Chương 132: Trong hoạ có phúc

Nắng Tây Mạc trải dài trên những con đường cát khi Lăng Vô Địch đặt chân trở lại thành Thiên Sa.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả vùng trời màu cam đỏ như lửa, từng đợt gió mang theo hơi nóng hầm hập thổi qua những mái nhà đá thấp lè tè.

Hắn đứng giữa phố chợ lúc chiều tàn, nghe tiếng rao hàng lẻ tẻ từ các sạp đang dần thu dọn.

Tiếng dép lê trên cát, tiếng trẻ con đùa nghịch trong hẻm, tiếng lừa khò khè kéo xe cuối ngày.

Tất cả hòa vào nhau thành thứ âm thanh đặc trưng của một thành trì nơi biên ải.

Hắn khẽ xoay chiếc nhẫn trên ngón tay út.

Thiên Ma Giới – màu đen tuyền, không chút hoa văn, khi đeo vào tự động thu nhỏ vừa khít.

Hắn cảm nhận được không gian bên trong, rộng chừng ba trượng vuông, đủ để chứa vài chục kiện hàng lớn.

Món bảo vật đầu tiên thực sự có giá trị hắn có được sau bao nhiêu lần suýt chết.

Thánh cấp công pháp.

Hắn thì thầm trong đầu, mắt hơi nheo lại.

Không yêu cầu cảnh giới, nhưng với tu vi Tứ phẩm hậu kỳ mà luyện, nguy cơ tẩu hỏa nhập ma đến tám phần.

Điểm sát phạt thì chỉ còn vỏn vẹn bảy nghìn tám – muối bỏ bể.

Trong trí nhớ, những dòng chữ trên Thiên Ma Đại Pháp hiện ra như ẩn như hiện.

Âm hàn, cuồng bạo, đầy sát khí – đó là cảm nhận đầu tiên khi hắn đọc lướt qua.

Ma đạo công pháp.

luyện sớm thì dễ thành tà ma, nhưng cũng dễ chết.

Mà ta thì chưa muốn chết.

Hắn hít một hơi thật sâu, mùi cát khô lẫn với mùi phân lừa từ đâu đó thoảng qua.

Cất công pháp vào Thiên Ma Giới, hắn thở dài, tự nhủ:

Trước mắt, vẫn phải tích điểm.

Hai mươi vạn sát phạt điểm để nhập môn – còn xa lắm.

Bước chân hắn rẽ vào con hẻm nhỏ, nơi bóng tối đã bắt đầu trùm xuống từ lâu.

Tiệm tạp hóa

"Sa Mạc"

hiện ra cuối hẻm, ánh đèn dầu leo lét từ khe cửa.

Chuông gió leng keng khi hắn đẩy cửa.

A Mãng đang ngồi bên quầy, tay vuốt mấy hạt châu gỗ, mắt lim dim.

Nghe tiếng động, lão mở mắt – đôi mắt già nua nhưng vẫn tinh tường, nhìn hắn một lượt từ đầu đến chân, như thể đang đánh giá xem hắn còn nguyên vẹn bao nhiêu phần.

"Về rồi đấy à?"

Giọng lão đều đều, không nhanh không chậm.

"Sống sót ra khỏi chỗ đó, coi như bản lĩnh.

"Lăng Vô Địch gật đầu, kéo ghế ngồi xuống.

Mặt gỗ cũ kỹ kẽo kẹt dưới sức nặng.

"Có tin gì mới không?"

A Mãng đứng dậy, động tác chậm rãi của người già, lục lọi dưới quầy rồi lôi ra một cuộn giấy nhỏ.

Lão đẩy nó qua mặt bàn, tay vẫn cầm mấy hạt châu kia.

"Điểm cống hiến của ngươi trong các nhiệm vụ vừa rồi đã được cập nhật.

Tổng cộng mười hai vạn tám nghìn.

Có thể đổi linh dược, binh khí, hoặc công pháp.

"Lăng Vô Địch liếc qua, cất vào lòng.

Mười hai vạn điểm cống hiến – thứ chỉ dùng được trong Ám Ảnh Các, không thể quy đổi thành sát phạt điểm.

Hai loại điểm này vốn dĩ khác nhau, mỗi loại có giá trị riêng trong hệ thống của nó.

Hắn không nói gì, chỉ hơi nhướn mày ra hiệu hỏi tiếp.

A Mãng nhìn hắn một lúc, như thể đang cân nhắc nên nói bao nhiêu.

Rồi lão cất giọng chậm rãi:

"Kiếm Tông vẫn treo thưởng năm triệu lượng cho đầu ngươi.

Thiếu Lâm và Võ Đang ngoài mặt im lặng, nhưng người của họ đã xuất hiện ở vài trấn gần biên giới Tây Mạc.

Chưa vào sâu.

"Lăng Vô Địch vẫn im lặng, chỉ có tiếng thở đều đều.

"Thần Toán Tử.

.."

A Mãng ngừng lại, mắt quan sát phản ứng của hắn.

"Nghe nói bị thương nặng.

Có tin đồn là do phản chấn thiên cơ.

Lão ta đang ở ẩn, không gặp ai.

"Lăng Vô Địch khẽ nhíu mày.

Hắn nhớ lại lời Thần Toán Tử ở Hắc Ám Lâm:

"Mệnh số của hắn.

đã bị che mờ.

"Lão ta vì ta mà thành ra thế?

Nhưng hắn không hỏi.

Chỉ lắng nghe.

"Thiên Cơ Lâu giữ im lặng.

Nhưng Lâu chủ của họ hình như có động tĩnh."

A Mãng nói tiếp, tay vẫn xoay xoay mấy hạt châu.

Một lúc sau, giọng lão lại vang lên, vẫn đều như vắt chanh:

"Nhã gia đại tiểu thư xuất quan rồi.

Tứ phẩm hậu kỳ.

"Lăng Vô Địch vẫn giữ nguyên nét mặt.

Không một gợn sóng.

"Nghe nói nàng ta sắp kết hôn với Phong gia."

A Mãng nói, mắt vẫn dán vào hắn.

"Phong Thiếu Khanh – thiếu chủ Phong gia, hai mươi sáu tuổi, tu vi Ngũ phẩm hậu kỳ.

Hai nhà sắp thành thông gia.

"Lăng Vô Địch bật cười.

Một tiếng cười khô khốc, không vui, không buồn, không giận.

Chỉ là một âm thanh phát ra từ cổ họng.

"Ngũ phẩm hậu kỳ?

Hai mươi sáu tuổi?"

Hắn lắc đầu.

"Phong gia cũng liều, dám đem thiếu chủ của mình gả cho Nhã Hân.

Nàng ta hiện tại đã Tứ phẩm hậu kỳ rồi, cách biệt một cảnh giới lớn.

Cưới về rồi, mặt mũi để đâu?"

Hắn đứng dậy, kéo vạt áo thẳng lại, bước về phía cửa.

Đến ngưỡng cửa, hắn dừng lại, không quay đầu:

"Có chỗ nào yên tĩnh trong thành không?

Ta cần ở lại một thời gian."

"Có."

A Mãng gật đầu, bóng lão đổ dài dưới ánh đèn.

"Cuối con hẻm này, rẽ trái, căn nhà đá mái ngói đỏ.

Của ta, cho ngươi mượn.

Tiền thuê.

ba trăm lượng một tháng.

"Lăng Vô Địch quay lại, nhìn lão.

Mắt hắn không biểu cảm:

"Đắt."

"Mắc thì ở chỗ khác."

A Mãng nhắm mắt, lại xoay mấy hạt châu.

Lăng Vô Địch lắc đầu, móc từ trong ngực ra một túi bạc, ném lên quầy.

Nó rơi xuống mặt gỗ với tiếng

"bịch"

nặng trịch.

"Sáu tháng.

"Hắn bước ra ngoài, cánh cửa khép lại sau lưng, tiếng chuông gió lại leng keng lần nữa.

Ngoài trời, nắng đã tắt hẳn.

Thành Thiên Sa chìm trong bóng tối, chỉ còn vài ngọn đèn leo lét từ các quán xá còn mở cửa.

Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh của sa mạc, khác hẳn với cái nóng ban ngày.

Lăng Vô Địch đứng giữa phố vắng, mắt nhìn lên bầu trời đầy sao.

Trong đầu hắn, hàng loạt tính toán hiện ra:

Nhã Hân kết hôn với Phong gia.

Kiếm Tông sẽ càng thêm chắc chân.

Phong gia là một trong Cửu Phái Nhất Bang, có thực lực không nhỏ.

Nếu hai nhà liên hôn, thế lực truy sát ta sẽ càng mạnh.

Nhưng Phong Thiếu Khanh mới Ngũ phẩm hậu kỳ, kém Nhã Hân một cảnh giới lớn.

Cưới về rồi, hắn làm sao giữ được nàng?

Hay Phong gia có mưu đồ khác?

Mặc kệ.

Trước mắt, quan trọng nhất là tích lũy sát phạt điểm.

Ta cần hai mươi vạn để nhập môn Thiên Ma Đại Pháp.

Hắn nhìn về phía xa xa – nơi những cồn cát trải dài vô tận dưới ánh sao.

Bóng tối nuốt chửng mọi thứ, chỉ còn lại cảm giác mênh mông, hoang vắng.

Tây Mạc này.

có gì để săn nhỉ?

Mỗi con yêu thú cấp bốn – Ngũ phẩm – được sáu đến tám trăm điểm.

Cấp năm – Tứ phẩm – được ba đến năm nghìn.

Cấp sáu – Tam phẩm – được tám nghìn đến một vạn hai.

Nhưng yêu thú cấp sáu tương đương Tam phẩm – ta chưa chắc thắng.

Yêu thú cấp năm thì dễ hơn, nhưng phải tìm được chỗ chúng tụ tập.

Hắn lôi cuộn giấy nhiệm vụ ra, đọc lướt dưới ánh sao lờ mờ.

Đây là điểm cống hiến của Ám Ảnh Các, không phải sát phạt điểm, nhưng cũng cho hắn manh mối về những nơi có thể săn được:

– Diệt bọn cướp sa mạc ở ốc đảo Nguyệt Nha:

thủ lĩnh Ngũ phẩm trung kỳ – nếu giết, sát phạt điểm được khoảng năm trăm.

– Truy tìm bảo vật trong lăng mộ cổ ở Hoang Mạc Đen:

điểm cống hiến đến năm vạn – nhưng thông tin mơ hồ, chưa chắc có yêu thú.

– Ám sát thương nhân họ Triệu:

thủ hạ Lục phẩm – được vài chục sát phạt điểm, quá ít.

Hắn lắc đầu, cất cuộn giấy đi.

Với tốc độ này, phải mất ba năm mới đủ hai mươi vạn.

Không được.

Phải tìm cách săn yêu thú.

Mà muốn săn yêu thú cấp cao, cần biết chỗ chúng tụ tập.

Hắn nhớ đến A Mãng.

Lão ta chắc biết.

Nhưng trước hết.

phải xử lý mấy con ma Võ Đang kia đã.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cát lạnh lọt vào phổi, rồi bước về phía cuối con hẻm, nơi căn nhà đá mái ngói đỏ đang chờ.

Sáng hôm sau, Lăng Vô Địch thức dậy từ lúc trời còn mờ tối.

Hắn ngồi xếp bằng trên chiếc giường đá, vận chuyển Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết một vòng.

Chân khí trong người đã đạt đến cảnh giới viên mãn, hùng hậu, điều hòa, sẵn sàng cho mọi cuộc chiến.

Nhưng vẫn chưa đủ.

Hắn đứng dậy, bước ra sân.

Ánh bình minh đầu tiên vừa ló dạng, nhuộm vàng những mái nhà đá lân cận.

Không khí trong lành, mát lạnh, khác hẳn với cái nóng hầm hập ban ngày.

Hắn đang đứng đó, hít thở không khí buổi sớm, thì bỗng khựng lại.

Có người.

Hắn không nghe thấy tiếng bước chân, không ngửi thấy mùi, nhưng trực giác mách bảo – một cảm giác đã cứu hắn vô số lần trên chiến trường và trong những cuộc truy sát.

Cả người hắn căng cứng, mắt đảo nhanh quanh sân, tìm kiếm lối thoát.

Hai hướng:

nhảy qua tường sau, hoặc chạy ra ngõ trước.

Khoảng cách đến tường:

năm trượng, mất hai nhịp thở.

Đến ngõ:

ba trượng, một nhịp thở.

Hắn đã tính xong đường chạy, nhưng vẫn đứng yên, giả vờ như không phát hiện gì.

Một giọng nói già nua vang lên từ phía sau:

"Long công tử có ở nhà không?"

Long công tử?

Lăng Vô Địch khẽ nhíu mày.

Hắn dùng tên Long Ngao Thiên khi ở Tây Mạc, nhưng chưa từng giao thiệp với ai ngoài A Mãng.

Hắn từ từ quay lại, tay buông thõng bên hông, nhưng thực tế đã sẵn sàng rút đao bất cứ lúc nào.

Gót chân hắn hơi kiễng, chỉ cần một động tác là có thể bật chạy.

Một lão già đang đứng trước cổng, đầu đội khăn vàng, mặc áo bào rộng, tay cầm phất trần.

Sau lưng lão là một thanh niên trạc hai mươi, mắt sắc như dao, bàn tay phải luôn đặt trên chuôi kiếm.

Lão già cười, nụ cười hiền hòa đến mức giả tạo.

Lão chắp tay, hơi cúi đầu:

"Lão phu Vân Du Tử, Võ Đang ngoại môn trưởng lão.

Vị này là đệ tử của lão phu, Thanh Phong.

"Lăng Vô Địch nhìn hai người.

Mắt hắn lướt qua từng chi tiết, kinh nghiệm sinh tồn nhiều năm mách bảo:

Lão già:

đứng vững, trọng tâm thấp, tay phải cầm phất trần nhưng tay trái giấu trong tay áo.

Có thể giấu ám khí.

Áo bào rộng, khó nhìn rõ động tác.

Khí tức nội liễm, không phát ra ngoài – đó là dấu hiệu của cao thủ ít nhất Tam phẩm.

Nếu đánh nhau, lão ta nguy hiểm.

Tên trẻ:

tuổi chưa nhiều, nhưng đôi mắt đã có sát khí – đã giết người.

Tay phải đặt trên chuôi kiếm, ngón cái hơi căng, chỉ cần một phần giây là rút kiếm.

Đứng sau lưng lão già, góc nhìn bao quát cả sân.

Nếu ta động, hắn sẽ chặn đường thoát.

Vị trí:

lão già chắn chính diện, tên trẻ chắn góc trái.

Lối thoát duy nhất là nhảy qua tường phải.

Nhưng tường cao hai trượng, khi nhảy sẽ lộ sơ hở.

Nếu bọn chúng có cung tên giấu trong người, ta sẽ thành bia sống giữa không trung.

Chưa kể.

lão già Tam phẩm có thể tung chưởng từ xa.

Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra sau lưng.

Lăng Vô Địch ghét cảm giác này – cảm giác bị dồn vào góc, không có đường thoát an toàn.

Nhưng hắn không để lộ ra ngoài.

Hắn giữ nguyên nét mặt bình thản, thậm chí còn hơi nhếch mép một nụ cười xã giao.

Trong lòng, hắn vẫn tiếp tục tính toán:

Nếu đánh:

lão già Tam phẩm, ta có thể cầm cự vài chục hiệp, nhưng tên trẻ kia sẽ can thiệp.

Một chọi hai, trong sân nhỏ, tỷ lệ thắng không quá ba phần.

Nếu thua, chết.

Nếu chạy:

liều mạng nhảy tường, lão già có thể đánh lén sau lưng.

Với Tam phẩm, một chưởng từ xa cũng đủ làm ta trọng thương.

Rơi xuống bên kia tường, nếu gãy chân thì càng chết chắc.

Tốt nhất.

là nói chuyện.

Kéo dài thời gian, tìm hiểu ý đồ của chúng.

Hắn cất tiếng, giọng vẫn bình thản:

"Hai vị từ Võ Đang xa xôi tới Tây Mạc hoang vu này, tìm tôi có việc gì?"

Vân Du Tử vẫn cười, bước tới gần thêm một bước.

Lăng Vô Địch suýt lùi, nhưng kìm lại được.

Lùi lúc này là tỏ ra yếu thế.

"Long công tử nói vậy làm lão phu ngại quá.

Chỉ là nghe danh công tử là cao thủ mới đến Tây Mạc, lại nhận nhiều nhiệm vụ của Ám Ảnh Các, lão phu tò mò muốn gặp mặt.

"Lăng Vô Địch không nói gì.

Hắn đang đợi, quan sát từng cử động nhỏ của hai người.

Tên trẻ vẫn đứng im, nhưng mắt không rời hắn.

"À, "

Vân Du Tử xua tay,

"công tử đừng hiểu lầm.

Lão phu không có ý gì.

Chỉ là.

ở cái tuổi như công tử, có được thực lực Ngũ phẩm và làm việc cho Ám Ảnh Các, thực sự hiếm thấy.

"Lão già bước thêm bước nữa, giờ đã đứng đối diện Lăng Vô Địch, cách chừng ba thước.

Mắt lão nhìn thẳng vào hắn, như thể muốn xuyên thấu.

Lăng Vô Địch siết chặt cơ bắp, sẵn sàng.

Khoảng cách ba thước, với Tam phẩm, chỉ là một bước.

Nếu lão già muốn ra tay, hắn không kịp tránh.

"Lão phu chỉ muốn hỏi một chuyện."

Vân Du Tử nói, giọng vẫn hiền hòa.

"Công tử có biết một người tên là.

Lăng Vô Địch không?"

Tim đập nhanh hơn một nhịp.

Lăng Vô Địch cảm nhận rõ ràng nhịp tim mình thay đổi, nhưng mặt vẫn lạnh tanh.

Hắn nhìn thẳng vào mắt lão già, không chớp:

"Nghe nói.

Người trên Tiềm Long Bảng.

Hình như đã chết."

"Chết?"

Vân Du Tử cười khà khà.

"Có người nói hắn chết, có người nói chưa.

Thiên Cơ Lâu chưa xóa tên hắn khỏi bảng.

Lão phu chỉ tò mò.

nếu hắn còn sống, liệu có dám đến Tây Mạc này không?"

Chúng nghi ngờ.

Nhưng chưa chắc.

Lăng Vô Địch nhướn mày, vẻ mặt hơi ngạc nhiên pha chút buồn cười:

"Sao lão lại hỏi tôi?

Tôi chỉ là kẻ tán tu ở Tây Mạc này, chưa từng đặt chân đến Trung Nguyên.

"Vân Du Tử nhìn hắn một lúc lâu.

Gió sáng thổi qua, lay động tà áo của lão.

Trong mắt lão, những tia suy tính lướt qua rất nhanh.

Rồi lão gật gù:

"Phải, phải.

Long công tử nói phải.

Lão phu chỉ hỏi vậy thôi.

"Lão đứng yên một lát, như thể đang suy nghĩ điều gì.

Lăng Vô Địch không dám thở mạnh.

Hắn vẫn giữ tư thế, sẵn sàng.

Rồi lão nói thêm, giọng vẫn hiền hòa:

"Công tử ở Tây Mạc này, chắc cũng biết nhiều chỗ có yêu thú?

Lão phu nghe nói phía tây nam, cách đây chừng hai trăm dặm, có một ốc đảo tên là Lục Châu.

Ở đó có yêu thú cấp năm, cấp sáu.

Công tử có muốn cùng đi thám hiểm không?"

Lão ta mời mình đi săn yêu thú?

Hay là cái bẫy?

Dù là gì, cũng không thể chấp nhận ngay.

Lăng Vô Địch lắc đầu, cử chỉ dứt khoát:

"Đa tạ ý tốt của lão.

Nhưng tôi còn nhiều việc phải làm.

Không tiện.

"Vân Du Tử gật đầu, không tỏ vẻ gì thất vọng.

Lão vẫn cười, vẫn hiền hòa:

"Vậy thì lão phu xin phép.

Nếu công tử có tin tức gì về Lăng Vô Địch, nhớ báo cho lão phu.

Võ Đang sẽ có hậu tạ.

"Lão chắp tay, cúi đầu, rồi quay người bước đi.

Thanh Phong theo sau.

Khi đi ngang qua Lăng Vô Địch, gã thanh niên liếc hắn một cái.

Ánh mắt sắc như dao, lạnh như băng, dừng lại trên mặt hắn chưa đầy một giây rồi quay đi.

Lăng Vô Địch đứng yên, nhìn hai bóng người khuất dần trên con đường cát buổi sáng.

Bước chân họ đi xa dần, tiếng động nhạt nhòa trong gió.

Hắn vẫn đứng đó, không nhúc nhích.

Mãi khi bóng họ đã khuất hẳn, mãi khi không còn nghe thấy tiếng bước chân nữa, hắn mới dám thở ra.

Một hơi thở dài, nặng nhọc.

Hắn cảm nhận được lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Đi rồi.

Trong đầu hắn, cảm giác nhẹ nhõm dâng lên, nhưng ngay sau đó là sự cảnh giác cao độ.

Chúng nó biết.

Hoặc ít nhất, đang nghi ngờ.

Võ Đang.

nói trung lập, nhưng vẫn cử người đến tận đây.

Chúng muốn xác nhận ta sống hay chết?

Hay muốn bắt sống?

Và cái ốc đảo Lục Châu kia.

lão ta cố tình nhắc đến.

Có thể là nơi có yêu thú thật, cũng có thể là cái bẫy.

Hắn đứng đó, gió sa mạc thổi tung vạt áo, nhưng hắn không còn cảm thấy mát mẻ nữa.

Chỉ còn sự lạnh lẽo trong lòng.

Nhưng ta cần sát phạt điểm.

Cần hai mươi vạn.

Nếu Lục Châu thực sự có yêu thú cấp sáu, mỗi con được hơn vạn điểm, chỉ cần hai chục con là đủ.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu.

Lão ta mời ta đi cùng.

Nếu ta đi một mình, lão ta có thể theo dõi.

Nếu ta không đi, lão ta cũng nghi ngờ.

Vậy thì.

phải làm sao?

Hắn nhìn về phía tây nam lần nữa, nơi những cồn cát trải dài vô tận dưới ánh mặt trời.

Trước mắt, về nhà cái đã.

Cần tìm hiểu thêm về Lục Châu.

A Mãng chắc biết.

Và nếu lão già Võ Đang kia muốn chơi.

ta sẽ chơi với lão.

Hắn quay người, bước vào căn nhà đá.

Cánh cửa khép lại sau lưng, chắn giữa hắn và thế giới bên ngoài đầy rẫy nguy hiểm.

Hết chương 132.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập