Ba ngày trôi qua từ khi Lăng Vô Địch trở về từ mộ địa, êm đềm như mặt nước hồ thu.
Nhưng trong căn phòng nhỏ, tâm trí hắn chẳng lúc nào ngừng quay cuồng.
Hắn ngồi trên giường, mở hệ thống lên nhìn.
Những con số hiện ra trước mắt như lời nhắc nhở về thực tại phũ phàng:
**Sát Phạt Điểm:
1.
400**
**Công pháp chính:
**
– Thiết Thạch Quyền (Phàm cấp thượng phẩm)
– tinh thông
[Ngoại công]
– Thái Tổ Trường Quyền (Phàm cấp trung phẩm)
– Phi Yến Thập Bát Thức (Phàm cấp thượng phẩm)
[Thân pháp]
**Tu vi:
Bát Phẩm sơ kỳ (cần 2.
000 điểm để đột phá Thất Phẩm)
Lăng Vô Địch thở dài thườn thượt, ngã ngửa ra giường, hai mắt nhìn lên trần nhà lợp tranh tối om.
"Trời ơi là trời!
Mười bốn trăm điểm lẻ, thiếu tận sáu trăm nữa mới lên Thất Phẩm.
Mà Thất Phẩm chỉ là bắt đầu.
Muốn lên Lục Phẩm, Ngũ Phẩm.
còn phải kiếm hàng ngàn, hàng vạn điểm nữa.
Sao mà khổ thân ta thế này!
"Hắn lăn qua lăn lại trên giường, tay ôm đầu rên rỉ.
Rồi bỗng nhiên hắn ngồi bật dậy, mắt sáng quắc nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ngoài kia, binh lính đang tập luyện dưới sân.
Tiếng hô khẩu lệnh vang dội, tiếng đao kiếm va chạm loảng xoảng, mồ hôi thấm đẫm lưng áo họ.
Lăng Vô Địch nhìn cảnh ấy, khóe miệng bất giác nhếch lên một nụ cười kỳ quái.
"Hề hề hề.
Bọn họ luyện tập để đánh trận.
Đánh trận thì sẽ có người chết.
Có người chết thì.
ta có điểm!
"Hắn xoa tay, mắt híp lại như mèo thấy mỡ.
Nhưng rồi nụ cười tắt lịm, thay vào đó là cái nhíu mày trầm tư.
"Ừ, nhưng kiếm điểm kiểu gì đây?
Ra trận thì nguy hiểm, lỡ đâu chết thì sao?
Mà không ra trận thì lấy đâu ra người chết?
Trời ơi, tính toán mệt quá!
"Hắn lại lăn ra giường, tay chân dang rộng như con sao biển.
Một lúc sau, hắn lại bật dậy, mắt sáng như đèn pha.
"Đao Phủ!
Trong quân đội chắc chắn có Đao Phủ chuyên xử tử tội binh.
Mà tội binh thì.
cũng là người chết!
Hề hề hề.
"Hắn cười khoái chí, nhưng rồi đột nhiên cứng người.
"Khoan đã.
Mình là 'cao nhân', là 'tiền bối' đấy nhé.
Cao nhân mà đi xin làm Đao Phủ thì còn mặt mũi nào?
Người ta sẽ nghĩ sao?"
Hắn ngồi yên, tay chống cằm suy nghĩ.
Một lúc sau, hắn phẩy tay, tự nhủ:
"Kệ!
Mình là ai?
Mình là thằng vô sỉ nhất quả đất!
Sĩ diện để làm gì?
Ăn được không?
Mà.
nói thế nào để họ không nghi ngờ đây?"
Hắn lại trầm tư.
Bóng hắn in trên vách đất, lúc dài lúc ngắn theo ánh đèn dầu leo lét.
Một lúc sau, hắn bật dậy, cười hềnh hệch:
"Được rồi!
Cứ nói là muốn góp sức mọn, không muốn ăn không ngồi rồi.
Cao nhân thì phải có lòng tự trọng chứ!
Lão tử đúng là thiên tài!
"Hắn chỉnh lại y phục, phủi bụi trên người, rồi đường hoàng bước ra khỏi phòng.
Bạch Vô Trần đang luyện công trong phòng.
Từ khi khỏi bệnh, hắn dành hầu hết thời gian để luyện lại 'Hàn Băng Quyết' từ đầu.
Đó là bộ công pháp gia truyền thuộc **Địa cấp hạ phẩm**
[Nội công]
, trấn gia chi bảo của Bạch gia.
Mồ hôi thấm đẫm áo, hơi thở đều đặn theo từng đường quyền.
Thấy Lăng Vô Địch đến, hắn dừng lại, lau mặt:
"Tiền bối, có chuyện gì sao ạ?"
Lăng Vô Địch thản nhiên bước vào, nhìn quanh căn phòng treo đầy binh khí, rồi quay sang Bạch Vô Trần với vẻ mặt hơi tán thưởng (tất nhiên là diễn)
“Bạch tiểu huynh đệ, quả nhiên là kỳ tài tu luyện, kỷ, tuệ đều đủ cả”
“Ngày sau đỉnh thiên lập địa nhân vật cũng chỉ là một bậc thang”
“Tiền bối quá khen” Bạch Vô Trần được khen không khỏi cong khoé môi.
"Ta có chuyện muốn nhờ ngươi.
nói ra thì hơi kỳ cục nhưng ta nghĩ bản thân nên thẳng thắn bày tỏ để chúng ta dễ dàng hiểu ý nhau.
"Bạch Vô Trần nghe vậy, liền ngạc nhiên:
"Tiền bối cứ nói.
"Lăng Vô Địch ngập ngừng, rồi cất giọng, vừa nói vừa thở dài sườn sượt:
"Trong quân đội Bạch gia, có chức vụ gì chuyên.
xử lý tội binh không?
"Bạch Vô Trần nhíu mày:
"Ý tiền bối là.
Đao Phủ?"
Lăng Vô Địch hơi nhấc mắt, gật đầu, mặt nghiêm túc lên (diễn xuất thần sầu)
"Ừm.
đúng vậy.
"Bạch Vô Trần gật gù, tròn mắt nói:
"Có chứ.
Nhưng Đao Phủ là chức vụ thấp kém, chỉ dành cho kẻ vô dụng hoặc tù binh được tha chết.
Tiền bối hỏi làm gì?"
Lăng Vô Địch thở dài một tiếng thật dài, mặt buồn như cha chết:
"Ta muốn làm Đao Phủ.
"Bạch Vô Trần suýt sặc nước bọt, hắn như nghe được chuyện động trời:
"Hả?
Tiền bối!
Sao người lại muốn làm cái chức vụ đó?
Người là cao nhân, là thượng khách của Bạch gia, sao có thể.
.."
Bạch Vô Trần bộ dáng chỉ hận rèn sắt khi còn nóng.
Lăng Vô Địch giơ tay ngắt lời, giọng đầy tâm trạng:
"Ta biết ngươi nghĩ gì.
Nhưng ngươi thử nghĩ xem, từ ngày ta đến đây, ăn của Bạch gia, ở của Bạch gia, chẳng đóng góp được gì.
Tuy hiện tại cảnh giới của ta bị tổn thương, chưa thể khôi phục như xưa, nhưng ta vẫn còn tay chân đầy đặn, đâu thể ăn không ngồi rồi mãi được?
Nghĩ mà thấy thật hổ thẹn!
"Nói đến cuối, giọng hắn nghẹn ngào, cùng sự hổ thẹn không chút giấu giếm.
Màn diễn đạt đến cảnh giới tối cao.
Chứng kiến cảnh đó, Bạch Vô Trần không khỏi nhìn hắn với ánh mắt kính phục xen lẫn cảm động.
Một vị cao nhân dù sa cơ thất thế vẫn nghĩ đến việc đóng góp, thật đáng kính trọng biết bao!
Nhưng hắn vẫn băn khoăn:
"Tiền bối, Đao Phủ là việc dơ bẩn, ai cũng khinh thường.
Sao người lại chọn việc đó?"
Lăng Vô Địch quay đầu nghiêm túc nhìn hắn, giọng trầm ấm, đầy từng trải, như một vị cao tăng thuyết pháp:
"Trong chiến tranh, ai cũng có phần việc của mình.
Có người ra trận giết địch, có người lo hậu cần, có người giữ trật tự.
Đao Phủ cũng là một phần của cái máy ấy.
Không có việc dơ bẩn hay cao quý, chỉ có việc mình làm và trách nhiệm mình nhận.
"Hắn dừng lại, mắt xa xăm, rồi tiếp, giọng pha chút tự trào:
"Huống hồ, ta cũng chỉ muốn có chút công sức, để khỏi hổ thẹn với lòng mình”
Mà biết đâu, nhờ đó mà tu luyện lại nhanh hơn?
Hề hề…
Hiển nhiên câu sau hắn sẽ không bao giờ nói
Nghe vậy Bạch Vô Trần gật đầu, mắt rưng rưng:
Để con nói với phụ thân, con nhất định sẽ nói về chủ kiến của ngài với phụ thân"
Lăng Vô Địch thấy Bạch Vô Trần dễ thuyết phục như vậy, liền vỗ vai hắn, thở dài một tiếng thật khổ sở:
Làm phiền ngươi quá.
Ta chỉ là kẻ vô dụng, còn phiền các ngươi lo lắng.
Trong lòng, hắn thầm cười sằng sặc:
*Qua ải rồi!
Lão tử đúng là thiên tài diễn xuất!
Mà mệt quá, diễn hoài cũng mệt!
……….
Bạch Chấn Sơn gian phòng
Bạch Chấn Sơn nghe xong, thoáng ngạc nhiên.
Ông nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt dò xét:
Lăng tiền bối, ngài thực sự muốn làm Đao Phủ?"
Lăng Vô Địch chắp tay, cúi đầu khiêm tốn, mặt đầy vẻ hổ thẹn:
Bẩm gia chủ, kẻ hèn này hiện tại thực lực tổn hao, không thể giúp gì lớn lao.
Chỉ mong được góp chút sức mọn, để khỏi phụ lòng gia chủ đã dung nạp bấy lâu.
Mấy ngày nay ta ăn không ngồi rồi, thấy ngượng quá!
Ăn cơm cũng chẳng ngon, ngủ cũng chẳng yên.
Hắn thở dài thườn thượt, mặt mày ủ rũ, như một con chó ướt sũng mưa.
Bạch Chấn Sơn nhìn hắn một lúc lâu.
Trong đầu ông, những tính toán đang chạy:
*Hắn muốn làm Đao Phủ?
Một Bát Phẩm làm Đao Phủ cũng vừa sức.
Có lẽ hắn thực lòng muốn báo đáp.
Hoặc cũng có thể hắn muốn có chức vụ chính thức để dựa vào.
Dù sao cũng chẳng hại gì.
Mà thái độ của hắn có vẻ thành khẩn.
Cuối cùng, ông gật đầu:
Được.
Ta sẽ cho ngài làm Đao Phủ, phụ trách xử lý tội binh trong doanh trại.
Lương bổng theo quy định.
Lăng Vô Địch cúi đầu thật sâu, giọng chắc nịnh vì cảm động (giả vờ)
Đa tạ gia chủ!
Ta nhất định sẽ tận tâm tận lực!
Trong lòng, hắn thầm cười như nắc nẻ:
*Tốt!
Có chức vụ chính thức, ta có thể đường đường chính chính.
ở gần những kẻ sắp chết.
Mà lương bổng cũng được, có thêm đồng nào hay đồng ấy.
Khổ thân ta, phải diễn kịch mệt quá!
—
Ngày hôm sau, Lăng Vô Địch chính thức nhận chức Đao Phủ.
Trời vừa hửng sáng, hắn đã mặc bộ y phục màu đen—màu của những kẻ cầm đao hành quyết.
Trên ngực thêu một chữ"
Phủ"
màu đỏ nhạt như vết máu khô.
Hắn đứng trước pháp trường nhỏ trong doanh trại, nơi dựng một cái bệ đá cao, trên đó đặt một cái máy chém bằng gỗ mun, lưỡi đao sáng loáng.
Lăng Vô Địch nhìn cái máy chém, nuốt nước bọt.
*Máy chém đây rồi!
Lần đầu tiên trong đời thấy tận mắt.
Mà mình sắp dùng nó để.
chém đầu người ta.
Trời ơi, sao mà đáng sợ.
nhưng nghĩ tới điểm hệ thống trong lòng lại không khỏi cảm thấy thú vị quá!
*Phải chăng đây chính là hiệu ứng tâm lý vì tiền bán mình cho tư bản*
Nhưng rồi hắn lại thở dài, mặt xịu xuống:
*Nhưng cũng ghê thật.
Lỡ tay run thì sao?
Mà thôi, cứ liều!
Liều ăn nhiều!
Hôm đó có ba tên tội binh bị xử tử.
Tội của chúng:
đào ngũ trong lúc chiến trận.
Ba tên bị dẫn ra, mặt mày xanh như tàu lá, chân tay run lẩy bẩy.
Một tên khóc lóc van xin, một tên cúi đầu im lặng, một tên nhìn về phía Lăng Vô Địch với ánh mắt căm hờn như muốn thiêu sống hắn.
Lăng Vô Địch đứng đó, tay cầm thanh đao dài, nặng chĩu.
Hắn cảm thấy lòng bàn tay hơi ẩm—mồ hôi tay.
*Mẹ kiếp, run à?
Không được run!
Diễn đi!
Tên lính đọc bản án xong, giọng đều đều như tụng kinh.
Rồi hắn ra hiệu cho Lăng Vô Địch bắt đầu.
Lăng Vô Địch bước tới trước tên thứ nhất—kẻ đang khóc lóc van xin.
Hắn nhìn vào mắt tên đó, thấy sự sợ hãi tột cùng.
Một thoáng chốc, hắn nhớ lại kiếp trước, những lúc sợ hãi trước những khách hàng khó tính.
Nhưng rồi hắn gạt đi.
*Đây là chiến tranh.
Đào ngũ là chết.
Luật là thế.
Ta chỉ là người thi hành.
Mà thôi, kệ, dù sao cũng có điểm!
Hắn vung đao.
Một tiếng"
phập"
khô khốc vang lên.
Đầu lăn trên đất, mắt vẫn mở trừng trừng.
Máu bắn lên áo hắn, ấm nóng.
**"
Keng!
Ký chủ hạ sát Cửu Phẩm sơ kỳ, thu hoạch 150 Sát Phạt Điểm.
"**
Lăng Vô Địch run run trong lòng, nhưng mặt vẫn lạnh tanh như tiền.
*Một trăm năm mươi điểm!
Dễ quá!
Hắn bước sang tên thứ hai, rồi tên thứ ba.
Mỗi nhát đao dứt khoát, không chần chừ.
Tổng điểm:
450.
Hắn lau đao, nhìn những cái đầu lăn lóc dưới đất.
Máu vẫn còn ấm, bốc hơi trong không khí lạnh.
Đám đông xung quanh nhìn hắn với ánh mắt vừa sợ vừa ghê, như nhìn một con quái vật.
Nhưng hắn không quan tâm.
*Bốn trăm năm mươi điểm!
Còn thiếu một trăm năm mươi nữa là lên Thất Phẩm!
Mà mỗi ngày xử ba bốn tên, chẳng mấy chốc!
Nhưng trong lòng, hắn tự nhủ:
*Ta chỉ làm việc của mình.
Họ chết vì tội của họ, không phải vì ta.
Mà dù có vì ta thì.
cũng kệ!
Loạn thế mà!
Những ngày tiếp theo, Lăng Vô Địch trở thành Đao Phủ chính thức của doanh trại.
Sáng nào hắn cũng ra pháp trường, chiều nào cũng về phòng với những vết máu trên áo.
Ngày nào cũng có người bị xử tử:
đào ngũ, cướp bóc dân lành, làm trái lệnh, giết đồng đội.
Chiến tranh càng căng thẳng, tội binh càng nhiều.
Có ngày hắn xử đến bảy tám mạng, mỏi cả tay.
Mỗi đêm, hắn về phòng, mở hệ thống lên xem.
Những con số nhảy lên, lòng hắn phấn chấn lạ thường.
3.
800**
**Công pháp hiện có:
– Huyết Sát Đao Pháp (Phàm cấp thượng phẩm)
– sơ nhập
[Đao pháp]
(từ tên cướp Lục Phẩm)
*Năm trăm điểm hôm nay!
Tuyệt vời!
Cứ đà này, chẳng mấy chốc ta lên Thất Phẩm, rồi Lục Phẩm, Ngũ Phẩm.
Nhưng rồi hắn lại thở dài, nhìn đôi tay mình.
Dưới ánh đèn, bàn tay hắn như đỏ hơn, như phảng phất mùi máu.
*Nhưng mà mệt quá!
Mỗi ngày đều nhìn thấy cảnh đầu rơi máu chảy, ngủ cũng chẳng ngon.
Lương tâm áy náy à?
Không, tại mình nghĩ nhiều quá thôi.
Một đêm, sau khi xử tử năm tên tội binh, hắn nằm trên giường, nhìn lên trần nhà tối om.
Trong đầu hắn, hình ảnh những cái đầu lăn lộn, những tiếng khóc than, những ánh mắt căm hờn cứ hiện về như một cuốn phim quay chậm.
*Ta đang làm gì thế này?
Ta là Đao Phủ, là kẻ giết người theo lệnh.
Nhưng ta cần điểm.
Ta cần mạnh hơn.
Trong loạn thế, mạnh mới sống được.
Hắn lật người, cố ngủ.
*Mà thôi, kệ!
Người ta chết, mình sống, thế là được.
Hề hề.
Nhưng tiếng cười trong lòng không còn sảng khoái như trước.
Nó khô khốc, lạc lõng.
Sáng hôm sau, hắn ra pháp trường với đôi mắt thâm quầng như gấu trúc.
Hôm đó có một tên tội binh trẻ, chưa đầy hai mươi tuổi, mặt còn non choẹt.
Tội của hắn:
vì đói quá, ăn cắp một ổ bánh của dân.
Tên đó bị dẫn ra, chân run lẩy bẩy.
Khi nhìn thấy Lăng Vô Địch, hắn quỳ thụp xuống, mắt đẫm lệ cầu xin.
Môi hắn run run, nhưng không nói nên lời.
Lăng Vô Địch cầm đao, nhìn vào mắt hắn.
Một lúc lâu, hắn không động đậy.
*Trẻ quá!
Còn trẻ hơn cả Bạch Vô Trần.
Tội chỉ có ăn cắp bánh.
Mà luật quân đội là thế, ăn cắp của dân là chết.
Trời ơi, sao mà.
Tên lính đọc bản án xong, thấy Lăng Vô Địch vẫn đứng im, bèn nhắc:
Đao Phủ, xử đi.
Lăng Vô Địch vẫn không động.
Hắn nhìn tên lính trẻ, nhìn thấy trong mắt hắn sự sống, sự tiếc nuối, sự sợ hãi tột cùng.
Hắn nhớ lại chính mình kiếp trước, những lúc đói khổ, những lúc phải làm những việc không muốn để sống sót.
*Giá mà ta có thể cứu hắn.
Nhưng ta là ai?
Ta chỉ là Đao Phủ, chỉ là người thi hành lệnh.
Ta có quyền gì mà xét lại án tử?
Hắn nghiến răng, thì thầm, chỉ đủ để tên lính trẻ nghe thấy:
Kiếp sau, đừng làm chuyện dại dột nữa.
Rồi hắn vung đao.
Máu bắn lên mặt hắn, ấm và tanh.
Hắn không lau.
Đám đông nhìn hắn với ánh mắt ghê sợ, như nhìn một con ác quỷ.
Nhưng trong lòng hắn, một nỗi buồn vô hình dâng lên, cay xè nơi khóe mắt.
*Mệt mỏi quá!
Sao làm việc xấu mà cũng mệt thế này?
Lương tâm cắn rứt à?
Mình có lương tâm sao?
Hắn tự cười nhạo mình, nhưng nụ cười méo mó.
*Có chứ!
Lương tâm của mình là.
sống sót.
Ai cản đường sống sót của mình, mình giết.
Ai giúp mình sống sót, mình nhớ ơn.
Thế thôi!
Hắn lau đao, bước đi, không ngoảnh lại.
Một tháng sau, Lăng Vô Địch đã có 5.
000 điểm.
Tối hôm đó, hắn ngồi trong phòng, mở hệ thống.
Hít một hơi thật sâu, hắn dùng 2.
000 điểm để đột phá lên Thất Phẩm sơ kỳ.
Một luồng khí nóng từ đan điền lan tỏa khắp cơ thể, xương cốt kêu lách tách, bắp thịt căng lên rồi giãn ra.
Cảm giác mạnh mẽ hơn, nhanh nhẹn hơn lan tỏa khắp từng thớ thịt.
Hắn vung tay thử mấy đường quyền, không khí vù vù, mạnh hơn trước gấp bội.
**Tu vi hiện tại:
Thất Phẩm sơ kỳ**
**Sát Phạt Điểm còn lại:
000**
– **Đã mở khóa hợp thành công pháp:
– Thiết Thạch Quyền + Huyết Sát Đao Pháp = **Huyết Sát Thiết Chưởng (Huyền cấp hạ phẩm)
Lăng Vô Địch nhìn dòng chữ mới hiện ra, mắt sáng rực.
*Huyền cấp!
Cuối cùng cũng có công pháp Huyền cấp!
Tuy chỉ là hạ phẩm, nhưng đã hơn xa mấy bộ Phàm cấp kia rồi!
Hắn xoa tay, khoái chí nhảy cẫng lên, nhưng rồi nụ cười tắt dần.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời đêm đen kịt chỉ lác đác vài vì sao lẻ loi.
Một tháng nay, ngày nào cũng chém đầu, đêm nào cũng ác mộng.
Lương tâm à?
Không hẳn.
Nhưng mà.
mệt.
Rất mệt.
Hắn ngồi xuống giường, hai tay ôm mặt.
Một lúc lâu sau, hắn ngẩng lên, thở dài:
*Nhưng mà, loạn thế này, ai mà chẳng mệt?
Có người mệt vì đánh nhau, có người mệt vì chạy trốn, có người mệt vì đói.
Mình mệt vì giết người.
Cũng là mệt cả thôi.
Hắn nằm vật ra giường, mắt nhắm nghiền.
*Thôi, ngủ một giấc đã.
Mai còn xử mấy tên nữa.
Tiếng nói khô khốc vang lên trong căn phòng vắng, rồi tắt lịm như chưa từng tồn tại.
Ngoài kia, gió vẫn thổi, mây vẫn trôi, và chiến tranh vẫn tiếp diễn.
Trong giấc ngủ chập chờn, Lăng Vô Địch mơ thấy mình đang đứng trên đỉnh cao, tay cầm một bộ công pháp **Thiên cấp** lấp lánh.
Nhưng phía dưới, hàng vạn cái đầu không thân đang nhìn hắn với ánh mắt đỏ rực.
Hắn giật mình tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa.
Nhìn quanh căn phòng tối om, hắn thì thầm:
Mẹ kiếp.
ác mộng à?
Hay là.
lương tâm?
Kệ!
Ngủ tiếp!"
Hắn lăn ra, nhắm mắt, cố gắng chìm vào giấc ngủ.
Nhưng phải rất lâu sau, hắn mới thực sự ngủ được.
**Hết chương 15.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập