Chương 14: Hương khói và mưu đồ

Đoàn người về đến doanh trại Bạch gia khi mặt trời đã đứng bóng.

Từ xa, trên tường thành đắp bằng đất nện vững chãi, những ngọn cờ đuôi nheo màu đen thêu chữ

"Bạch"

bay phần phật trong gió.

Lính canh mặc giáp da, tay cầm giáo dài, đứng im như tượng dưới ánh nắng chói chang.

Khi bóng đoàn người hiện ra trên con đường đất đỏ phía xa, tiếng kèn bằng sừng trâu trầm đục vang lên, báo hiệu có người trở về.

Cánh cổng lớn bằng gỗ lim, đóng đinh đồng hình bát giác, từ từ mở ra.

Tiếng kẽo kẹt của bản lề sắt gỉ vang lên, hòa lẫn với tiếng vó ngựa lộp cộp trên nền đất nện chặt.

Bạch Chấn Sơn dẫn đầu một toán quân phi ngựa ra đón.

Ông ta mặc bào xanh thêu vân, đầu đội kim quan, lưng đeo trường kiếm chuôi vàng.

Khuôn mặt vuông chữ điền thoáng qua vẻ mừng rỡ khi thấy con trai còn sống, nhưng rất nhanh thu lại, chỉ còn vẻ nghiêm nghị thường ngày của một gia chủ.

"Vô Trần!"

Ông ta gọi lớn, giọng vang xa trên cánh đồng hoang vắng.

Nhưng ông không hề xuống ngựa.

Chỉ khi Bạch Vô Trần đến gần, ông ta mới hạ giọng, chỉ đủ hai người nghe:

"Có sao không?"

Bạch Vô Trần nhảy xuống ngựa, vạt áo bụi bặm tung lên.

Hắn quỳ một gối trước phụ thân, đầu cúi thấp:

"Phụ thân, con đã khỏi bệnh!

"Bạch Chấn Sơn nghe vậy, lập tức sững người.

Ông nhìn con trai, thấy hắn sắc mặt hồng hào, đôi mắt sáng rực, không còn vẻ mệt mỏi thường ngày.

Ông nhảy xuống ngựa, bước tới, đặt tay lên vai con, rồi bắt mạch.

Những ngón tay gầy guộc của ông ấn sâu vào huyệt đạo, cảm nhận dòng khí lưu chuyển trong kinh mạch.

Một lúc lâu, ông ngẩng lên, mắt có chút đỏ hoe.

"Khỏi rồi.

thực sự khỏi rồi.

"Nhưng rất nhanh, ông kìm nén cảm xúc, ông ta nhẹ quay sang Lăng Vô Địch đang đứng bên cạnh.

Lăng Vô Địch vẫn mặc bộ y phục màu xám cũ, tay chắp sau lưng, dáng vẻ thong dong tự tại như thể vừa đi dạo chứ không phải vừa thoát khỏi mộ địa đầy chết chóc.

Bạch Chấn Sơn chắp tay, cúi đầu theo nghi thức của kẻ dưới với bậc trưởng thượng:

"Lăng tiền bối, đại ân này.

Bạch gia chúng tôi không biết lấy gì báo đáp.

"Lăng Vô Địch khẽ cười, phẩy tay, giọng thản nhiên như gió thoảng:

"Gia chủ khách sáo.

Ta chỉ làm những gì có thể.

"Bạch Chấn Sơn nhìn hắn với ánh mắt đầy phức tạp.

Trong mắt ông, Lăng Vô Địch vẫn chỉ là Bát Phẩm—một con kiến có thể bóp chết bất cứ lúc nào.

Nhưng những gì hắn làm được thì không phải ai cũng làm nổi.

Đây chính là muốn khinh thường cũng không thể động tâm.

Bạch Chấn Sơn không nói gì thêm, chỉ ra hiệu mời vào trong.

Đoàn người đi qua cánh cổng, vào khu doanh trại.

Hai bên đường là những dãy nhà gỗ lợp tranh, nơi lính tráng và gia quyến sinh sống.

Khói bếp từ những mái bếp tỏa lên, mang theo mùi cơm chín và canh rau.

Mấy đứa trẻ chạy trên đường, thấy đoàn người thì nép vào một bên, mắt nhìn theo những con ngựa với vẻ tò mò.

Phòng khách của Bạch Chấn Sơn nằm trong một khu nhà riêng biệt, kiến trúc theo lối cổ, mái ngói âm dương cong vút, trên nóc đắp hình lưỡng long chầu nguyệt.

Bước qua ngạch cửa bằng gỗ lim chạm trổ tứ quý, vào bên trong là một gian phòng rộng.

Nền lát gạch Bát Tràng màu đỏ thẫm, bóng loáng.

Trên tường treo vài bức họa thủy mặc vẽ sơn thủy, bên dưới đặt một chiếc bàn dài bằng gỗ tử đàn, trên bày ấm trà men lam và mấy chiếc chén nhỏ xinh.

Bạch Chấn Sơn ngồi xuống chiếc sập gỗ chạm rồng, tay vuốt nhẹ chòm râu, ra hiệu cho mọi người ngồi.

Lăng Vô Địch được mời ngồi chiếc ghế đầu bên trái—vị trí danh dự dành cho thượng khách.

Bạch Vô Trần ngồi bên cạnh, Trần Hổ và bốn hộ vệ đứng phía sau, mặt còn lấm lem bụi đường.

Gia nhân dâng trà.

Từng chén trà men ngọc, nước trong xanh, hương thơm dịu nhẹ tỏa ra từ lá trà Shan tuyết cổ thụ.

Lăng Vô Địch nâng chén, nhấp một ngụm, vị chát nhẹ nơi đầu lưỡi rồi ngọt dần.

Hắn khẽ gật đầu, thưởng thức:

"Trà ngon.

"Bạch Vô Trần bắt đầu kể lại hành trình từ đầu đến cuối.

Hắn kể bằng giọng trầm tĩnh, có điểm dừng, có nhấn nhá, như một người từng đọc nhiều sách sử.

Hắn kể về những cái chết đầu tiên dưới mưa tên, về cái giếng sâu, về lũ tượng đá, về cách Lăng Vô Địch dùng miếng ngọc để thoát thân.

Khi kể đến đoạn Trần Hổ cầm ngọc bước ra trước lũ tượng, hắn dừng lại, nhìn lão binh với ánh mắt kính trọng.

Trần Hổ đứng đó, mặt không đổi, nhưng mắt hơi ươn ướt, ngực lại có chút nâng cao.

Hắn nhớ lại khoảnh khắc đó:

ánh mắt của Lăng Vô Địch khi trao miếng ngọc, không phải ra lệnh, không phải sai bảo, mà là một sự tin tưởng.

Với một lão binh già, thứ quý giá hơn vàng bạc chính là sự tin tưởng đó.

Sự tin tưởng đó tuy vô tâm nhưng lại là động lực tạo nhiệt huyết.

Bạch Vô Trần kể tiếp về viên đan dược, về cuốn 'Hàn Băng Quyết' được trả lại, về thanh kiếm 'Hàn Quang' mà Lăng Vô Địch đã ban cho Trần Hổ.

Khi nghe đến cuốn 'Hàn Băng Quyết', mắt Bạch Chấn Sơn sáng lên như hai ngọn đuốc.

Ông nhìn con trai, rồi nhìn Lăng Vô Địch, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.

Cuốn công pháp đó là bảo vật gia truyền đã thất lạc từ đời ông cố, tưởng không bao giờ tìm lại được.

Vậy mà.

Ông đứng dậy, bước tới trước mặt Lăng Vô Địch.

Mọi người trong phòng đều im lặng, chỉ còn tiếng gió thổi nhẹ qua khung cửa sổ.

Bạch Chấn Sơn chỉnh lại vạt áo, rồi cúi người thật sâu, lưng uốn cong như cây tre trước gió, đầu cúi xuống đến ngang thắt lưng—một đại lễ chỉ dành cho bậc ân nhân cứu mạng.

"Lăng tiền bối, ngài không chỉ cứu con ta, mà còn trả lại cho Bạch gia báu vật tổ truyền.

Từ nay, ngài là thượng khách của Bạch gia, bất cứ lúc nào cũng có thể sai bảo chúng tôi.

"Lăng Vô Địch lập tức đứng dậy, vỗi vã tiến tới đỡ ông ta dậy.

Tay hắn chạm vào cánh tay rắn chắc của Bạch Chấn Sơn, cảm nhận sức mạnh tiềm ẩn bên trong.

Hắn cười khổ trong lòng, nghĩ thầm "

bao giờ ta mới mạnh được như vậy, lúc đó ta không cần sống trong lo sợ nữa"

, ngoài mặt giọng nói vẫn thản nhiên:

"Gia chủ đừng thế.

Ta chỉ là kẻ qua đường, gặp chuyện thì giúp.

Không cần phải khách sáo.

"Trong lòng, hắn thầm nghĩ:

*Lão già này nói thế chứ chưa chắc đã thật lòng.

Nhưng có câu nói đó, sau này dễ xoay xở hơn.

Bạch Chấn Sơn cho mở tiệc.

Gian phòng khách nhanh chóng được bài trí lại.

Những chiếc bàn thấp bằng gỗ trắc được kê dọc theo tường, trên bày la liệt các món ăn:

gà quay mật ong da vàng óng, cá chép hấp xì dầu, chân giò hầm thuốc bắc, rau rừng xào tỏi, canh nấm nấu với xương cốt.

Mùi thơm của thức ăn hòa lẫn với mùi rượu nếp cái hoa vàng, lan tỏa khắp gian phòng.

Lăng Vô Địch được mời ngồi ghế trên cùng, cạnh Bạch Chấn Sơn.

Bạch Vô Trần ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại rót rượu, trò chuyện.

Hắn kể về những dự định sau khi khỏi bệnh:

muốn luyện lại 'Hàn Băng Quyết' từ đầu, muốn tham gia nhiều hơn vào việc quân, muốn báo đáp công ơn của tiền bối.

Trần Hổ và bốn hộ vệ còn lại cũng được mời tham dự, ngồi ở hàng ghế cuối.

Thanh kiếm 'Hàn Quang' được đem ra cho mọi người chiêm ngưỡng.

Ánh sáng từ những ngọn đèn dầu phản chiếu trên lưỡi kiếm, tạo thành những tia sáng xanh lạ, khiến ai nhìn vào cũng phải trầm trồ.

Mấy tên lính già xuýt xoa, bảo rằng cả đời chưa từng thấy bảo kiếm nào đẹp như vậy.

Trần Hổ ngồi đó, tay vẫn nắm chặt thanh kiếm, mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía Lăng Vô Địch với ánh mắt biết ơn.

Hắn biết, nhờ có vị tiền bối này mà hắn có được thứ bảo vật mà bao người mơ ước.

Trong lòng hắn, một lời thề lặng lẽ hình thành:

suốt đời này, nếu có cơ hội, nhất định sẽ báo đáp.

Lăng Vô Địch chỉ lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, nhưng trong lòng hắn đang suy nghĩ về những điều khác.

Khi tiệc tàn, trời đã tối hẳn.

Những ngọn đuốc dọc hành lang được thắp lên, ánh lửa bập bùng hắt lên những bức tường đất nện.

Lăng Vô Địch trở về phòng riêng—một căn phòng nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi, có giường gỗ chạm trổ đơn giản, có bàn viết, có giá sách, có lư hương bằng đồng đặt trên bàn, tỏa ra mùi trầm ấm áp.

Hắn đóng cửa lại, lôi từ trong túi ra một cuốn sách nhỏ—cuốn sổ mà hắn đã nhặt được trong mộ địa, không phải 'Hàn Băng Quyết', mà là một cuốn sổ tay cũ kỹ, bìa da đã mục nát một phần, những đường gân trên bìa lộ ra như những vết nhăn trên gương mặt người già.

Hắn đã giấu nó từ lúc đó, không cho ai thấy.

Dưới ánh đèn dầu leo lét, hắn lật từng trang.

Chữ viết cổ, nét chữ thanh thoát, uốn lượn như rồng bay phượng múa.

Nhờ những kiến thức chữ Hán từ kiếp trước, hắn chỉ đọc được một phần, nhưng cũng đủ để hiểu đại ý.

Cuốn sổ ghi chép về lịch sử gia tộc họ Từ—chủ nhân ngôi mộ.

Một gia tộc từng hùng mạnh, từng cai quản vùng đất này từ mấy trăm năm trước.

Họ có ruộng đồng mênh mông, có binh lính hùng hậu, có những cao thủ mà người đời phải ngước nhìn.

Nhưng rồi tất cả suy tàn.

Nguyên nhân không phải chiến tranh, không phải bệnh dịch—mà là bị các thế lực khác thâu tóm, chia cắt từ bên trong.

Trong đó có nhắc đến một tổ chức bí ẩn tên là

"Thiên Cơ lâu"

Chúng không trực tiếp ra tay, mà âm thầm mua chuộc, chia rẽ, gieo rắc nghi ngờ giữa các thành viên trong gia tộc.

Chúng biến cha con thành thù, biến anh em thành kẻ địch.

Khi gia tộc họ Từ suy yếu vì nội chiến, chúng chỉ việc nhặt những gì còn lại.

Lăng Vô Địch đọc đến đó, lòng se lại.

*Thiên Cơ lâu.

lại là chúng.

Xem ra tổ chức này đã tồn tại lâu đời hơn ta tưởng.

Mà thủ đoạn của chúng vẫn thế:

không bao giờ trực tiếp ra tay, chỉ âm thầm thao túng từ bóng tối.

Cuốn sổ còn nhắc đến một bí mật:

gia tộc họ Từ có một bảo vật gia truyền, là một miếng ngọc bội hình con mắt, có thể mở ra kho báu cuối cùng của gia tộc—nơi cất giữ tất cả những gì tinh túy nhất của họ Từ.

Miếng ngọc đó đã bị thất lạc từ lâu, và không ai biết nó ở đâu.

Lăng Vô Địch lôi miếng ngọc trong túi ra, đặt lên bàn.

Dưới ánh đèn, miếng ngọc phản chiếu ánh sáng vàng ấm, hình con mắt như đang mở to nhìn hắn.

Hắn nhìn nó thật lâu.

*Thì ra.

thứ này là bảo vật của họ Từ.

Mà mình lại có nó.

Đúng là trời cao có mắt.

Nhưng trời cao có mắt, hay chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên?

Và nếu nó là bảo vật, thì kho báu cuối cùng của họ Từ ở đâu?

Có còn tồn tại không?

Hắn đọc tiếp.

Cuối cuốn sổ, tác giả có viết vài dòng như lời trăn trối, nét chữ run run, khác hẳn những trang trước:

"Kẻ nào tìm thấy cuốn sổ này, nếu có duyên với miếng ngọc, hãy cẩn thận với Thiên Cơ lâu.

Bọn chúng không bao giờ từ bỏ thứ chúng muốn.

Họ Từ đã diệt vong, mong rằng người sau sẽ không bước vào vết xe đổ.

Nếu có thể, hãy tìm đến Từ gia trang—nơi khởi nguồn của gia tộc.

Ở đó, có thể còn những gì còn sót lại.

Nhưng hãy nhớ:

đừng tin bất cứ ai."

Lăng Vô Địch gấp cuốn sổ lại, lòng suy nghĩ miên man.

*Thiên Cơ lâu đang suy tàn, nhưng có vẻ chúng vẫn còn đủ sức để gây họa.

Mà mình lại có thứ chúng muốn.

Càng ngày càng rắc rối.

Từ gia trang.

chưa từng nghe đến.

Có lẽ phải tìm hiểu thêm.

Hắn cất cuốn sổ và miếng ngọc vào chỗ kín nhất trong phòng—một khe hở dưới gầm giường mà hắn đã phát hiện từ lâu, rồi nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà.

Những thanh xà bằng gỗ lim đen bóng vì khói bếp năm tháng, trên đó còn in dấu vết của những bàn tay xưa kia.

Một con thạch sùng chạy ngang qua, tiếng động nhẹ như tiếng lá rơi.

*Nhưng rắc rối cũng là cơ hội.

Biết đâu, từ chuyện này ta lại tìm được đường vào Thiên Cơ lâu, hoặc ít nhất là hiểu thêm về chúng.

Mà Từ gia trang.

nếu còn tồn tại, biết đâu lại có thêm bảo vật.

Hắn nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ, tiếng thở đều đều hòa lẫn với tiếng gió thổi vi vu bên ngoài.

Sáng hôm sau, khi Lăng Vô Địch vừa thức dậy, ánh nắng đã len qua khe cửa, tạo thành những vệt sáng dài trên nền gạch.

Ngoài kia, tiếng gà gáy vang xa, tiếng lính tập luyện hô khẩu lệnh đều đặn.

Mùi cơm sôi từ bếp chính tỏa ra thơm lừng.

Bạch Vô Trần đã chờ sẵn ngoài cửa.

Hắn mặc bộ võ phục mới, lưng đeo thanh trường kiếm, trông có vẻ phấn chấn lạ thường.

Thấy Lăng Vô Địch mở cửa, hắn chắp tay:

"Tiền bối, phụ thân mời người dùng điểm tâm, có chuyện quan trọng cần bàn.

"Lăng Vô Địch gật đầu, theo hắn qua những hành lang lát gạch, đi ngang qua một khoảng sân nhỏ có trồng vài cây tùng cổ thụ, dáng uốn lượn kỳ lạ, dưới gốc phủ đầy rêu xanh.

Phòng khách sáng nay có vẻ khác.

Bạch Chấn Sơn đang ngồi đó, trước mặt là một bản đồ trải rộng trên bàn, xung quanh là mấy cây nến đã cháy dở từ đêm qua.

Có vẻ ông đã thức suốt đêm để nghiên cứu.

Thấy Lăng Vô Địch bước vào, ông đứng dậy mời ngồi, rồi sai gia nhân dọn điểm tâm lên.

Một mâm gỗ sơn then, trên bày bát cháo trắng nóng hổi, đĩa bánh cuốn nhân tôm thịt, đĩa chả quế thái lát mỏng, và một ấm trà sen ướp hương dịu nhẹ.

Lăng Vô Địch vừa ăn vừa nghe Bạch Chấn Sơn kể chuyện.

"Có tin từ Lưu gia."

Bạch Chấn Sơn nói, giọng trầm trầm.

"Lưu Bưu đã về đến nơi, và hắn đang tung tin rằng trong mộ địa có bảo vật vô giá, mà Lăng tiền bối đã chiếm hết.

"Lăng Vô Địch vẫn thản nhiên nhấp một ngụm cháo:

"Hắn nói thế à?

Có ai tin không?"

Đâu biết trong lòng đã sớm rủa tám đời nhà Lưu Bưu :

"Chết tiệt, đồ xấu xí tâm cũng đê tiện, dám oán toán lão tử, về sau lão tử trở thành cường giả nhất định trả thù ngươi"Bạch Chấn Sơn chậm rãi lắc đầu:

"Tin thì ít người tin, nhưng hắn cố tình thổi phồng lên để kích động các thế lực khác.

Có thể trong thời gian tới, sẽ có nhiều người đến tìm ngài.

"Lăng Vô Địch phong phạm đặt bát cháo xuống, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây trắng đang trôi chậm rãi trên nền trời xanh thẳm.

Một lúc sau, hắn hỏi:

"Gia chủ tính sao?"

Bạch Chấn Sơn nhìn hắn bình tĩnh như vậy, trong mắt có chút do dự:

"Ta muốn bảo vệ ngài.

Nhưng nếu nhiều thế lực đến, Bạch gia e rằng không chống đỡ nổi.

"Lăng Vô Địch hiểu ý.

Bạch Chấn Sơn đang nói khéo:

ông ta không muốn vì một mình hắn mà gây thù chuốc oán với nhiều thế lực.

*Ông ta là đang muốn đuổi mình nhưng lại sợ huỷ thanh danh đây mà*

Hắn đứng dậy, bước tới bên cửa sổ.

Khung cửa sổ bằng gỗ trắc chạm hình hoa sen, bên ngoài là một khoảng sân nhỏ, nơi mấy con chim sẻ đang nhặt thóc rơi.

Một lúc sau, hắn quay lại, giọng bình thản như mặt hồ không gợn sóng:

"Gia chủ yên tâm.

Ta sẽ không để Bạch gia gặp nguy.

Nếu có chuyện, ta sẽ tự lo.

"Bạch Vô Trần lo lắng:

"Tiền bối, người định.

"Lăng Vô Địch giơ tay ngắt lời:

"Chưa biết.

Nhưng ta có cách.

"Hắn nhìn Bạch Chấn Sơn, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhẹ—nụ cười của một người đã tính trước mọi việc:

"Gia chủ có muốn nghe một kế không?"

Bạch Chấn Sơn nhíu mày:

"Kế gì?"

Lăng Vô Địch chậm rãi nói, từng chữ rõ ràng:

"Lưu Bưu tung tin, cốt để các thế lực khác đến tìm ta, gây rối cho Bạch gia.

Nhưng nếu chính Bạch gia lại là người tung tin rằng, bảo vật đã được phân chia cho nhiều người, mỗi người một ít, thì sao?"

Bạch Chấn Sơn nhíu mày suy nghĩ.

Lăng Vô Địch tiếp:

"Nói rằng, trong mộ địa, ngoài ta ra, còn có nhiều người khác cũng lấy được bảo vật.

Lưu Bưu cũng có phần.

Như vậy, các thế lực sẽ không chỉ nhắm vào ta, mà sẽ tìm đến tất cả những ai có mặt hôm đó.

Lưu Bưu tự dưng thành mục tiêu.

"Bạch Vô Trần hai mắt sáng lên, ông ta vỗ tay:

"Tiền bối muốn.

gieo rắc nghi ngờ, khiến bọn chúng tự đấu đá nhau?"

Lăng Vô Địch gật đầu:

"Đúng.

Mà Lưu Bưu là kẻ nóng tính, lại tham lam, chắc chắn sẽ không chịu ngồi yên.

Hắn sẽ tự vạch áo cho người xem lưng.

"Bạch Chấn Sơn nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt đầy đánh giá.

Ánh mắt ấy không phải của một gia chủ nhìn kẻ dưới, mà của một người từng trải nhìn một mưu sĩ có tài.

Một lúc sau, ông gật đầu:

"Kế hay.

Ta sẽ cho người đi tung tin.

"Ông đứng dậy, bước tới bên Lăng Vô Địch, vỗ vai hắn một cái thật mạnh.

Cái vỗ vai của một người từng trải với một kẻ mà ông vừa thừa nhận:

"Lăng tiền bối, có ngài ở đây, quả là phúc của Bạch gia.

"Lăng Vô Địch cười nhạt:

"Phúc hay họa, còn phải xem.

"Trong lòng, hắn thầm thở dài, suy nghĩ:

*Tạm thời đẩy được nguy cơ.

Nhưng lâu dài, phải tìm cách tăng thực lực.

Bát Phẩm vẫn là con kiến.

Phải lên Thất Phẩm, Lục Phẩm càng sớm càng tốt.

Mà Từ gia trang.

biết đâu lại có cơ hội.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây đen đang kéo đến từ phía đông, báo hiệu một cơn mưa sắp trút xuống.

Gió bắt đầu thổi mạnh, cuốn theo những chiếc lá khô xoay tròn trong sân.

*Loạn thế này, mưa gió cũng nhiều.

Nhưng mưa càng lớn, cá càng dễ lội.

**Hết chương 14.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập