Chương 123: Tình Cờ Ghé Thăm - Tặng Bạch Vô Trần Dịch Cân Kinh

Rời khỏi thị trấn Thanh Phong, Lăng Vô Địch thả bước trên con đường mòn uốn lượn giữa những đồi núi trập trùng.

Trời cuối thu, tiết trời se lạnh.

Những chiếc lá vàng rơi lả tả theo gió, phủ đầy mặt đường.

Thỉnh thoảng, một đàn chim di trú bay ngang qua bầu trời xanh thẳm, để lại những tiếng kêu văng vẳng.

Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng lá khô xào xạc dưới chân.

Hắn không vội.

Sau khi nghe tin cả thiên hạ đồn rằng mình đã chết, lòng hắn nhẹ nhõm lạ thường.

Không còn cảm giác bị săn đuổi, không còn phải nơm nớp lo sợ mỗi khi thấy bóng người lạ.

Hắn có thể thong dong đi lại, ngắm nhìn phong cảnh, tận hưởng chút bình yên hiếm hoi.

Nhưng trong sâu thẳm, hắn biết đây chỉ là tạm thời.

Giống như một con thú bị thương rút về hang ổ, chờ ngày lành lặn để quay lại cuộc chiến.

Khi hắn trở lại, khi hắn lộ diện, mọi chuyện sẽ lại như cũ.

Nhưng lúc này, hắn cần thời gian để suy nghĩ, để sắp xếp lại mọi thứ, để tìm ra con đường cho riêng mình.

Hắn đi về hướng tây, men theo những dãy núi, băng qua những cánh rừng.

Thỉnh thoảng, hắn dừng lại bên suối, bắt vài con cá nướng ăn, hoặc kiếm ít rau rừng nấu canh.

Cuộc sống đơn giản nhưng thanh thản.

Có những buổi chiều, hắn ngồi hàng giờ bên bờ suối, nhìn dòng nước chảy, lắng nghe tiếng chim hót, và nghĩ về những ngày tháng đã qua.

Hắn nghĩ về Lăng gia, về những người thân đã mất, về những kẻ thù đang chờ.

Hắn nghĩ về Vân Tiêu tông, về những bí mật còn chôn giấu, về con đường phía trước.

Và hắn nghĩ về những người đã giúp đỡ mình trên con đường ấy.

Một trong số đó là Bạch Vô Trần.

Hôm ấy, khi đang ngồi nghỉ dưới gốc cây cổ thụ, hắn chợt nhận ra mình đang ở gần khu vực mà năm xưa hắn từng đặt chân – vùng đất của Bạch gia.

Hắn đứng dậy, nhìn về phía xa xăm, nơi những dãy núi trùng điệp đang dần chìm trong màn sương chiều.

Một cảm xúc khó tả dâng lên trong lòng.

"Bạch Vô Trần.

.."

Hình ảnh chàng thanh niên tuấn tú, ánh mắt trong sáng, luôn nhìn hắn với vẻ kính trọng và tin tưởng hiện lên trong tâm trí.

Hắn nhớ những ngày đầu xuyên không, hoang mang, lạc lõng, suýt chết trên chiến trường.

Nhờ Bạch Vô Trần mà hắn có chỗ dung thân, có cơ hội làm lại cuộc đời.

Hắn nhớ những buổi trò chuyện dưới trăng, những lần chỉ dạy võ công, những lúc cùng nhau bàn luận về thiên hạ đại thế.

Bạch Vô Trần luôn lắng nghe hắn với ánh mắt say sưa, như thể mỗi lời hắn nói đều là chân lý.

Và hắn nhớ lời hứa sẽ trở về.

"Không biết nó bây giờ thế nào?"

Hắn đứng dậy, phủi bụi trên quần áo.

Quyết định đã hình thành trong đầu.

Hắn sẽ ghé thăm.

Bạch gia thành vẫn sừng sững giữa thung lũng, uy nghiêm và tráng lệ như ngày nào.

Từ xa nhìn lại, tòa thành hiện ra như một bức tranh thủy mặc giữa chốn sơn lâm.

Những bức tường đá xám phủ đầy rêu phong, in hằn dấu vết của thời gian.

Những tháp canh cao vút vươn lên bầu trời, trên đỉnh là những lá cờ đỏ thêu hình bạch hổ tung bay phần phật trong gió.

Những mái ngói đỏ tươi dưới ánh nắng chiều tà, lấp lánh như những viên hồng ngọc.

Xung quanh, những cánh đồng lúa trải dài xanh mướt, trĩu bông, báo hiệu một mùa bội thu.

Những con kênh nhỏ uốn lượn quanh co, dẫn nước từ dòng sông lớn vào tưới mát cho đồng ruộng.

Những lũy tre xanh rì rào trong gió, tạo nên một bức thành lũy tự nhiên bảo vệ thôn làng.

Lăng Vô Địch đứng trên ngọn đồi đối diện, nhìn xuống Bạch gia thành, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.

Hắn đã từng sống ở đây, từng là thượng khách của Bạch gia, từng có những ngày tháng bình yên dù chỉ là tạm bợ.

Hắn thay bộ y phục mới mua ở thị trấn – một bộ trường bào màu xanh nhạt, chất liệu vải tốt nhưng không quá lộng lẫy.

Hắn chỉnh trang lại đầu tóc, buộc gọn gàng, lau sạch bụi đường trên mặt.

Dù sao cũng là đến thăm người quen, không nên quá lôi thôi.

Rồi hắn bước xuống đồi, tiến về phía cổng thành.

Đến trước cổng thành, hai tên lính gác giơ giáo chặn lại.

Bọn họ mặc giáp sắt, người đầy đặn, khỏe mạnh, ánh mắt tinh anh – rõ ràng là những binh sĩ được huấn luyện bài bản, không phải loại tầm thường.

"Đứng lại!

Ngươi là ai?

Đến Bạch gia thành có việc gì?"

Một tên lên tiếng, giọng dõng dạc.

Lăng Vô Địch nhếch mép, giọng bình thản nhưng ẩn chứa uy lực:

"Làm phiền bẩm báo với thiếu chủ Bạch Vô Trần, có cố nhân tới thăm, tên là.

Long Ngao Thiên.

"Hắn không dùng tên thật, vì dù sao Lăng Vô Địch đã

"chết"

rồi.

Nhưng hắn tin Bạch Vô Trần sẽ nhận ra.

Tên lính nhìn hắn hồi lâu.

Hắn thấy người thanh niên trước mặt tuy ăn mặc giản dị, nhưng khí chất bất phàm, đôi mắt sâu thẳm như vực sâu, ẩn chứa một sức mạnh khiến người ta không dám coi thường.

Hắn không dám chậm trễ, vội vàng chạy vào thành bẩm báo.

Chỉ một lúc sau, một người thanh niên mặc bạch y, tuấn tú phi thường, chạy vội ra cổng.

Tóc hắn hơi rối, áo xộc xệch, như thể vừa từ trong phòng chạy ra không kịp chỉnh trang.

Nhưng ánh mắt hắn sáng rực, trên môi là nụ cười không giấu nổi.

Đó chính là Bạch Vô Trần.

Hắn dừng lại trước mặt Lăng Vô Địch, nhìn chăm chú, như thể muốn khắc sâu từng đường nét vào tâm khảm.

Rồi đôi mắt hắn bỗng sáng lên, môi run run:

"Tiền.

tiền bối?

Có thật là tiền bối không?"

Lăng Vô Địch nhìn hắn, thấy những thay đổi sau mấy năm.

Bạch Vô Trần đã trưởng thành hơn, cao hơn, vai rộng hơn, nhưng đôi mắt vẫn trong sáng như ngày nào.

Hắn nhếch mép, nụ cười hiếm hoi:

"Lâu ngày không gặp, Bạch công tử vẫn nhận ra ta sao?"

Bạch Vô Trần mừng rỡ, suýt nhảy lên.

Hắn nắm lấy tay Lăng Vô Địch, siết chặt:

"Tiền bối!

Đúng là tiền bối rồi!

Vãn bối tưởng.

tưởng không bao giờ được gặp lại người nữa!

Mau vào trong!

Mau vào trong!

"Hắn kéo Lăng Vô Địch vào thành, miệng không ngừng gọi gia nhân chuẩn bị trà nước, điểm tâm.

Hai tên lính gác nhìn nhau ngơ ngác, không hiểu thiếu chủ nhà mình sao lại kích động với một người xa lạ đến vậy.

Trong thư phòng của Bạch Vô Trần, hai người ngồi đối diện nhau, tách trà nghi ngút khói.

Thư phòng này Lăng Vô Địch rất quen.

Vẫn những giá sách gỗ tử đàn cao ngất, chất đầy sách vở các loại.

Vẫn chiếc bàn viết bằng gỗ trầm hương, mặt bóng loáng, trên đó bày nghiên mực, bút lông, và mấy tập thư pháp.

Vẫn bức họa sơn thủy treo trên tường, với dòng đề từ của một danh sĩ đời trước.

Vẫn chiếc lư đồng nhỏ trên kệ, tỏa ra mùi trầm thơm dịu.

Bạch Vô Trần nhìn Lăng Vô Địch không rời mắt, như thể sợ hắn sẽ biến mất bất cứ lúc nào.

Hắn rót trà, hai tay run run, suýt làm đổ:

"Tiền bối, mấy năm nay người đi đâu?

Vãn bối nghe đồn.

nghe đồn người đã.

"Hắn không dám nói hết.

Lăng Vô Địch nhấp một ngụm trà.

Trà ngon, vị thanh tao, hậu ngọt dịu.

Hắn nhìn Bạch Vô Trần, thấy rõ sự lo lắng và mong chờ trong mắt hắn.

"Nghe đồn ta chết rồi phải không?"

Bạch Vô Trần cúi đầu, im lặng.

Tay hắn nắm chặt vạt áo, trắng bệch.

Lăng Vô Địch cười nhạt, đặt chén trà xuống:

"Ừ, cả thiên hạ đều đồn như vậy.

Và ta cũng muốn họ nghĩ thế.

"Bạch Vô Trần ngẩng lên, mắt sáng rực, như vừa tìm lại được báu vật vô giá:

"Vậy người vẫn sống!

Tốt quá!

Vãn bối biết ngay mà!

Tiền bối lợi hại như vậy, sao có thể chết dễ dàng được!

"Giọng hắn run run, mắt đỏ hoe, như thể sắp khóc.

Lăng Vô Địch nhìn hắn, trong lòng ấm áp.

Vẫn là cậu thiếu niên năm nào, vẫn ánh mắt trong sáng, vẫn niềm tin vô điều kiện dành cho hắn.

Ở cái thế giới đầy rẫy toan tính và phản bội này, có một người như vậy thật hiếm hoi.

Hắn đưa mắt nhìn quanh thư phòng, rồi quay lại hỏi:

"Bạch Vô Trần, tu vi của ngươi bây giờ thế nào?"

Bạch Vô Trần hơi ngượng ngùng, cúi đầu:

"Dạ, vãn bối vẫn ở Lục phẩm trung kỳ, chưa thể đột phá lên Ngũ phẩm.

Hàn Băng Quyết của vãn bối cũng chỉ mới luyện đến tầng thứ năm.

Mấy năm nay vãn bối cố gắng lắm, nhưng vẫn không tiến thêm được.

"Lăng Vô Địch nhíu mày.

Với một thiếu chủ của Bạch gia, được cung cấp đầy đủ tài nguyên, linh dược, công pháp, mà tiến bộ chậm như vậy, quả thật có vấn đề.

Hoặc là do căn cơ, hoặc là do công pháp không phù hợp.

"Luyện cho ta xem.

"Bạch Vô Trần đứng dậy, lui ra giữa phòng.

Hít một hơi thật sâu, hắn vận công.

Một luồng hàn khí tỏa ra từ người hắn, nhưng rất yếu ớt, không ổn định, như ngọn lửa sắp tắt trước gió.

Hắn đánh ra mấy chưởng, uy lực chỉ đủ làm rung nhẹ bức bình phong và lay động vài trang sách trên giá.

Lăng Vô Địch quan sát kỹ lưỡng, từ chân khí vận hành, đến đường đi của kinh mạch, đến cách Bạch Vô Trần điều khiển lực.

Một lúc sau, hắn lắc đầu:

"Căn cơ của ngươi không tệ, thậm chí còn tốt hơn nhiều người.

Nhưng công pháp ngươi đang luyện không phù hợp.

Hàn Băng Quyết yêu cầu thể chất âm hàn, kinh mạch thiên về hàn tính.

Ngươi thuộc dương cương, kinh mạch ấm áp, luyện nó chỉ tổ phản tác dụng, giống như lấy lửa đốt băng, chẳng những không luyện được, còn tổn hại căn cơ.

"Bạch Vô Trần ngẩn người, mặt tái mét:

"Hóa ra là vậy.

Vãn bối cứ tưởng mình chưa đủ cố gắng.

Mấy năm nay, ngày nào vãn bối cũng khổ luyện, nhưng càng luyện càng thấy khó chịu, có lúc còn thấy đau nhức kinh mạch.

Vãn bối tưởng đó là do luyện công quá sức.

"Lăng Vô Địch gật đầu:

"Đó là dấu hiệu của việc công pháp xung khắc với thể chất.

Nếu ngươi tiếp tục luyện, không những không lên được Ngũ phẩm, mà còn có thể tẩu hỏa nhập ma, hủy hoại căn cơ.

"Bạch Vô Trần run run, quỳ xuống:

"Vậy tiền bối có cách nào cứu vãn bối không?

Vãn bối không muốn bỏ cuộc, không muốn phụ lòng cha mẹ, phụ lòng kỳ vọng của gia tộc.

"Lăng Vô Địch đỡ hắn dậy:

"Đứng lên.

Ta đến đây, tất nhiên là có cách.

"Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân rộng bên ngoài.

Những tán cây xanh mướt, những khóm hoa rực rỡ, những con chim sẻ đang nhảy nhót tìm mồi.

Một khung cảnh thanh bình, trái ngược hoàn toàn với cuộc sống đầy sóng gió của hắn.

"Ta có một bộ công pháp, tên là Dịch Cân Kinh."

Hắn chậm rãi nói, giọng trầm tĩnh nhưng rõ ràng:

"Thánh cấp hạ phẩm.

Nó có thể cải tạo kinh mạch, mở rộng căn cơ, điều chỉnh thể chất.

Luyện thành, ngươi có thể tu luyện bất kỳ công pháp nào, không còn bị ràng buộc bởi thể chất nữa.

"Bạch Vô Trần giật mình, suýt đánh rỗi chén trà.

Mắt hắn mở to, miệng lắp bắp:

"Dịch.

Dịch Cân Kinh?

Thánh cấp?

Tiền bối, thứ quý giá như vậy.

Vãn bối.

vãn bối không dám nhận!

"Lăng Vô Địch quay lại, nhìn thẳng vào mắt hắn:

"Với ta, nó không đáng giá bằng tình nghĩa giữa chúng ta.

Ngươi đã giúp ta lúc ta khó khăn nhất.

Ta trả ơn ngươi, là phải.

"Hắn lấy từ trong ngực ra một cuốn sách nhỏ.

Cuốn sách bìa da đã cũ, màu nâu sẫm, góc hơi quăn vì thời gian.

Nhưng bên trong, những trang giấy vẫn còn mới, chữ viết nắn nót, rõ ràng – đó là bản chép tay Dịch Cân Kinh mà hắn đã sao lại từ bản gốc, tỉ mỉ đến từng chi tiết, từng đường kinh mạch.

"Đây là Dịch Cân Kinh.

Nhưng ngươi phải hứa với ta một điều.

"Bạch Vô Trần nghiêm mặt, đứng thẳng người, hai tay chắp trước ngực:

"Tiền bối cứ dạy, vãn bối xin ghi nhớ."

"Không được nói với ai là ta đưa cho ngươi."

Lăng Vô Địch nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm:

"Dịch Cân Kinh tuy đã bị lạm phát, nhiều người có, nhưng nếu để lộ lai lịch, vẫn có thể gây phiền phức.

Kẻ thù của ta nhiều, ta không muốn liên lụy đến ngươi.

"Bạch Vô Trần hiểu ý.

Hắn quỳ xuống, hai tay chắp trước ngực, đầu cúi thấp:

"Vãn bối xin thề, sẽ giữ bí mật này đến chết.

Nếu có tiết lộ nửa lời, nguyện chịu trời tru đất diệt, thân bại danh liệt, không chết tử tế.

"Lăng Vô Địch đỡ hắn dậy, giọng nhẹ nhàng hơn:

"Được rồi, không cần thề thốt nặng nề thế.

Lòng ngươi, ta biết.

"Hắn trao cuốn sách cho Bạch Vô Trần.

Bạch Vô Trần run run đón lấy, nâng niu như báu vật.

Hắn lật xem vài trang, những dòng chữ nắn nót, những hình vẽ kinh mạch rõ ràng, những chú thích tỉ mỉ.

Tất cả đều được chép bằng tay, rất cẩn thận.

Rồi Lăng Vô Địch bắt đầu chỉ dẫn.

Hắn chỉ cho Bạch Vô Trần những điểm cốt yếu của Dịch Cân Kinh:

cách vận hành chân khí, cách mở rộng kinh mạch, cách tránh tẩu hỏa nhập ma, những chỗ dễ sai lầm.

Hắn giải thích từng chi tiết, chậm rãi, rõ ràng.

"Ngươi nhớ, Dịch Cân Kinh không phải để luyện võ công, mà để luyện căn cơ.

Nó cải tạo kinh mạch, mở rộng khí hải, khiến ngươi có thể chứa được nhiều chân khí hơn.

Cũng giống như xây nhà, phải có nền móng vững chắc, mới xây được cao.

Nền móng càng vững, nhà càng cao.

"Bạch Vô Trần gật đầu lia lịa, mắt sáng rực.

Hắn như người khát được uống nước, như người đói được ăn cơm, hấp thu từng lời của Lăng Vô Địch.

"Sau khi luyện thành Dịch Cân Kinh, ngươi có thể chuyển sang luyện bất kỳ công pháp nào khác.

Lúc đó, ngươi sẽ thấy tu luyện dễ dàng gấp bội."

"Vãn bối nhớ rồi!

Cảm ơn tiền bối!"

Bạch Vô Trần cúi đầu thật sâu.

Kết thúc buổi chỉ dạy, trời đã tối.

Bên ngoài thư phòng, ánh trăng bắt đầu lên, soi sáng khoảng sân.

Những vì sao lấp lánh trên bầu trời.

Tiếng côn trùng rả rích trong đêm.

Bạch Vô Trần giữ Lăng Vô Địch ở lại dùng cơm, thậm chí còn muốn sắp xếp phòng cho hắn nghỉ lại.

Nhưng Lăng Vô Địch từ chối.

"Ta không thể ở lâu."

Hắn nói, giọng kiên định nhưng không lạnh lùng:

"Kẻ thù của ta nhiều, thế lực của chúng lớn.

Nếu lộ thân phận, sẽ liên lụy đến Bạch gia.

Ngươi không muốn điều đó, đúng không?"

Bạch Vô Trần buồn bã, nhưng hiểu lý do.

Hắn cúi đầu:

"Tiền bối nói phải.

Vãn bối chỉ tiếc.

tiếc là không được ở bên người lâu hơn.

"Lăng Vô Địch nhìn hắn, thoáng chút bâng khuâng.

Trong đôi mắt của Bạch Vô Trần, hắn thấy sự chân thành, lòng kính trọng, và cả một chút cô đơn.

"Bạch Vô Trần."

Hắn lên tiếng.

"Vãn bối có."

"Đời người dài lắm.

Gặp gỡ, chia ly, đều là lẽ thường.

Quan trọng là trong lòng còn nhớ nhau.

"Hắn vỗ vai Bạch Vô Trần, một cái vỗ nhẹ nhưng ấm áp:

"Cố gắng lên.

Luyện thành Dịch Cân Kinh, đột phá Ngũ phẩm, rồi Tứ phẩm.

Đến lúc đó, có lẽ chúng ta sẽ gặp lại.

"Bạch Vô Trần ngẩng lên, mắt đỏ hoe nhưng vẫn gật đầu mạnh mẽ:

"Vãn bối nhất định sẽ không phụ lòng tiền bối!

"Lăng Vô Địch gật đầu, rồi quay người, bước ra khỏi thư phòng.

Bạch Vô Trần chạy theo, tiễn hắn ra tận cổng thành.

Đứng dưới ánh trăng, hắn nhìn theo bóng Lăng Vô Địch khuất dần trên con đường mòn, lòng đầy lưu luyến.

Trong tay hắn, cuốn Dịch Cân Kinh vẫn còn ấm hơi người.

"Tiền bối.

rốt cuộc người là ai?

Mà có được thánh cấp công pháp như vậy, lại hào phóng trao cho vãn bối?"

Nhưng hắn không hỏi, cũng không dám hỏi.

Hắn chỉ biết, người thanh niên năm xưa từng ở Bạch gia, từng dạy hắn võ công, từng cứu hắn khỏi bế tắc tu luyện, nay lại trở về, trao cho hắn một bảo vật vô giá.

Hắn siết chặt cuốn sách, lòng đầy quyết tâm.

"Vãn bối nhất định sẽ không phụ lòng tiền bối."

Đêm đó, Lăng Vô Địch rời khỏi Bạch gia thành, trở lại con đường cô độc của mình.

Hắn bước đi dưới ánh trăng, bóng đổ dài trên con đường mòn.

Gió đêm thổi mát rượi, mang theo hương lúa chín từ những cánh đồng xa.

Trong lòng hắn, một chút ấm áp vẫn còn đọng lại.

Ít nhất, hắn đã làm được một việc có ý nghĩa, giúp được một người xứng đáng.

Ở cái thế giới đầy rẫy thù hận và toan tính này, có một người như Bạch Vô Trần, một người luôn tin tưởng và kính trọng hắn vô điều kiện, thật là hiếm hoi.

Và biết đâu, trong tương lai, Bạch Vô Trần sẽ trở thành một đồng minh đắc lực.

Hắn ngước nhìn lên bầu trời đầy sao.

Những vì sao lấp lánh như những con mắt đang nhìn xuống hắn.

Hắn tự hỏi, không biết trong số đó, có vì sao nào là linh hồn của những người thân đã khuất?

Có vì sao nào đang dõi theo hắn trên con đường này?

Phía trước, vẫn còn những kẻ thù đang chờ.

Vẫn còn những bí mật cần khám phá.

Vẫn còn một cuộc chiến không hồi kết.

Nhưng ít nhất, hắn không cô đơn hoàn toàn.

**Hết chương 123.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập