Chương 21: Tro tàn và vinh quang

Năm ngày sau trận đánh ở Thanh Long quan, đoàn quân chiến thắng trở về doanh trại Bạch gia.

Nhưng chiến thắng không mang theo tiếng cười.

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả con đường đất màu đỏ cam như máu.

Những tia nắng cuối ngày phả vào mặt đoàn quân, hắt lên những khuôn mặt hốc hác, những đôi mắt đỏ hoe, những vết băng trắng loang lổ vết máu khô.

Ánh sáng vàng vọt ấy như muốn nói lời từ biệt với những người đã khuất, như muốn khắc ghi hình ảnh của những kẻ còn sống vào màn đêm sắp tới.

Lăng Vô Địch cưỡi ngựa đi đầu, lưng thẳng, mắt nhìn về phía trước.

Trên người hắn, những vết thương đã được băng bó cẩn thận, nhưng thỉnh thoảng cơn đau vẫn nhói lên, khiến hắn khẽ nhíu mày.

Hai trăm năm mươi người đã nằm lại nơi quan ải xa xôi.

Năm trăm người lên đường, giờ chỉ còn hai trăm năm mươi người trở về.

Phía sau hắn, những người lính bước đi trong im lặng đến rợn người.

Họ đi thành hàng dài, lê bước trên con đường đất đỏ.

Có người chống gậy, tập tễnh từng bước.

Có người được đồng đội đỡ, vai kề vai, bước chân xiêu vẹo.

Những mảnh băng trắng quấn đầy người, từ đầu, từ tay, từ chân, từ ngực – những vết thương chiến tranh còn in hằn trên thân xác họ như những dấu ấn của tử thần.

Không có tiếng cười nói, không có tiếng hò reo chiến thắng.

Chỉ có tiếng bước chân nặng nề trên con đường đất, tiếng vó ngựa lộp cộp, và tiếng gió thổi vi vu qua những tán cây hai bên đường – âm thanh duy nhất còn sót lại giữa màn im lặng chết chóc.

Thỉnh thoảng, một người lính nào đó khẽ nấc lên, rồi vội vàng cúi mặt, giấu đi những giọt nước mắt.

Có người mắt đỏ hoe nhìn về phía xa xăm, nơi họ đã để lại một phần máu thịt của mình.

Có người lẩm bẩm gọi tên đồng đội, những cái tên giờ chỉ còn vang vọng trong ký ức.

Trần Hổ thúc ngựa lên song song, nhìn sang Lăng Vô Địch với ánh mắt phức tạp.

Lão muốn nói gì đó, nhưng rồi lại thôi.

Mấy lần mở miệng, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng nặng nhọc.

Từ xa, bóng doanh trại đã hiện ra lờ mờ trong nắng chiều.

Những lá cờ đuôi nheo màu đen thêu chữ

"Bạch"

bay phần phật trong gió, như đang vẫy gọi những đứa con trở về.

Trên tường thành, lính canh đã thấy bóng họ, tiếng kèn báo hiệu vang lên trầm đục – một âm thanh không phải của chiến thắng, mà của tiễn biệt.

Đoàn quân đi ngang qua một vũng nước nhỏ bên đường.

Lăng Vô Địch vô tình liếc xuống, thấy bóng mình phản chiếu trong làn nước phẳng lặng.

Một khuôn mặt tái nhợt, những vết thương băng bó, đôi mắt sâu thẳm – hắn bỗng giật mình, không nhận ra chính mình.

Cái bóng ấy như một người xa lạ, một kẻ đã đi qua quá nhiều chết chóc, mang trên mình quá nhiều vết tích của chiến trận.

Hắn vội ngoảnh mặt đi, thúc ngựa bước nhanh hơn.

Phía trước, màn sương chiều bắt đầu giăng nhẹ.

Trong làn sương mờ ảo, những bóng người lờ mờ hiện ra, rồi lại tan biến.

Có lúc, Lăng Vô Địch tưởng như thấy bóng dáng của những người đã khuất – Trương Lực, A Sinh, Lý Bình – đang đứng đó, nhìn họ trở về.

Nhưng khi hắn nheo mắt nhìn kỹ, chỉ còn làn sương trắng đục và những tán cây im lìm.

Lăng Vô Địch hít một hơi thật sâu.

Trong lòng hắn, những con số vẫn nhảy múa:

**Sát Phạt Điểm:

11.

200.

**

*Mười một nghìn hai trăm điểm.

Đủ để lên Thất Phẩm viên mãn, rồi Lục Phẩm.

Nhưng thiếu nội công.

Phải tìm thêm nội công.

Hắn nghĩ đến chợ đen, nghĩ đến lão già bán sách, nghĩ đến những cuộc mua bán đầy rẫy nguy hiểm.

Nhưng rồi hắn lắc đầu.

*Chưa phải lúc.

Phải ổn định đã.

Hắn đưa mắt nhìn những người lính phía sau, những khuôn mặt lấm lem bụi đường, những ánh mắt đờ đẫn vì mất mát.

Một người lính trẻ, không kìm được nỗi đau, bật khóc nức nở.

Hắn ôm mặt, vai run lên từng hồi, những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt lấm lem bùn đất, tạo thành những vệt sáng long lanh dưới ánh hoàng hôn.

Lăng Vô Địch nhìn hắn một thoáng, rồi quay đi.

Khi đoàn quân tiến vào doanh trại, Bạch Chấn Sơn đã đứng chờ ở cổng chính.

Ông mặc thường phục, không mặc giáp, nhưng khí thế vẫn uy nghiêm như núi.

Bên cạnh ông là Bạch Vô Trần, mặt đầy lo lắng, mắt nhìn về phía đoàn quân, cố tìm kiếm bóng dáng quen thuộc.

Tay hắn nắm chặt, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay.

Khi thấy Lăng Vô Địch còn sống, Bạch Vô Trần thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi hắn nhận ra những vết thương trên người tiền bối, mặt lại căng thẳng.

Hắn nhìn thấy những mảng băng trắng loang lổ vết máu, thấy sự tái nhợt dưới làn da rám nắng của vị tiền bối.

Lăng Vô Địch xuống ngựa, động tác có phần chậm chạp.

Mỗi cử động đều khiến vết thương nhói lên, nhưng hắn không để lộ ra ngoài.

Hắn bước tới trước mặt Bạch Chấn Sơn, chắp tay, cúi đầu:

"Gia chủ, kẻ hèn đã hoàn thành nhiệm vụ.

Thanh Long quan thất thủ, quân Lương đang rút lui.

"Bạch Chấn Sơn nhìn hắn thật lâu.

Ánh mắt ông lướt qua những vết thương trên người hắn, qua khuôn mặt tái nhợt vì mất máu, qua đôi mắt vẫn bình thản nhưng ẩn chứa một tia gì đó rất khó gọi tên – mệt mỏi, trống rỗng, hay một nỗi niềm nào xa xăm?

Ông bước tới, đặt tay lên vai Lăng Vô Địch.

Bàn tay già nua nhưng vững chãi, ấm áp.

Ông siết nhẹ, một cái siết đầy trân trọng.

Cái siết ấy kéo dài hơn một chút, như muốn truyền cho hắn một hơi ấm, một sự công nhận.

"Lăng tiền bối, ngài đã vì Bạch gia mà liều mạng.

Ta không biết nói gì hơn ngoài hai chữ.

cảm tạ.

"Lăng Vô Địch ngẩng lên nhìn ông, khẽ mỉm cười – một nụ cười rất nhẹ, rất khẽ, nhưng đủ để Bạch Chấn Sơn nhận ra sự chân thành (dĩ nhiên là giả vờ)

"Gia chủ đừng nói thế.

Kẻ hèn chỉ làm những gì nên làm.

"Đâu biết trong lòng hắn sớm chửi mắng thậm tệ:

*Đồ độc ác, đồ gian tà, lão hồ ly!

Ép ta đi liều mạng, giờ lại ra vẻ cảm động?

Nhưng ngoài mặt, hắn vẫn giữ nụ cười cao nhân bất biến.

Bạch Chấn Sơn gật đầu, rồi quay sang nhìn những người lính đang đứng sau.

Mắt ông thoáng qua một tia đau xót khi thấy đội quân chỉ còn một nửa.

Ông nhìn thấy những khuôn mặt hốc hác, những ánh mắt đỏ hoe, những bờ vai run run vì xúc động, những mảnh băng trắng quấn đầy người như những chiến binh vừa bước ra từ địa ngục.

"Các ngươi đã chiến đấu dũng cảm."

Giọng ông trầm xuống, thoáng ngập ngừng, như thể mỗi chữ nói ra đều phải vượt qua một nỗi đau nào đó.

"Ta sẽ cho lập miếu thờ tưởng nhớ những người đã hy sinh.

Gia đình họ sẽ được chu cấp đầy đủ.

"Những người lính đồng loạt quỳ xuống.

Không chỉ quỳ, họ òa khóc.

Một người lính trẻ, không kìm được, bật khóc nức nở, tiếng khóc vỡ òa giữa không gian tĩnh lặng.

Một lão binh già, râu tóc bạc phơ, đưa tay quệt ngang mắt, những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ.

Họ dập đầu, vừa dập vừa khóc, những tiếng nấc nghẹn ngào hòa lẫn với tiếng thì thầm cảm tạ.

"Đa tạ gia chủ!

Đa tạ gia chủ!

"Những giọt nước mắt ấy rơi xuống nền đất khô cằn, thấm vào từng hạt bụi, như một lời nguyện cầu cho những linh hồn đã khuất.

Bạch Vô Trần chạy tới bên Lăng Vô Địch, mặt đầy lo lắng, đôi mắt đỏ hoe.

Hắn nhìn những vết thương trên người tiền bối, bàn tay run run đưa ra, nhưng lại ngại ngùng chạm vào.

"Tiền bối, người bị thương rồi!

Để con đỡ người về phòng!

"Lăng Vô Địch lắc đầu:

"Không cần.

Ta tự đi được.

"Nhưng vừa bước được vài bước, hắn lại loạng choạng, suýt ngã.

Bạch Vô Trần vội chạy tới, đỡ lấy cánh tay hắn.

Bàn tay Bạch Vô Trần hơi run, siết chặt lấy cánh tay tiền bối như sợ hắn ngã.

"Tiền bối, để con!

"Lần này Lăng Vô Địch không từ chối.

Hắn chỉ khẽ gật đầu, để mặc Bạch Vô Trần dìu mình về phòng.

Trong phòng, Lăng Vô Địch ngồi xuống giường, thở dốc.

Mồ hôi lấm tấm trên trán, thấm vào băng vết thương, cay xè.

Bạch Vô Trần nhanh tay rót cho hắn chén trà nóng, hai tay nâng niu như dâng của quý.

"Tiền bối, người uống chút trà đi ạ.

"Lăng Vô Địch nhận lấy, nhấp một ngụm.

Trà ấm, hơi chát, nhưng dễ chịu.

Hơi ấm lan tỏa từ bụng, làm dịu bớt những cơn đau.

Bạch Vô Trần ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, nhìn hắn với ánh mắt phức tạp.

Một lúc sau, hắn lên tiếng, giọng có chút ngập ngừng:

"Tiền bối.

con có thể hỏi một câu không?"

Lăng Vô Địch nhìn hắn:

"Hỏi đi.

"Bạch Vô Trần do dự một lúc, rồi hỏi:

"Tại sao tiền bối lại liều mạng như vậy?

Con biết, với tài trí của tiền bối, người hoàn toàn có thể ngồi trong phòng vạch kế, sai khiến người khác.

Tại sao lại.

tự mình xông pha?"

*Còn không phải bị lão già nhà ngươi ép?

Nhưng đó chỉ là lời trong lòng của hắn.

Bề ngoài, Lăng Vô Địch nhìn hắn thật lâu.

Trong mắt Lăng Vô Địch, có một tia gì đó rất khó gọi tên (hắn bắt đầu nhập vai)

Không phải trả lời, không phải giải thích, mà là một sự.

xa xăm, như thể đang nhìn xuyên qua Bạch Vô Trần, xuyên qua bức tường, đến một nơi nào đó rất xa.

"Tiểu huynh đệ."

Hắn chậm rãi nói.

"Ngươi có biết, khi ngươi đứng trên chiến trường, nhìn những người lính của mình ngã xuống, ngươi sẽ hiểu một điều."

"Điều gì ạ?"

Lăng Vô Địch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những áng mây chiều đang trôi, nhuộm một màu đỏ cam như máu:

"Rằng, có những thứ không thể đong đếm bằng mưu kế.

Có những thứ chỉ có thể đạt được bằng máu.

Và nếu ngươi không dám đổ máu, ngươi sẽ không bao giờ có được lòng tin của những kẻ sẵn sàng đổ máu vì ngươi.

"Bạch Vô Trần im lặng, suy ngẫm.

Đôi mắt hắn đỏ hoe, long lanh như sắp khóc, nhưng hắn cố nén.

Lăng Vô Địch quay lại nhìn hắn, ánh mắt bình thản:

"Ngươi còn trẻ, còn nhiều thời gian để học.

Hãy nhớ lấy điều này.

"Trong lòng, hắn thầm nghĩ:

*Nói thế cho nó ra vẻ cao nhân.

Chứ lý do thực sự là vì điểm, vì muốn lão già Bạch Chấn Sơn tin tưởng.

Nhưng nói thật thì mất hay.

Ha ha ha.

*Ta chính là muốn khắc sâu hình tượng cao nhân trong mắt thằng nhóc này.

Bạch Vô Trần gật đầu, mắt đỏ hoe:

"Dạ, con nhớ rồi.

"Hắn cúi đầu thật sâu, như muốn khắc cốt ghi tâm từng lời tiền bối dạy.

Tối hôm đó, Bạch Chấn Sơn mở tiệc nhỏ, chỉ có vài người thân tín.

Căn phòng được thắp sáng bằng những ngọn nến lung linh, ánh vàng ấm áp hắt lên những bức tường, xua tan chút giá lạnh của đêm khuya.

Trên bàn, những món ăn ngon được bày biện tươm tất, hương thơm lan tỏa.

Nhưng trên gương mặt mỗi người, vẫn còn đó nét mệt mỏi và suy tư.

Bạch Chấn Sơn nâng chén với Lăng Vô Địch.

Ánh mắt ông ánh lên vẻ hài lòng, nhưng cũng pha lẫn một tia trân trọng mới:

"Lăng tiền bối, nhờ ngài, quân Lương đã lui.

Bạch gia có thêm thời gian.

Một chén rượu này, ta xin thay mặt Bạch gia cảm tạ ngài.

"Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, một cái nhìn đầy ẩn ý, như một sự thấu hiểu ngầm giữa hai người đàn ông.

Rồi họ cùng nâng chén, uống cạn.

Lăng Vô Địch cũng vui vẻ nâng chén, uống cạn.

Rượu cay xè, nóng rực cổ họng, lan tỏa hơi ấm khắp cơ thể.

"Gia chủ khách sáo."

Hắn đặt chén xuống, giọng bình thản.

"Thành công là nhờ hai trăm năm mươi tử sĩ.

Họ mới là người đáng được cảm tạ.

"Bạch Chấn Sơn gật đầu, giọng trầm xuống:

"Ta đã cho lập miếu thờ nhỏ, tưởng nhớ công lao của họ.

Gia đình họ sẽ được chu cấp đầy đủ.

"Lăng Vô Địch không nói gì, chỉ gật đầu.

Một cái gật đầu nặng nhọc.

Bạch Vô Trần ngồi bên cạnh, nhìn hai người, lòng có chút gì đó không yên.

Hình ảnh hai trăm năm mươi tử sĩ nằm lại nơi quan ải xa xôi cứ ám ảnh hắn.

Hình ảnh Lăng Vô Địch đứng trên chiến trường, đao trong tay đẫm máu, cũng ám ảnh hắn không kém.

*Tiền bối.

rốt cuộc là người thế nào?

Hắn không dám hỏi, dù sao nhân vật trong thời loạn há ai không có quá khứ.

Hắn đâu biết bên cạnh hắn, Lăng Vô Địch đang vô tư đánh chén, nhưng vẫn giữ được phong thái cao nhân, đấy mới gọi là kỳ tài.

Thỉnh thoảng, giữa những câu chuyện, lại có những khoảng lặng.

Mọi người nhìn nhau, ánh mắt như muốn nói:

"Chúng ta đã sống sót, nhưng với cái giá quá đắt."

Rồi lại có người nâng chén, uống cạn, như để xua đi những suy nghĩ nặng nề.

Tiệc tàn, đám người tản ra nghỉ ngơi.

Lăng Vô Địch bước ra khỏi phòng khách.

Bên ngoài, sương đêm đã giăng kín lối.

Những làn sương trắng đục trôi lờ lững, khiến mọi vật trở nên hư ảo, như những bóng ma đang dạo chơi.

Trong màn sương, thấp thoáng những bóng người – những người lính băng bó khắp người, đang lặng lẽ trở về lều của mình.

Bóng họ ẩn hiện, lúc rõ lúc mờ, như những hồn ma vừa bước ra từ chiến trận.

Lăng Vô Địch dừng lại, nhìn theo những bóng người ấy.

Họ đi chậm rãi, có người tập tễnh, có người được đồng đội dìu.

Những mảnh băng trắng nổi bật trong màn sương, như những vệt sáng ma quái.

Họ không nói với nhau lời nào, chỉ lặng lẽ bước, như những cái bóng không lời.

Hắn chợt nghĩ, trong số họ, có bao nhiêu người sẽ còn sống sau trận chiến tiếp theo?

Có bao nhiêu người sẽ trở thành những cái tên trên bia mộ?

Hắn lắc đầu, tiếp tục bước về phòng.

Theo trí nhớ, hắn tìm về căn phòng nhỏ của mình.

Hắn không thắp đèn, chỉ nằm trên giường, nhìn lên trần nhà tối om.

Ngoài kia, gió đã ngừng thổi.

Trăng lên cao, soi sáng cả doanh trại, xuyên qua màn sương mờ ảo, tạo nên những vệt sáng kỳ ảo.

Những bóng lính đi tuần, tiếng bước chân đều đều vọng vào trong đêm.

Hắn nhắm mắt, nhưng không ngủ được.

Những khuôn mặt của những người lính đã chết cứ hiện về.

Khuôn mặt của người lính trẻ bên cạnh hắn, trúng tên, ngã xuống, mắt mở to nhìn trời.

Khuôn mặt của những người lính Lương bị hắn giết, những khuôn mặt vô danh, không tên không tuổi.

Hắn thấy họ chết.

Và hắn thấy mình.

vẫn còn cảm thấy gì đó.

Không phải sợ hãi, không phải áy náy, không phải thương xót.

Mà là một sự.

trống rỗng.

Hắn mở mắt, nhìn lên trần nhà tối om.

Một nụ cười nhẹ nở trên môi, nhưng lạnh lẽo hơn cả ánh trăng đông.

*Thì ra.

lạnh lùng cũng là một cách sống.

Nhưng tại sao vẫn thấy.

mệt mỏi?

Hắn thở dài, một tiếng thở dài chất chứa bao nỗi niềm.

**Sát Phạt Điểm:

11.

200.

**

*Mười một nghìn hai trăm điểm.

Hai trăm năm mươi mạng người.

Giá của chiến thắng.

Hắn nhắm mắt, cố ngủ.

Nhưng phải rất lâu sau, hắn mới chìm vào giấc ngủ chập chờn.

Sáng hôm sau, khi mặt trời lên, những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương, chiếu vào mặt hắn.

Lăng Vô Địch thức dậy, cảm nhận hơi ấm trên gò má.

Hắn ngồi dậy, chỉnh lại y phục, ra ngoài làm nhiệm vụ Đao Phủ như thường lệ.

Hôm đó có năm tên tội binh bị xử tử.

Hắn đứng trên pháp trường, nhìn năm cái đầu cúi gằm, năm thân hình run rẩy.

Hắn giơ đao, chém.

Mỗi nhát đao dứt khoát, lạnh lùng, như một cái máy.

Năm cái đầu lăn trên đất.

Mắt chúng mở to, nhìn lên bầu trời xanh.

Hắn nhặt từng cái đầu, bỏ vào rổ, lau đao, trở về phòng.

Hệ thống báo điểm:

750.

Nhưng khi nhìn những cái đầu lăn dưới đất, hắn chợt nghĩ:

*Biết đâu trong số họ, có người sẽ trở thành tử sĩ như những người ở Ốc Lĩnh, ở Thanh Long quan?

Biết đâu họ cũng có vợ con, có mẹ già?

Hắn lắc đầu, gạt đi ý nghĩ đó.

*Kệ!

Loạn thế này, ai chẳng phải chết.

Chết sớm hay muộn, chết cách nào, cũng là chết.

Hắn bước đi, không ngoảnh lại.

Phía sau, những cái đầu vẫn nằm đó, mắt mở to, nhìn lên bầu trời xanh.

Và trong lòng hắn, những con số vẫn nhảy múa:

**Sát Phạt Điểm:

11.

950.

**

**Hết chương 21.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập