Chương 113: Tiềm Long Bảng Đổi Chủ - Giang Hồ Chấn Động

Bình minh lên trên Hắc Ám Lâm, ánh nắng đầu tiên xuyên qua những tán cây rậm rạp, chiếu xuống mặt đất những vệt sáng lốm đốm.

Màn sương đêm tan dần, để lộ một khung cảnh đẫm máu và hoang tàn.

Xác người nằm rải rác khắp nơi.

Có kẻ chết dưới lưỡi đao, có kẻ chết dưới móng vuốt yêu thú, có kẻ chết vì hoảng loạn giẫm đạp lên nhau.

Con số hai mươi bảy tên tử vong trong đêm qua đã khiến khu rừng này trở thành một nghĩa địa hoang dã.

Nhưng điều khiến người ta kinh hãi nhất không phải là số lượng, mà là thân phận của những kẻ nằm xuống.

Giữa một khoảng đất trống bị san phẳng, nơi đất đá còn nóng hổi vì chân khí bùng nổ, hai thi thể nằm cạnh nhau.

Một người mặc trường bào xanh đen, một người bạch y nhuốm máu.

Lý Thiên Cương, trưởng lão ngoại môn Kiếm Tông, Tứ phẩm sơ kỳ.

Và Tả sứ Kiếm Tông, Tứ phẩm trung kỳ – một trong những trụ cột của tông môn, người đứng đầu hàng ngũ chấp pháp, uy danh hiển hách khắp vùng.

Cả hai đều chết.

Kẻ giết họ chỉ là một thanh niên chưa đầy ba mươi tuổi, kẻ đứng thứ năm trên Tiềm Long Bảng – Lăng Vô Địch.

Tin tức bắt đầu lan truyền từ sáng sớm, như một cơn sóng dữ quét qua toàn bộ giang hồ.

Trên đỉnh Thiên Cơ các, mây mù vẫn bao phủ quanh năm.

Lâu chủ Thiên Cơ Lâu ngồi trong gian phòng tối, trước mặt là một cuốn sách lớn bìa da đen – đó là Tiềm Long Bảng, ghi chép những thiên tài trẻ tuổi dưới ba mươi có thực lực và tiềm năng lớn nhất.

Một trưởng lão áo xám quỳ trước mặt hắn, cung kính bẩm báo:

“Lâu chủ, đã xác nhận thông tin từ ba nguồn khác nhau.

Lăng Vô Địch, Tứ phẩm trung kỳ, sở hữu Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết Thiên cấp trung phẩm.

Đêm qua, tại Hắc Ám Lâm, hắn một mình đánh bại Tả sứ Kiếm Tông (Tứ phẩm trung kỳ)

và Lý Thiên Cương (Tứ phẩm sơ kỳ)

Cả hai đều tử vong.

Lâu chủ gật đầu, mắt vẫn nhìn vào cuốn sách.

“Tiềm Long Bảng cần được cập nhật.

Hắn lật đến trang thứ năm, nơi có tên Lăng Vô Địch được ghi bằng mực đen.

Bên cạnh là dòng chú thích:

*Ngũ phẩm trung kỳ, tán tu, nghi có liên quan đến Vân Tiêu tông.

Lâu chủ cầm bút lông, chấm vào nghiên mực vàng – loại mực đặc biệt dành cho những thay đổi quan trọng.

Hắn gạch bỏ dòng chú thích cũ, viết lại:

*Tứ phẩm trung kỳ, tán tu, sở hữu Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết (Thiên cấp trung phẩm)

Chiến tích:

một mình đánh bại Tả sứ Kiếm Tông (Tứ phẩm trung kỳ)

và Lý Thiên Cương (Tứ phẩm sơ kỳ)

tại Hắc Ám Lâm.

Xếp hạng:

thăng lên hạng 3.

Trưởng lão áo xám giật mình:

“Lâu chủ, hắn vượt qua cả Nhã Hân và Lục Thanh Vân?

Lâu chủ lạnh nhạt:

“Nhã Hân tuy là thiên sinh kiếm thể, nhưng tu vi hiện tại chỉ mới đột phá Tứ phẩm sơ kỳ.

Lục Thanh Vân cũng chỉ Tứ phẩm sơ kỳ.

Lăng Vô Địch Tứ phẩm trung kỳ, lại có chiến tích thực tế, xếp trên họ là hợp lý.

“Vậy ai còn ở trên hắn?

“Kiếm Tử Trần Thiên, Tứ phẩm hậu kỳ, đứng đầu.

Ma Tử La Diệm, Tứ phẩm trung kỳ đỉnh phong, đứng thứ hai.

Lăng Vô Địch, Tứ phẩm trung kỳ, đứng thứ ba.

” Lâu chủ đóng sách lại:

“Cho công bố ngay lập tức.

Để giang hồ biết, Tiềm Long Bảng đã thay đổi.

Tin tức từ Thiên Cơ Lâu công bố khiến cả giang hồ chấn động.

Ở các tửu lâu, trà quán, từ Bắc quốc đến Nam cương, đâu đâu cũng nghe người ta bàn tán về cái tên Lăng Vô Địch.

“Nghe nói hắn mới hai mươi mấy tuổi mà đã Tứ phẩm trung kỳ?

“Không chỉ vậy, hắn một mình giết chết Tả sứ Kiếm Tông và Lý Thiên Cương!

Tả sứ đó nổi tiếng lắm, uy danh hiển hách bao nhiêu năm, vậy mà chết dưới tay một tên tiểu bối.

“Kiếm Tông lần này mất mặt lớn rồi.

Hai trưởng lão đi truy sát, kết quả bị giết ngược.

Lão tổ Kiếm Tông chắc đang nổi khùng lên ấy.

“Nhưng mà Lăng Vô Địch này là ai?

Sao trước đây chưa từng nghe tên?

“Mới nổi lên thôi.

Hắn từng ở Vân Mộng Thành, bị Kiếm Tông treo thưởng hai triệu lượng.

Ai ngờ bây giờ hắn lại mạnh đến vậy.

“Hai triệu lượng?

Giờ có treo năm triệu cũng chẳng ai dám lấy.

Ai dám động vào kẻ giết được Tả sứ?

Những câu chuyện như vậy lan truyền khắp nơi, thêu dệt đủ điều.

Có kẻ nói Lăng Vô Địch là truyền nhân của một lão quái nào đó ẩn tu mấy trăm năm.

Có kẻ bảo hắn có kỳ ngộ, ăn được linh đan diệu dược.

Cũng có kẻ đồn rằng hắn không phải người thường, mà là yêu nghiệt hóa hình.

Nhưng bất kể thế nào, một sự thật không thể chối cãi:

Lăng Vô Địch đã trở thành cái tên nóng nhất giang hồ lúc này.

Tại tổng đàn Cửu Phái Nhất Bang ở Lạc Dương, không khí đang vô cùng căng thẳng.

Trong đại sảnh rộng lớn, mười mấy người ngồi quanh một chiếc bàn dài.

Họ là đại diện của Cửu phái và Nhất bang – những thế lực lớn nhất võ lâm, từng tham gia vụ tiêu diệt Vân Tiêu tông năm xưa.

Ngồi ở vị trí chủ tọa là một lão già râu tóc bạc phơ, mặc áo bào đen thêu hình bạch hổ – đó là Bang chủ Cự Linh Bang, một trong những người quyền lực nhất Cửu Phái Nhất Bang.

Lão già nhìn quanh, giọng trầm trọng:

“Chắc mọi người đều đã nghe tin.

Lăng Vô Địch, kẻ tự xưng là người của Lăng gia, vừa giết chết Tả sứ Kiếm Tông và Lý Thiên Cương.

Hắn tu vi Tứ phẩm trung kỳ, có Thiên cấp công pháp.

Một người đàn ông trung niên ngồi bên trái lên tiếng – Đại diện Thanh Vân môn:

“Lăng gia?

Lăng gia nào?

Chẳng lẽ là Lăng gia ở Kinh Thành năm xưa?

“Chính là Lăng gia đó.

” Bang chủ Cự Linh Bang gật đầu:

“Lăng Vô Địch chính là hậu nhân của Lăng gia.

Hắn xuất hiện, tu luyện thần tốc, lại có liên quan đến Vân Tiêu tông.

Mọi người còn nhớ Vân Tiêu tông chứ?

Căn phòng bỗng chìm trong im lặng.

Vân Tiêu tông – cái tên đã bị xóa sổ khỏi lịch sử, nhưng trong lòng những kẻ có mặt ở đây, nó vẫn là một vết nhơ không thể rửa sạch.

Một lão già gầy gò, mặc áo xám, khẽ thở dài:

“Năm đó chúng ta nhúng tay vào vụ đó.

Nếu Lăng Vô Địch thực sự điều tra ra sự thật, e rằng sẽ không yên.

“Sợ gì?

Một người đàn ông mặt rỗ, tính khí nóng nảy, vỗ bàn đứng dậy:

“Hắn chỉ là Tứ phẩm trung kỳ, dù mạnh đến mấy cũng chỉ một mình.

Cửu Phái Nhất Bang chúng ta hợp lực, Tam phẩm cũng có thể giết, sợ gì một tên nhãi?

“Không thể nói vậy.

” Một lão già khác, đeo kiếm bên hông, trầm giọng:

“Tên này tiến bộ quá nhanh.

Một năm trước hắn còn là Ngũ phẩm, giờ đã Tứ phẩm trung kỳ.

Nếu để hắn thêm một năm nữa, ai biết hắn sẽ đạt đến cảnh giới nào?

Tam phẩm?

Nhị phẩm?

“Ý ngươi là nên giết hắn ngay từ bây giờ?

“Không, ý ta là phải tìm hiểu rõ về hắn trước đã.

Hắn có liên quan gì đến Vân Tiêu tông?

Hắn biết được bao nhiêu?

Hắn có đồng bọn không?

Những điều này phải điều tra rõ.

Bang chủ Cự Linh Bang gật gù:

“Lời này hợp lý.

Thiên Cơ Lâu chắc đã có thông tin về hắn, nhưng chúng ta không thể hỏi trực tiếp.

Phải tự mình điều tra.

Ông ta quay sang một người ngồi ở góc phòng, luôn im lặng từ nãy đến giờ:

“Huyền Ảnh, giao cho ngươi.

Điều tra Lăng Vô Địch, càng chi tiết càng tốt.

Hắn từ đâu đến, đã làm những gì, tiếp xúc với ai, tu luyện công pháp gì – tất cả.

Bóng người đó khẽ gật đầu, rồi biến mất như một làn khói.

Bang chủ Cự Linh Bang nhìn quanh:

“Còn nữa, từ nay tất cả các phái phải cảnh giác.

Lăng Vô Địch có thể sẽ tìm đến chúng ta.

Nếu hắn đến, không được manh động, phải báo ngay về tổng đàn.

Mọi người gật đầu đồng ý, nhưng trong lòng mỗi người đều nặng trĩu.

Bầu không khí trong căn phòng ấy, tựa như trước cơn bão.

Trên đường phố Lạc Dương, người qua kẻ lại tấp nập.

Nhưng trong những góc khuất, những cuộc bàn tán vẫn không ngừng.

Tại một tửu lâu sang trọng, mấy công tử con nhà giàu đang ngồi uống rượu, bàn tán về Tiềm Long Bảng mới.

“Nghe nói Kiếm Tử Trần Thiên vẫn đứng đầu, Ma Tử La Diệm thứ hai, còn thứ ba là Lăng Vô Địch – kẻ vừa giết Tả sứ Kiếm Tông.

“Thằng đó mà lên thứ ba á?

Nhã Hân đâu?

Nàng ta là thiên sinh kiếm thể cơ mà?

“Nhã Hân mới Tứ phẩm sơ kỳ thôi.

Lăng Vô Địch trung kỳ, hơn hẳn một bậc.

Lên thứ ba là đúng.

“Nhưng mà Kiếm Tông chắc tức điên lên mất.

Người của mình bị giết, lại còn bị vượt mặt trên bảng xếp hạng.

“Tức thì tức, nhưng biết làm sao?

Lăng Vô Địch bây giờ đâu phải hạng vừa.

Muốn giết hắn, e rằng phải động đến Tam phẩm.

“Tam phẩm Kiếm Tông đâu có nhiều.

Lão tổ tông của họ chắc đang bế quan, mấy vị trưởng lão còn lại cũng không dám manh động dễ.

“Thế mới hay.

Giang hồ sắp có biến rồi.

Câu nói cuối cùng khiến cả bàn im lặng.

Ai cũng cảm nhận được, một thời đại mới sắp mở ra, và cái tên Lăng Vô Địch sẽ là tâm điểm của nó.

Tại Kiếm Tông, trên đỉnh Kiếm Phong.

Một lão già râu tóc bạc trắng đang ngồi trước một tấm bia đá.

Trên tấm bia khắc đầy những đường kiếm hận, sâu hoắm, như thể đã tồn tại hàng ngàn năm.

Phía sau lão, một trung niên áo xanh quỳ gối, run run bẩm báo:

“Lão tổ, Tả sứ và Lý trưởng lão.

đều đã tử trận.

Kẻ giết họ là Lăng Vô Địch, hậu nhân của Lăng gia năm xưa.

Hắn tu vi Tứ phẩm trung kỳ, có Thiên cấp công pháp.

Thiên Cơ Lâu vừa công bố, hắn đứng thứ ba Tiềm Long Bảng.

Lão già không quay lại, giọng khàn đặc:

“Lăng gia.

Vân Tiêu tông.

Cuối cùng cũng đến ngày này.

Ông ta đứng dậy, thân ảnh cao lớn, uy nghiêm.

Mỗi bước đi của ông ta đều khiến mặt đất rung nhẹ, như thể cả ngọn núi phải cúi mình trước sức mạnh của ông.

“Truyền lệnh cho các đệ tử, tạm thời không được hành động.

Để ta suy nghĩ thêm.

Trung niên áo xanh ngạc nhiên:

“Lão tổ, chúng ta không báo thù sao?

Lão tổ quay lại, ánh mắt sắc như kiếm:

“Báo thù?

Bằng cách nào?

Sai thêm người đi chết à?

Tên nhóc đó không đơn giản.

Hắn có Thiên cấp công pháp, có thể giết Tả sứ, chứng tỏ thực lực đã đến mức đáng gờm.

Nếu không có kế hoạch kỹ càng, chúng ta chỉ tổ tổn thất thêm.

Ông ta ngừng lại, nhìn lên bầu trời xa xăm:

“Hơn nữa, Cửu Phái Nhất Bang chắc cũng đang sốt sắng.

Để xem bọn họ làm gì đã.

Trong khi cả giang hồ sôi sục, Lăng Vô Địch vẫn đang nằm trong hang động, bên cạnh Huyết Thủ.

Vết thương trên vai hắn đã được băng bó lại, máu đã ngừng chảy.

Hắn nhắm mắt, vận chuyển Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết để hồi phục.

Huyết Thủ ngồi bên cạnh, nhìn hắn với ánh mắt phức tạp.

Lão đã nghe hắn kể sơ qua về trận chiến, và không khỏi kinh hãi.

“Ngươi.

ngươi thật sự giết cả hai?

Lăng Vô Địch mở mắt, nhìn lão:

“Ừ.

Huyết Thủ nuốt nước bọt:

“Tả sứ Kiếm Tông đó.

lão ta nổi tiếng lắm.

Ngươi giết lão, chắc chắn Kiếm Tông sẽ không bỏ qua.

Lăng Vô Địch nhếch mép:

“Bỏ qua hay không, có khác gì?

Bọn chúng đã treo thưởng hai triệu lượng cho đầu ta, giết thêm một tên cũng vậy thôi.

Huyết Thủ im lặng một lúc, rồi hỏi:

“Ngươi tính Làm gì tiếp theo?

Lăng Vô Địch nhắm mắt lại:

“Nghỉ ngơi, hồi phục.

Rồi tiếp tục săn yêu thú, kiếm điểm.

Ta chỉ cần tiếp tục tu luyện, mọi thứ tự có sắp đặt”

Huyết Thủ:

“.

*“Thằng này điên thật rồi.

”*

Nhưng trong lòng lão, một niềm tin kỳ lạ đang dần hình thành.

Có lẽ, Lăng Vô Địch thực sự là người có thể thay đổi mọi thứ.

Bên ngoài hang động, ánh nắng ban mai đã chiếu sáng khắp khu rừng.

Một ngày mới bắt đầu.

Và cả giang hồ đang chờ đợi, xem Lăng Vô Địch sẽ làm gì tiếp theo.

**Hết chương 113.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập