Nắng Tây Mạc vẫn trải dài trên những con đường cát khi Lăng Vô Địch đặt chân trở lại thành Thiên Sa.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả vùng trời màu cam đỏ như lửa, từng đợt gió mang theo hơi nóng hầm hập thổi qua những mái nhà đá thấp lè tè.
Hắn đứng giữa phố chợ lúc chiều tàn, nghe tiếng rao hàng lẻ tẻ từ các sạp đang dần thu dọn.
Tiếng dép lê trên cát, tiếng trẻ con đùa nghịch trong hẻm, tiếng lừa khò khè kéo xe cuối ngày.
Tất cả hòa vào nhau thành thứ âm thanh đặc trưng của một thành trì nơi biên ải.
Hắn khẽ xoay chiếc nhẫn trên ngón tay út.
**Thiên Ma Giới** – màu đen tuyền, không chút hoa văn, khi đeo vào tự động thu nhỏ vừa khít.
Hắn cảm nhận được không gian bên trong, rộng chừng ba trượng vuông, đủ để chứa vài chục kiện hàng lớn.
Món bảo vật đầu tiên thực sự có giá trị hắn có được sau bao nhiêu lần suýt chết.
*Thánh cấp công pháp.
Hắn thì thầm trong đầu, mắt hơi nheo lại.
*Không yêu cầu cảnh giới, nhưng với tu vi Tứ phẩm hậu kỳ mà luyện, nguy cơ tẩu hỏa nhập ma đến tám phần.
Điểm sát phạt thì chỉ còn vỏn vẹn bảy nghìn tám – muối bỏ bể.
Trong trí nhớ, những dòng chữ trên **Thiên Ma Đại Pháp** hiện ra như ẩn như hiện.
Âm hàn, cuồng bạo, đầy sát khí – đó là cảm nhận đầu tiên khi hắn đọc lướt qua.
*Ma đạo công pháp.
luyện sớm thì dễ thành tà ma, nhưng cũng dễ chết.
Mà ta thì chưa muốn chết.
Hắn hít một hơi thật sâu, mùi cát khô lẫn với mùi phân lừa từ đâu đó thoảng qua.
Cất công pháp vào **Thiên Ma Giới**, hắn thở dài, tự nhủ:
*Trước mắt, vẫn phải tích điểm.
Hai mươi vạn sát phạt điểm để nhập môn – còn xa lắm.
Bước chân hắn rẽ vào con hẻm nhỏ, nơi bóng tối đã bắt đầu trùm xuống từ lâu.
Tiệm tạp hóa
"Sa Mạc"
hiện ra cuối hẻm, ánh đèn dầu leo lét từ khe cửa.
—
Chuông gió leng keng khi hắn đẩy cửa.
A Mãng đang ngồi bên quầy, tay vuốt mấy hạt châu gỗ, mắt lim dim.
Nghe tiếng động, lão mở mắt – đôi mắt già nua nhưng vẫn tinh tường, nhìn hắn một lượt từ đầu đến chân, như thể đang đánh giá xem hắn còn nguyên vẹn bao nhiêu phần.
"Về rồi đấy à?"
Giọng lão đều đều, không nhanh không chậm.
"Sống sót ra khỏi chỗ đó, coi như bản lĩnh.
"Lăng Vô Địch gật đầu, kéo ghế ngồi xuống.
Mặt gỗ cũ kỹ kẽo kẹt dưới sức nặng.
"Có tin gì mới không?"
A Mãng đứng dậy, động tác chậm rãi của người già, lục lọi dưới quầy rồi lôi ra một cuộn giấy nhỏ.
Lão đẩy nó qua mặt bàn, tay vẫn cầm mấy hạt châu kia.
"Điểm cống hiến của ngươi trong các nhiệm vụ vừa rồi đã được cập nhật.
Tổng cộng mười hai vạn tám nghìn.
Có thể đổi linh dược, binh khí, hoặc công pháp.
"Lăng Vô Địch liếc qua, cất vào lòng.
Mười hai vạn điểm cống hiến – thứ chỉ dùng được trong Ám Ảnh Các, không thể quy đổi thành sát phạt điểm.
Hai loại điểm này vốn dĩ khác nhau, mỗi loại có giá trị riêng trong hệ thống của nó.
Hắn không nói gì, chỉ hơi nhướn mày ra hiệu hỏi tiếp.
A Mãng nhìn hắn một lúc, như thể đang cân nhắc nên nói bao nhiêu.
Rồi lão cất giọng chậm rãi:
"Kiếm Tông vẫn treo thưởng năm triệu lượng cho đầu ngươi.
Thiếu Lâm và Võ Đang ngoài mặt im lặng, nhưng người của họ đã xuất hiện ở vài trấn gần biên giới Tây Mạc.
Chưa vào sâu.
"Lăng Vô Địch vẫn im lặng, chỉ có tiếng thở đều đều.
"Thần Toán Tử.
.."
A Mãng ngừng lại, mắt quan sát phản ứng của hắn.
"Nghe nói bị thương nặng.
Có tin đồn là do phản chấn thiên cơ.
Lão ta đang ở ẩn, không gặp ai.
"Lăng Vô Địch khẽ nhíu mày.
Hắn nhớ lại lời Thần Toán Tử ở Hắc Ám Lâm:
"Mệnh số của hắn.
đã bị che mờ."
*Lão ta vì ta mà thành ra thế?
Nhưng hắn không hỏi.
Chỉ lắng nghe.
"Thiên Cơ Lâu giữ im lặng.
Nhưng Lâu chủ của họ hình như có động tĩnh."
A Mãng nói tiếp, tay vẫn xoay xoay mấy hạt châu.
Một lúc sau, giọng lão lại vang lên, vẫn đều như vắt chanh:
"Nhã gia đại tiểu thư xuất quan rồi.
Tứ phẩm hậu kỳ.
"Lăng Vô Địch vẫn giữ nguyên nét mặt.
Không một gợn sóng.
"Nghe nói nàng ta sắp kết hôn với Phong gia."
A Mãng nói, mắt vẫn dán vào hắn.
"Phong Thiếu Khanh – thiếu chủ Phong gia, hai mươi sáu tuổi, tu vi Ngũ phẩm hậu kỳ.
Hai nhà sắp thành thông gia.
"Lăng Vô Địch bật cười.
Một tiếng cười khô khốc, không vui, không buồn, không giận.
Chỉ là một âm thanh phát ra từ cổ họng.
"Ngũ phẩm hậu kỳ?
Hai mươi sáu tuổi?"
Hắn lắc đầu.
"Phong gia cũng liều, dám đem thiếu chủ của mình gả cho Nhã Hân.
Nàng ta hiện tại đã Tứ phẩm hậu kỳ rồi, cách biệt một cảnh giới lớn.
Cưới về rồi, mặt mũi để đâu?"
Hắn đứng dậy, kéo vạt áo thẳng lại, bước về phía cửa.
Đến ngưỡng cửa, hắn dừng lại, không quay đầu:
"Có chỗ nào yên tĩnh trong thành không?
Ta cần ở lại một thời gian."
"Có."
A Mãng gật đầu, bóng lão đổ dài dưới ánh đèn.
"Cuối con hẻm này, rẽ trái, căn nhà đá mái ngói đỏ.
Của ta, cho ngươi mượn.
Tiền thuê.
ba trăm lượng một tháng.
"Lăng Vô Địch quay lại, nhìn lão.
Mắt hắn không biểu cảm:
"Đắt."
"Mắc thì ở chỗ khác."
A Mãng nhắm mắt, lại xoay mấy hạt châu.
Lăng Vô Địch lắc đầu, móc từ trong ngực ra một túi bạc, ném lên quầy.
Nó rơi xuống mặt gỗ với tiếng
"bịch"
nặng trịch.
"Sáu tháng.
"Hắn bước ra ngoài, cánh cửa khép lại sau lưng, tiếng chuông gió lại leng keng lần nữa.
Ngoài trời, nắng đã tắt hẳn.
Thành Thiên Sa chìm trong bóng tối, chỉ còn vài ngọn đèn leo lét từ các quán xá còn mở cửa.
Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh của sa mạc, khác hẳn với cái nóng ban ngày.
Lăng Vô Địch đứng giữa phố vắng, mắt nhìn lên bầu trời đầy sao.
Trong đầu hắn, hàng loạt tính toán hiện ra:
*Nhã Hân kết hôn với Phong gia.
Kiếm Tông sẽ càng thêm chắc chân.
Phong gia là một trong Cửu Phái Nhất Bang, có thực lực không nhỏ.
Nếu hai nhà liên hôn, thế lực truy sát ta sẽ càng mạnh.
*Nhưng Phong Thiếu Khanh mới Ngũ phẩm hậu kỳ, kém Nhã Hân một cảnh giới lớn.
Cưới về rồi, hắn làm sao giữ được nàng?
Hay Phong gia có mưu đồ khác?
*Mặc kệ.
Trước mắt, quan trọng nhất là tích lũy sát phạt điểm.
Ta cần hai mươi vạn để nhập môn Thiên Ma Đại Pháp, năm vạn cho Thiên Ma Thập Bát Chưởng.
Hai mươi lăm vạn – chưa kể các cấp độ sau.
Hắn nhìn về phía xa xa – nơi những cồn cát trải dài vô tận dưới ánh sao.
Bóng tối nuốt chửng mọi thứ, chỉ còn lại cảm giác mênh mông, hoang vắng.
*Tây Mạc này.
có gì để săn nhỉ?
Mỗi con yêu thú cấp năm- Ngũ phẩm – được sáu đến tám trăm điểm.
Cấp sáu – Tứ phẩm – được ba đến năm nghìn.
Cấp bảy – Tam phẩm – được tám nghìn đến một vạn hai.
*Nhưng yêu thú cấp bảy tương đương Tam phẩm – ta chưa chắc thắng.
Yêu thú cấp sáu thì dễ hơn, nhưng phải tìm được chỗ chúng tụ tập.
Hắn lôi cuộn giấy nhiệm vụ ra, đọc lướt dưới ánh sao lờ mờ.
Đây là điểm cống hiến của Ám Ảnh Các, không phải sát phạt điểm, nhưng cũng cho hắn manh mối về những nơi có thể săn được:
– Diệt bọn cướp sa mạc ở ốc đảo Nguyệt Nha:
thủ lĩnh Ngũ phẩm trung kỳ – nếu giết, sát phạt điểm được khoảng năm trăm.
– Truy tìm bảo vật trong lăng mộ cổ ở Hoang Mạc Đen:
điểm cống hiến đến năm vạn – nhưng thông tin mơ hồ, chưa chắc có yêu thú.
– Ám sát thương nhân họ Triệu:
thủ hạ Lục phẩm – được vài chục sát phạt điểm, quá ít.
Hắn lắc đầu, cất cuộn giấy đi.
*Với tốc độ này, phải mất ba năm mới đủ hai mươi vạn.
Không được.
*Phải tìm cách săn yêu thú.
Mà muốn săn yêu thú cấp cao, cần biết chỗ chúng tụ tập.
Hắn nhớ đến A Mãng.
Lão ta chắc biết.
*Nhưng trước hết.
phải xử lý mấy con ma Võ Đang kia đã.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cát lạnh lọt vào phổi, rồi bước về phía cuối con hẻm, nơi căn nhà đá mái ngói đỏ đang chờ.
Sáng hôm sau, Lăng Vô Địch thức dậy từ lúc trời còn mờ tối.
Hắn ngồi xếp bằng trên chiếc giường đá, vận chuyển **Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết** một vòng.
Chân khí trong người đã đạt đến cảnh giới viên mãn, hùng hậu, điều hòa, sẵn sàng cho mọi cuộc chiến.
Nhưng vẫn chưa đủ.
Hắn đứng dậy, bước ra sân.
Ánh bình minh đầu tiên vừa ló dạng, nhuộm vàng những mái nhà đá lân cận.
Không khí trong lành, mát lạnh, khác hẳn với cái nóng hầm hập ban ngày.
Hắn đang đứng đó, hít thở không khí buổi sớm, thì bỗng khựng lại.
Có người.
Hắn không nghe thấy tiếng bước chân, không ngửi thấy mùi, nhưng trực giác mách bảo – một cảm giác đã cứu hắn vô số lần trên chiến trường và trong những cuộc truy sát.
Lăng Vô Địch vẫn đứng yên, nhưng chân khí trong người đã vận chuyển, **Huyết Ẩn Chân Kinh** âm thầm che giấu tu vi thật.
Cơ bắp hắn hơi căng lên, sẵn sàng bất cứ lúc nào.
Một giọng nói già nua vang lên từ phía sau:
"Long công tử có ở nhà không?"
*Long công tử?
* Lăng Vô Địch khẽ nhíu mày.
Hắn dùng tên Long Ngao Thiên khi ở Tây Mạc, nhưng chưa từng giao thiệp với ai ngoài A Mãng.
Hắn từ từ quay lại.
Một lão già đang đứng trước cổng, đầu đội khăn vàng, mặc áo bào rộng, tay cầm phất trần.
Sau lưng lão là một thanh niên trạc hai mươi, mắt sắc như dao, bàn tay phải luôn đặt trên chuôi kiếm.
Lão già cười, nụ cười hiền hòa đến mức giả tạo.
Lão chắp tay, hơi cúi đầu:
"Lão phu Vân Du Tử, Võ Đang ngoại môn trưởng lão.
Vị này là đệ tử của lão phu, Thanh Phong.
"Lăng Vô Địch nhìn hai người.
Trong đầu hắn, hệ thống lập tức phân tích:
– *Vân Du Tử:
Tam phẩm sơ kỳ.
Khí tức nội liễm, chân khí thuần hậu, đúng là Võ Đang công pháp.
Tuy nhiên, trong mắt lão có một tia tinh quang – không phải loại hiền lành gì.
– *Thanh Phong:
Tứ phẩm trung kỳ.
Kiếm ý sơ thành, sát khí ẩn hiện, đã giết người.
Tay phải đặt trên chuôi kiếm, ngón cái hơi căng – sẵn sàng rút kiếm bất cứ lúc nào.
*Tam phẩm.
* Lăng Vô Địch thầm tính.
*Nếu đánh nhau, ta không chắc thắng.
Nhưng nếu bọn chúng ra tay, ta sẽ kéo theo cả Ám Ảnh Các.
Hắn giữ nguyên nét mặt bình thản, thậm chí còn hơi nhếch mép một nụ cười xã giao:
"Hai vị từ Võ Đang xa xôi tới Tây Mạc hoang vu này, tìm tôi có việc gì?"
Vân Du Tử vẫn cười, bước tới gần thêm một bước:
"Long công tử nói vậy làm lão phu ngại quá.
Chỉ là nghe danh công tử là cao thủ mới đến Tây Mạc, lại nhận nhiều nhiệm vụ của Ám Ảnh Các, lão phu tò mò muốn gặp mặt.
"Lăng Vô Địch không nói gì.
Chỉ nhìn.
"À, "
Vân Du Tử xua tay, cử chỉ rất tự nhiên,
"công tử đừng hiểu lầm.
Lão phu không có ý gì.
Chỉ là.
ở cái tuổi như công tử, có được thực lực Ngũ phẩm và làm việc cho Ám Ảnh Các, thực sự hiếm thấy.
"Lão già bước thêm bước nữa, giờ đã đứng đối diện Lăng Vô Địch, cách chừng ba thước.
Mắt lão nhìn thẳng vào hắn, như thể muốn xuyên thấu:
"Lão phu chỉ muốn hỏi một chuyện.
Công tử có biết một người tên là.
Lăng Vô Địch không?"
*Võ Đang.
chúng muốn gì?
Thử ta?
Hay thật sự nghi ngờ?
Không khí giữa hai người như đông đặc lại.
Lăng Vô Địch cảm nhận được ánh mắt của Thanh Phong sau lưng lão già, sắc như dao, dán chặt vào từng cử động của hắn.
Hắn vẫn giữ nguyên nét mặt, nhìn thẳng vào mắt Vân Du Tử:
"Nghe nói.
Người trên Tiềm Long Bảng.
Hình như đã chết."
"Chết?"
Vân Du Tử cười, tiếng cười khà khà vang lên trong không gian yên tĩnh buổi sáng.
"Có người nói hắn chết, có người nói chưa.
Thiên Cơ Lâu chưa xóa tên hắn khỏi bảng.
Lão phu chỉ tò mò.
nếu hắn còn sống, liệu có dám đến Tây Mạc này không?"
*Ra là vậy.
Bọn chúng nghi ngờ ta là Lăng Vô Địch.
Lăng Vô Địch nhướn mày, vẻ mặt hơi ngạc nhiên pha chút buồn cười:
"Sao lão lại hỏi tôi?
Tôi chỉ là kẻ tán tu ở Tây Mạc này, chưa từng đặt chân đến Trung Nguyên.
"Vân Du Tử nhìn hắn một lúc lâu.
Gió sáng thổi qua, lay động tà áo của lão.
Trong mắt lão, những tia suy tính lướt qua rất nhanh.
Rồi lão gật gù:
"Phải, phải.
Long công tử nói phải.
Lão phu chỉ hỏi vậy thôi.
"Lão đứng yên một lát, như thể đang suy nghĩ điều gì.
Rồi lão nói thêm, giọng vẫn hiền hòa:
"Công tử ở Tây Mạc này, chắc cũng biết nhiều chỗ có yêu thú?
Lão phu nghe nói phía tây nam, cách đây chừng hai trăm dặm, có một ốc đảo tên là Lục Châu.
Ở đó có yêu thú cấp năm, cấp sáu thậm chí cấp bảy.
Công tử có muốn cùng đi thám hiểm không?"
*Lão ta mời mình đi săn yêu thú?
Hay là cái bẫy?
Lăng Vô Địch lắc đầu, cử chỉ dứt khoát:
"Đa tạ ý tốt của lão.
Nhưng tôi còn nhiều việc phải làm.
Không tiện.
"Vân Du Tử gật đầu, không tỏ vẻ gì thất vọng.
Lão vẫn cười, vẫn hiền hòa:
"Vậy thì lão phu xin phép.
Nếu công tử có tin tức gì về Lăng Vô Địch, nhớ báo cho lão phu.
Võ Đang sẽ có hậu tạ.
"Lão chắp tay, cúi đầu, rồi quay người bước đi.
Thanh Phong theo sau.
Khi đi ngang qua Lăng Vô Địch, gã thanh niên liếc hắn một cái.
Ánh mắt sắc như dao, lạnh như băng, dừng lại trên mặt hắn chưa đầy một giây rồi quay đi.
Lăng Vô Địch đứng yên, nhìn hai bóng người khuất dần trên con đường cát buổi sáng.
Bước chân họ đi xa dần, tiếng động nhạt nhòa trong gió.
Mãi khi bóng họ đã khuất hẳn, hắn mới thở ra một hơi nhẹ.
*Chúng nó biết.
Hoặc ít nhất, đang nghi ngờ.
nói trung lập, nhưng vẫn cử người đến tận đây.
Chúng muốn xác nhận ta sống hay chết?
Hay muốn bắt sống?
*Và cái ốc đảo Lục Châu kia.
lão ta cố tình nhắc đến.
Có thể là nơi có yêu thú thật, cũng có thể là cái bẫy.
Hắn đứng đó, gió sa mạc thổi tung vạt áo.
Mắt hắn nhìn về phía tây nam, nơi những cồn cát trải dài vô tận dưới ánh mặt trời mới lên.
*Nhưng ta cần sát phạt điểm.
Cần hai mươi vạn.
Nếu Lục Châu thực sự có yêu thú cấp bảy, mỗi con được hơn vạn điểm, chỉ cần hai chục con là đủ.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu.
*Lão ta mời ta đi cùng.
Nếu ta đi một mình, lão ta có thể theo dõi.
Nếu ta không đi, lão ta cũng nghi ngờ.
*Vậy thì.
phải làm sao?
Hắn nhìn về phía tây nam lần nữa.
Trong đầu, một kế hoạch đang hình thành.
*Trước mắt, về nhà cái đã.
Cần tìm hiểu thêm về Lục Châu.
A Mãng chắc biết.
*Và nếu lão già Võ Đang kia muốn chơi.
ta sẽ chơi với lão.
Hắn quay người, bước vào căn nhà đá.
Cánh cửa khép lại sau lưng.
Trong căn nhà đá, ánh sáng ban ngày lọt qua khe cửa hắt thành những vệt dài trên nền đất.
Lăng Vô Địch ngồi xuống bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, tay đặt lên mặt bàn lạnh lẽo.
Hắn nhắm mắt, để những tính toán chạy trong đầu.
Một lúc sau, hắn mở mắt, lấy từ **Thiên Ma Giới** ra một tờ giấy trắng và một cây bút lông nhỏ.
Đây là thứ hắn đã chuẩn bị từ trước, đề phòng khi cần ghi chép.
Ngòi bút chạm vào giấy, những nét chữ nguệch ngoạc hiện ra:
*Mục tiêu:
hai mươi vạn sát phạt điểm để nhập môn Thiên Ma Đại Pháp.
*Nguồn điểm:
– *Yêu thú cấp năm (Ngũ phẩm)
600-800 điểm/con*
– *Yêu thú cấp sáu (Tứ phẩm)
3.
000-5.
000 điểm/con*
– *Yêu thú cấp bảy (Tam phẩm)
8.
000-12.
*Nếu săn yêu thú cấp sáy, mỗi con được trung bình 4.
000 điểm.
Cần 50 con.
*Nếu săn yêu thú cấp bảy, mỗi con được 10.
Cần 20 con.
*Yêu thú cấp sáu thì dễ hơn, nhưng phải tìm được chỗ chúng tụ tập.
Hắn dừng bút, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Qua khe cửa, hắn thấy một góc trời xanh ngắt, vài áng mây trắng trôi lững lờ.
*Lục Châu.
Hắn lại cúi xuống viết tiếp:
*Lục Châu:
– *Cách Thiên Sa hai trăm dặm về phía tây nam.
– *Có yêu thú cấp năm, cấp sáu.
– *Vân Du Tử cố tình nhắc đến.
– *Có thể là bẫy, có thể là thật.
*Cần hỏi A Mãng.
Hắn đặt bút xuống, đọc lại những gì vừa viết.
Rồi hắn xé tờ giấy thành từng mảnh nhỏ, bỏ vào miệng nhai nát.
Giấy ẩm, mực tan, vị đắng lan tỏa trong khoang miệng.
Hắn nuốt xuống, xóa sạch mọi dấu vết.
*Từ giờ, mọi tính toán chỉ được giữ trong đầu.
Nắng đã lên cao, gay gắt hơn.
Bóng hắn đổ dài trên nền cát.
Nhìn về phía tây nam lần nữa, hắn thì thầm:
"Lục Châu.
ta sẽ tới.
"Rồi hắn quay người, bước về phía tiệm
Ngoài trời, nắng Tây Mạc thiêu đốt mặt đất.
Trong lòng Lăng Vô Địch, ngọn lửa quyết tâm cũng đang cháy bỏng không kém.
Hai mươi vạn điểm.
Một mục tiêu không dễ dàng.
Nhưng hắn đã vượt qua những điều còn khó hơn.
Và lần này, hắn sẽ không chỉ săn yêu thú.
Hắn sẽ săn cả những kẻ đang rình rập mình.
**Hết chương 131.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập