Đoàn thương đội tiến vào thành Thiên Sa khi mặt trời đã đứng bóng.
Những tường thành màu vàng đất sừng sững hiện ra trước mắt như một bức tường thành khổng lồ được đúc bằng nắng và gió.
Cao vút, in bóng dài trên cát, những bức tường ấy mang một vẻ đẹp vừa cổ kính vừa hùng vĩ, khác hẳn những tòa thành bằng đá xanh ở Trung Nguyên.
Trên mặt thành, những lá cờ đỏ thẫm tung bay phần phật, thêu hình một con lạc đà và một thanh đao cong – biểu tượng của thành Thiên Sa.
Cổng thành rộng mở, người qua kẻ lại tấp nập.
Không có vẻ nghiêm ngặt như những thành trì ở Trung Nguyên, nơi đây dường như chào đón tất cả.
Tiếng lạc đà rống, tiếng ngựa hý, tiếng người mặc cả bằng đủ thứ thứ tiếng hòa vào nhau tạo nên một bầu không khí hỗn độn nhưng đầy sức sống.
Những chiếc xe chở hàng cao ngất, những đoàn lạc đà với những chiếc chuông leng keng, những người buôn bán với đủ màu da, đủ loại trang phục – tất cả tạo nên một bức tranh muôn màu ngay trước mắt.
Lăng Vô Địch nhảy xuống xe, phủi lớp bụi dày trên quần áo.
Mấy tháng ròng trong sa mạc khiến hắn có cảm giác như mình vừa trải qua một cuộc tẩy rửa bằng cát.
Cát thấm vào từng kẽ tóc, từng nếp áo, từng khe da.
Da dẻ sạm đi, tóc tai rối bù, nhưng mắt hắn vẫn sáng.
Hắn đứng đó, giữa dòng người tấp nập, cảm nhận cái nắng khác lạ.
Nắng ở đây không gay gắt như trong sa mạc, nhưng vẫn đủ làm người ta chảy mồ hôi.
Cái nóng khô, không ẩm ướt như Trung Nguyên, thổi qua làn da một cảm giác se sắt.
Lão Lâm dắt ngựa đến bên cạnh, chỉ tay về phía khu chợ phía đông:
"Đi thẳng con đường này, qua hai ngã tư sẽ thấy một cái chợ lớn.
Ở góc chợ có tiệm tạp hóa tên 'Sa Mạc', treo bảng vàng.
Đến đó nói với chủ tiệm là Lão Lâm giới thiệu.
Họ sẽ lo chỗ ăn ở cho công tử.
"Lăng Vô Địch gật đầu, định nói gì đó thì Lão Lâm đã xua tay:
"Đừng cảm ơn.
Lão phu chỉ làm theo lệnh.
Công tử bảo trọng.
"Ông ta quay người, leo lên xe, hòa vào đoàn thương đội đang dần khuất sau những dãy phố.
Tiếng bánh xe lăn, tiếng lục lạc, rồi tất cả tan vào dòng người.
Lăng Vô Địch đứng lại một mình giữa dòng người xa lạ.
Hắn hít một hơi thật sâu.
Không khí ở đây mang một mùi đặc trưng – mùi gia vị, mùi da thú, mùi khói, mùi cát, và mùi của hàng trăm thứ khác hòa quyện.
Một thứ mùi xa lạ nhưng cũng thú vị.
Hắn bắt đầu bước đi.
—
Thành Thiên Sa khác hẳn những nơi hắn từng đến ở Trung Nguyên.
Những ngôi nhà ở đây không xây bằng gỗ và gạch xanh như hắn quen thuộc.
Chúng được xây bằng gạch nung màu vàng nhạt, những viên gạch to bản, nung trong nắng và gió cho đến khi cứng như đá.
Mái vòm, cửa vòm, chạm khắc hoa văn tinh xảo – những đường cong uốn lượn như sóng cát, như ngọn lửa, như những giấc mơ của người phương xa.
Trên các bức tường, người ta treo những tấm thảm len sặc sỡ, những tấm da thú, những thanh đao cong lấp lánh.
Mỗi ngôi nhà đều có một cái sân nhỏ phía trước, trồng vài cây xanh hiếm hoi, và một chiếc giếng nước ở góc.
Đường phố lát bằng đá sa thạch vàng sậm, những phiến đá được mài nhẵn theo năm tháng, phản chiếu ánh nắng lấp lánh.
Trên các sạp hàng, người ta bày bán đủ thứ:
vải lụa óng ánh với đủ màu sắc, gia vị thơm nồng chất thành đống, đá quý lấp lánh trong những chiếc hộp gỗ, vũ khí sắc bén với những đường cong kỳ lạ, và cả những thứ hắn chưa từng thấy bao giờ – những chiếc đèn dầu bằng đồng chạm khắc tinh xảo, những bình gốm men xanh ngọc, những cuộn giấy cói ghi chữ kỳ lạ.
Người qua lại cũng đa dạng không kém.
Có những người mặc áo choàng trắng dài đến gót chân, đầu quấn khăn, chỉ chừa hai mắt – những người đó đi nhanh, ít nói, dáng vẻ bí ẩn.
Có những cô gái với trang phục lộng lẫy, áo mỏng, váy dài, mắt kẻ đen, tay đeo vòng vàng kêu leng keng, bước đi uyển chuyển như múa.
Có những võ sĩ cao lớn, da nâu sạm vì nắng gió, lưng đeo đao cong, mắt nhìn đầy cảnh giác, sẵn sàng rút đao bất cứ lúc nào.
Và có cả những người Trung Nguyên như hắn, nhưng rất ít, và họ thường đi thành nhóm, vẻ mặt căng thẳng.
Lăng Vô Địch thong thả bước, vừa đi vừa quan sát.
Hắn không vội.
Hắn cần hiểu nơi này trước khi hành động.
Đây là một thế giới hoàn toàn mới, với những quy tắc riêng, những con người riêng.
Hắn phải thích nghi, phải học cách sống ở đây.
Một tên ăn mày ngồi ở góc phố, giơ chiếc bát gỗ về phía hắn, miệng lẩm bẩm thứ tiếng hắn không hiểu.
Lăng Vô Địch nhìn hắn một lúc, rồi thả vào bát vài đồng tiền.
Tên ăn mày cúi đầu lia lịa, miệng nói cảm ơn rối rít bằng thứ tiếng lai tạp.
Hắn đi tiếp.
Đi qua hai ngã tư như Lão Lâm chỉ, hắn thấy một cái chợ lớn.
Tiếng ồn ào từ xa đã vọng lại:
tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cãi vã, tiếng cười đùa.
Mùi thơm của thịt nướng, mùi nồng của gia vị, mùi hăng của da thú hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu của các giác quan.
Khu chợ rộng mênh mông, với hàng trăm gian hàng xếp san sát nhau.
Những lối đi nhỏ ngoằn ngoèo giữa các gian hàng, người chen chúc nhau như mắc cửi.
Hàng hóa chất đầy, từ những thứ bình dân như rau củ, thịt cá, đến những thứ xa xỉ như tơ lụa, gấm vóc, ngọc ngà châu báu.
Lăng Vô Địch chen vào dòng người, cảm nhận sự xô bồ, náo nhiệt.
Hắn thấy những người phụ nữ đang mặc cả quyết liệt với người bán, những đứa trẻ chạy lăng xăng giữa đám đông, những người đàn ông ngồi uống trà ở các quán cóc, vừa uống vừa bàn tán sôi nổi.
Ở góc chợ, đúng như lời Lão Lâm, có một tiệm tạp hóa treo bảng vàng với hai chữ
"Sa Mạc"
Tiệm không lớn, nhưng hàng hóa chất đầy từ trong ra ngoài:
từ lương khô, nước uống, vải vóc, đến đủ loại đồ gia dụng.
Trước cửa tiệm, mấy cái bao tải đựng đầy ngũ cốc, mấy cái chum đựng dầu ăn, mấy sợi dây thừng to treo lủng lẳng.
Lăng Vô Địch bước vào.
Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên, da ngăm đen, râu quai nón rậm rạp, mặc một bộ đồ vải thô, tay áo xắn lên đến khuỷu.
Thấy khách lạ, ông ta ngước lên, ánh mắt đánh giá nhanh như cắt – một ánh mắt của người từng trải, đã nhìn thấy đủ thứ trên đời:
"Cần gì?"
Lăng Vô Địch đáp, giọng bình thản:
"Lão Lâm giới thiệu tôi đến.
"Người đàn ông hơi nhướng mày, một tia sáng lóe lên trong mắt, rồi ông ta gật đầu.
Không hỏi thêm, không tỏ vẻ ngạc nhiên.
Ông ta quay sang bảo một thằng bé đang ngồi ở góc, chơi với mấy con rối bằng gỗ:
"Trông coi.
"Rồi vẫy Lăng Vô Địch đi vào phía sau.
Qua một dãy hành lang tối, họ đến một căn phòng nhỏ kín đáo.
Căn phòng chỉ có một chiếc bàn, vài chiếc ghế, và một cái cửa sổ nhỏ nhìn ra con hẻm vắng.
Người đàn ông đóng cửa, kéo tấm rèm che cửa sổ, rồi quay lại nhìn Lăng Vô Địch:
"Lão Lâm có nhắn gì không?"
"Ông ấy bảo tôi đến đây, các người sẽ lo chỗ ăn ở.
"Người đàn ông gật đầu, không hỏi thêm.
Ông ta mở một cái tủ lớn, lôi ra một chùm chìa khóa, lựa một chiếc:
"Phía sau tiệm có một dãy nhà trọ, dành cho khách quen.
Phòng số 7, cuối dãy, yên tĩnh nhất.
Ở đó bao lâu cũng được.
Tiền thuê, Lão Lâm đã lo rồi.
"Ông ta đưa chìa khóa, rồi dặn thêm:
"Khu này phức tạp, nhưng đừng gây chuyện.
Có việc gì cần, cứ đến hỏi ta, tên là A Mãng.
Người trong này đều biết ta.
"Lăng Vô Địch nhận chìa khóa, cất vào ngực áo:
"Đa tạ."
"Không có gì."
A Mãng xua tay:
"Lão Lâm là bạn cũ.
Khách của lão ấy cũng là khách của ta.
Nghỉ ngơi đi, tối nay ta cho người mang đồ ăn sang.
"—
Phòng số 7 nằm ở cuối một dãy nhà dài, xây bằng gạch nung, mái bằng.
Dãy nhà có khoảng mười căn, quây quanh một cái sân nhỏ, ở giữa có một cây khô và một cái giếng.
Mấy người phụ nữ đang ngồi giặt giũ bên giếng, cười nói vui vẻ.
Căn phòng nhỏ nhưng sạch sẽ, có giường tre, bàn gỗ, ghế, và một cái cửa sổ nhìn ra con hẻm vắng.
Trên bàn có sẵn ấm trà và mấy cái bánh khô.
Dưới đất trải chiếu cói, trên tường treo một tấm thảm nhỏ.
Lăng Vô Địch ngồi xuống giường, thở ra một hơi nhẹ.
Cuối cùng cũng đến nơi.
Hắn cởi đao, đặt lên bàn, rồi ngả người ra giường.
Cơ thể mệt mỏi sau những ngày dài lên đường.
Nhưng tâm trí hắn không nghỉ ngơi.
Hắn nghĩ về những ngày sắp tới, về cuộc sống mới ở nơi xa lạ này.
Năm phút sau, hắn ngồi dậy.
Không thể nghỉ ngơi khi chưa hiểu rõ môi trường xung quanh.
Đó là nguyên tắc sống còn của hắn.
Hắn ra ngoài, đi dạo quanh khu chợ, làm quen với địa hình, với con người.
Hắn mua ít đồ ăn – mấy cái bánh nướng nhân thịt, một bầu nước, một ít trái cây khô – rồi ngồi ở một quán cóc ven đường, vừa ăn vừa lắng nghe.
Quán cóc này chỉ là một cái lều vải bạt, dưới trải chiếu, khách ngồi bệt xuống đất.
Chủ quán là một lão già gầy gò, nhanh nhẹn, pha trà rót nước thoăn thoắt.
Khách ngồi đây đủ loại:
mấy người khuân vác, mấy tên lính, một vài thương nhân nhỏ, và cả mấy gã trông có vẻ giang hồ.
Ở Tây Mạc này, người ta nói chuyện bằng thứ tiếng lai tạp giữa tiếng Trung Nguyên và tiếng bản địa.
Hắn nghe loáng thoáng, cố gắng bắt kịp.
Tai hắn vểnh lên, lọc lấy những thông tin có ích.
Qua những câu chuyện phiếm của thực khách, hắn biết được vài điều:
– Thành Thiên Sa do Minh chủ Tây Mạc cai quản, một người tên là
"Sa Vô Cực"
, truyền thuyết nói ông ta đã đạt đến Tam phẩm đỉnh phong, sắp bước vào Nhị phẩm.
Ông ta cai trị thành này đã ba mươi năm, giữ cho nó ổn định giữa một vùng đầy biến động.
– Trong thành có ba thế lực lớn:
Thiết Kỵ Doanh (quân đội tinh nhuệ, do đích thân Sa Vô Cực chỉ huy)
, Sa Thương Hội (hội buôn bán lớn nhất, nắm giữ phần lớn thương mại)
, và Ám Ảnh Các (sát thủ)
– cái tên cuối khiến hắn chú ý.
Hóa ra tổ chức này có mặt ở khắp nơi.
– Gần đây có một bộ tộc du mục ở phía bắc nổi loạn, gọi là bộ tộc Lang Kỵ, chuyên quấy phá các đoàn thương, cướp bóc hàng hóa, giết người không gớm tay, khiến việc buôn bán gặp nhiều khó khăn.
Minh chủ đã phái Thiết Kỵ Doanh đi trấn áp, nhưng chưa có kết quả.
– Có tin đồn về một di tích cổ vừa được phát hiện ở sa mạc phía tây, cách thành khoảng năm ngày đường.
Nhiều người đang đổ xô đi tìm kho báu, nhưng cũng không ít kẻ bỏ mạng trong sa mạc vì lạc đường, hết nước, hoặc bị yêu thú tấn công.
Lăng Vô Địch ngồi đó, nhấp từng ngụm trà.
Trà ở đây vị khác, hơi đắng, nhưng có hậu ngọt, pha với một loại lá cây đặc trưng của vùng sa mạc.
Mắt hắn vẫn quan sát, không bỏ sót chi tiết nào.
Một đám trẻ con chạy qua, nghịch ngợm, cười đùa.
Một người bán hàng rong đang mặc cả với khách về mấy tấm vải.
Một tên ăn mày ngồi ở góc chợ, mắt lờ đờ, tay run run giơ chiếc bát.
Cuộc sống vẫn trôi, bất kể ở đâu.
Hắn chợt nghĩ, có lẽ mình nên sống chậm lại một chút.
Ít nhất là trong thời gian ở đây.
Hắn có thể hòa mình vào dòng người, trở thành một kẻ vô danh, không ai biết, không ai quan tâm.
Nhưng hắn biết, đó chỉ là tạm thời.
Máu của hắn không cho phép hắn ngừng lại.
Trong lòng hắn, ngọn lửa báo thù vẫn cháy.
Hắn uống cạn chén trà, đặt mấy đồng tiền lên bàn, đứng dậy.
Mặt trời đã xế chiều, nắng vàng nhạt hơn, những bóng đổ dài trên mặt đất.
Gió chiều thổi qua, mát lạnh, mang theo mùi cát từ sa mạc xa.
Hắn bước chậm rãi trở về dãy nhà trọ.
Khi đi ngang qua một con hẻm nhỏ, hắn thấy hai bóng người đang thì thầm với nhau, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía chợ.
Họ mặc áo đen, đầu đội mũ thấp, dáng vẻ lén lút.
Một trong số họ có một vết sẹo dài trên má.
Lăng Vô Địch liếc qua, rồi đi tiếp.
Không phải chuyện của mình.
Nhưng hắn ghi nhớ gương mặt đó.
Ở nơi xa lạ này, biết đâu sau này có ích.
Trở về phòng, hắn thấy trước cửa có một cái mâm, bên trên để mấy cái bánh, một bát thịt hầm, và một bầu rượu nhỏ.
Có lẽ A Mãng đã cho người mang sang.
Hắn mang vào, ăn uống qua loa, rồi ngồi thiền.
Tiếng ồn ào ngoài phố dần lắng xuống.
Màn đêm buông xuống, bao phủ thành Thiên Sa trong một tấm áo choàng tím thẫm.
Những ngọn đèn dầu bắt đầu được thắp lên, leo lét trong đêm.
Qua cửa sổ, hắn thấy những ánh đèn lung linh, như những đốm lửa nhỏ.
Tiếng cười nói từ các quán rượu vọng lại, tiếng đàn sáo từ đâu đó, và tiếng gió thổi qua những ngõ hẻm.
Hắn nhắm mắt, lắng nghe nhịp sống của thành phố xa lạ.
"Tây Mạc.
.."
* hắn nghĩ.
"Một khởi đầu mới."
Nhưng trong lòng, hắn biết, khởi đầu nào rồi cũng sẽ dẫn đến những cuộc chiến mới.
Và hắn đã sẵn sàng.
**Hết chương 125.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập