"*Thế giới rộng lớn hơn?

Là gì?

Là nơi có những công pháp cao cấp?

Là nơi có những cơ hội lớn hơn?

Hay là nơi có những nguy hiểm khôn lường?

Hắn không biết.

Nhưng hắn biết một điều:

con đường phía trước còn dài, và hắn còn yếu.

*Phải mạnh hơn.

Phải lên Lục Phẩm.

Phải tìm nội công Địa cấp.

Hắn nghĩ đến cuốn sổ trong mộ địa, nghĩ đến dòng chữ về Từ gia trang.

Một nỗi lo sợ mơ hồ dâng lên trong lòng.

*Từ gia trang.

nếu có thật, nơi đó có gì?

Bảo vật?

Hay cạm bẫy?

Mà nếu không có thật, ta tìm kiếm làm gì?

Lãng phí thời gian.

Nhưng rồi hắn lắc đầu, gạt đi ý nghĩ đó.

*Không thử thì không biết.

Mà thử thì phải liều.

Loạn thế này, không liều thì không có ăn.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh từ đan điền lan tỏa khắp cơ thể.

*Liều thì liều.

Nhưng phải tính toán kỹ.

Không thể liều mạng như lần trước.

Tối hôm đó, Lăng Vô Địch ngồi trong phòng, lôi cuốn sổ cổ ra đọc lại.

Dưới ánh đèn dầu leo lét, những dòng chữ cổ hiện ra, nét chữ thanh thoát như rồng bay phượng múa.

Ánh đèn chập chờn, hắt lên tường những cái bóng dài ngoằng, như những bàn tay đang vẫy gọi.

"Kẻ nào tìm thấy cuốn sổ này, nếu có duyên với miếng ngọc, hãy cẩn thận với Thiên Cơ lâu.

Bọn chúng không bao giờ từ bỏ thứ chúng muốn.

Họ Từ đã diệt vong, mong rằng người sau sẽ không bước vào vết xe đổ.

Nếu có thể, hãy tìm đến Từ gia trang—nơi khởi nguồn của gia tộc.

Ở đó, có thể còn những gì còn sót lại.

Nhưng hãy nhớ:

đừng tin bất cứ ai."

Lăng Vô Địch nhìn dòng chữ, lòng suy nghĩ miên man.

Trong đầu hắn, những câu hỏi cứ hiện ra:

*Từ gia trang.

ở đâu?

Có thật không?

Hay chỉ là truyền thuyết?

Nếu có thật, nơi đó có gì?

Nội công Địa cấp?

Hay chỉ là cạm bẫy?

Hắn cất cuốn sổ, nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà tối om.

Bóng tối như đang nuốt chửng lấy hắn, bao trùm lấy những suy nghĩ hỗn độn.

Ngoài kia, trăng đã lên cao, soi sáng cả doanh trại.

Những tia trăng bạc xuyên qua khe cửa, vẽ lên nền đất những vệt sáng dài.

Trong màn sương mờ, những bóng lính đi tuần lờ mờ hiện ra, như những hồn ma đang dạo chơi.

Tiếng bước chân họ vọng vào trong đêm, đều đều, như một bản nhạc ru buồn.

Hắn nhắm mắt, cố ngủ.

Nhưng trong đầu, những ý nghĩ cứ quẩn quanh.

*Từ gia trang.

Thiên Cơ lâu.

Cao tiên sinh.

Nội công Địa cấp.

*Loạn thế này, không liều thì không có ăn.

Mà liều thì phải tính.

Mà tính.

liệu có đủ không?

Một nỗi lo sợ mơ hồ dâng lên trong lòng.

Không phải sợ chết, mà là sợ những điều không biết, sợ những cạm bẫy vô hình, sợ những kẻ mạnh hơn mình.

Hắn mở mắt, nhìn lên trần nhà.

Một nụ cười nhẹ nở trên môi, nhưng lạnh lẽo hơn cả ánh trăng đông.

*Được rồi.

Cứ từ từ.

Rồi sẽ tính.

Có gì phải sợ?

Đã sống chết bao lần, còn sợ gì nữa?

Nhưng trong lòng, hắn biết, mình vẫn sợ.

Sợ cái chết, sợ thất bại, sợ mất tất cả.

Hắn trở mình, quay mặt vào tường.

Trong bóng tối, hắn thì thầm:

"Từ gia trang.

nếu có thật, ta sẽ tìm.

Nếu không có thật, ta sẽ quên.

Nhưng trước hết, phải mạnh hơn đã.

"—

Sáng hôm sau, khi mặt trời lên, Lăng Vô Địch thức dậy, chỉnh lại y phục, ra ngoài làm nhiệm vụ Đao Phủ như thường lệ.

Nhưng trong lòng, một kế hoạch đang dần hình thành.

Và cùng với nó, là những nỗi lo sợ không thể gọi tên.

Ánh nắng ban mai chiếu vào mặt hắn, ấm áp, nhưng hắn vẫn cảm thấy lạnh.

**Hết chương 22.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập