Chương 108: ĐIÊN CUỒNG KIẾM ĐIỂM

Ánh bình minh ló dạng sau những dãy nhà cao thấp của Vân Mộng Thành, nhuộm cả bầu trời thành một màu cam đỏ rực rỡ.

Những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mờ, soi sáng những con đường lát đá còn ẩm ướt sương đêm.

Nhưng hôm nay, Lăng Vô Địch không còn tâm trạng nào để ngắm cảnh.

Hắn trở về căn nhà ổ chuột khi trời vẫn còn tối, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.

Cánh cửa gỗ kêu cót két khi hắn đẩy vào.

Huyết Thủ đang ngồi thu lu trong góc, thấy hắn về, mừng rỡ định hỏi han, nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt của hắn, lão đành im bặt.

Ánh mắt đó – hoang dại, khát máu, và đầy áp lực.

Đó không còn là ánh mắt của một con người bình thường, mà là của một dã thú vừa thoát khỏi vòng vây, đang âm ỉ nung nấu một quyết tâm điên cuồng.

Lăng Vô Địch ngồi xuống giường, nhắm mắt, hít thở sâu.

Lồng ngực hắn phồng lên rồi xẹp xuống, từng nhịp thở nặng nhọc.

Trong đầu hắn, hình ảnh của Thần Toán Tử và trung niên bạch y Tứ Phẩm trung kỳ vẫn còn hiện rõ mồn một.

Uy áp từ người đó, cảm giác bất lực khi đối diện với kẻ mạnh hơn – tất cả như những nhát dao cứa vào lòng tự tôn của hắn.

Hắn nhìn vào bảng hệ thống, những con số lấp lánh hiện ra trước mắt:

**Điểm sát phạt:

65.

000.

**

**Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết:

Nhập môn.

**

**Cần 100.

000 điểm để đạt Sơ thành.

**

*35.

000 điểm nữa.

Chỉ 35.

000 điểm nữa thôi.

Nhưng 35.

000 điểm không phải con số nhỏ.

Nó tương đương với bảy tên Ngũ Phẩm viên mãn, hoặc mười bảy tên hậu kỳ.

Và hắn không có nhiều thời gian.

Kiếm Tông đã biết hắn ở Vân Mộng Thành.

Huyết Ma Giáo cũng đã biết.

Thiên Cơ Lâu đang theo dõi từng bước chân của hắn.

Mỗi ngày trôi qua, lưới vây càng siết chặt hơn, như những sợi dây vô hình đang quấn lấy cổ hắn.

Hắn mở mắt, nhìn Huyết Thủ.

Đôi mắt hắn sáng quắc trong bóng tối, khiến lão già giật mình.

"Lão biết chỗ nào có nhiều yêu thú cấp cao không?"

Huyết Thủ ngạc nhiên, lão nhíu mày:

"Yêu thú?

Ngươi tính đi săn lúc này?

Bên ngoài đầy rẫy kẻ muốn lấy đầu ngươi!

"Lăng Vô Địch gật đầu, giọng lạnh tanh, không chút dao động:

"Đúng vậy.

Càng nhiều càng tốt.

"Huyết Thủ nhìn hắn, lão rất tò mò, muốn hỏi vì sao, nhưng rồi lại thôi.

Lão chỉ thở dài, giọng trầm xuống:

"Phía đông thành, cách đây khoảng ba mươi dặm, có một khu rừng tên Hắc Ám Lâm.

Nghe nói ở đó có rất nhiều yêu thú cấp bốn, cấp năm.

Nhưng nguy hiểm lắm, ít người dám vào.

Ngay cả những thợ săn lão luyện cũng chỉ dám ở ngoài rìa.

"Lăng Vô Địch đứng dậy, với lấy trường đao.

Những ngón tay hắn siết chặt chuôi đao, cảm nhận sự lạnh lẽo của thép truyền vào lòng bàn tay.

"Đưa ta đến đó.

"Huyết Thủ muốn nói gì đó, nhưng nhìn vào ánh mắt của hắn, lão đành im lặng.

Ánh mắt đó không chấp nhận lời từ chối.

Nó như một mệnh lệnh, như một lời tuyên chiến với chính bản thân mình.

Hai canh giờ sau, họ đứng trước khu rừng Hắc Ám Lâm.

Đúng như tên gọi, khu rừng này tối om, ngay cả giữa trưa, ánh nắng cũng khó lòng xuyên qua tán lá dày đặc.

Những cây cổ thụ cao vút, thân cây phủ đầy rêu xanh và dây leo chằng chịt, như những cánh tay khổng lồ vươn ra từ lòng đất.

Không khí ẩm thấp, nặng nề, thoang thoảng mùi của lá mục và xác thối – mùi của cái chết.

Thỉnh thoảng, từ sâu trong rừng vọng ra những tiếng gầm gừ của yêu thú, nghe rợn người, khiến lòng người run sợ.

Huyết Thủ rùng mình, lão kéo vạt áo, giọng run run:

"Ma Đao, ngươi thực sự định vào đó?

Nơi này.

nơi này là địa ngục trần gian đấy.

"Lăng Vô Địch không trả lời.

Hắn chỉ bước vào rừng, không ngoái lại.

Bóng lưng hắn khuất dần sau những tán cây, hòa vào bóng tối.

Huyết Thủ đứng đó, nhìn theo, lẩm bẩm:

"Điên rồi.

thật sự điên rồi.

"—

Chỉ trong vòng ba ngày, Lăng Vô Địch đã trở thành cơn ác mộng của mọi yêu thú trong Hắc Ám Lâm.

**Ngày thứ nhất.

**

Hắn lao vào khu rừng như một con thú điên.

Đôi mắt hắn đỏ rực, hơi thở dồn dập, thanh trường đao trong tay như một lưỡi hái tử thần.

Con Huyết Lang đầu tiên lao ra từ bụi rậm, chưa kịp cắn đã bị chém đôi.

Máu bắn tung tóe, nóng hổi, bắn lên mặt hắn.

Hắn không lau, chỉ tiếp tục bước.

Mười hai con Huyết Lang cấp bốn lần lượt ngã xuống dưới đao hắn.

Mỗi nhát đao đều nhanh, gọn, chính xác.

Không một nhát thừa, không một giây chần chừ.

Đến trưa, hắn gặp ba con Hắc Hùng cấp lục sơ kỳ.

Chúng to lớn, hung hãn, móng vuốt sắc như đao.

Trận chiến kéo dài hơn một canh giờ.

Lăng Vô Địch bị chúng vây đánh, nhưng hắn không lùi.

Hắn dùng ngoại công viên mãn chịu đòn, dùng đao ý phản công.

Khi con cuối cùng ngã xuống, người hắn đầy máu, nhưng đó là máu của chúng, không phải của hắn.

Chiều tối, hắn tìm được một con Xích Viêm Hổ cấp năm trung kỳ.

Con hổ to lớn, lông đỏ rực, hơi thở phun ra khói nóng.

Nó lao vào hắn với tốc độ kinh hoàng.

Lăng Vô Địch chỉ kịp giơ đao lên đỡ.

Lực đạo từ cú vồ khiến hắn lùi lại ba bước, cánh tay tê dại.

Nhưng hắn không dừng.

Hắn lao lên, đao vung liên hồi, ép con hổ vào thế phòng thủ.

Trận chiến kết thúc khi màn đêm buông xuống.

Lăng Vô Địch đứng giữa xác con hổ, thở dốc.

Toàn thân hắn rã rời, nhưng hắn không nghỉ.

Hắn ngồi dựa vào một gốc cây, tay run run mở bảng hệ thống:

**Điểm sát phạt:

+12.

000.

Tổng điểm:

77.

000.

**

Hắn cười, nụ cười dại dại trong bóng tối, để lộ hàm răng nhuốm máu.

*Còn 23.

000 điểm nữa.

**Ngày thứ hai.

**

Hắn xông sâu hơn vào rừng.

Ở đó, hắn gặp một bầy Hắc Phong Hầu cấp bốn, khoảng ba mươi con.

Chúng nhanh nhẹn, tinh quái, phối hợp với nhau rất tốt.

Từ trên cây, chúng ném đá, ném cành cây xuống hắn.

Khi hắn lao lên, chúng tản ra, rồi lại vây lại.

Trận chiến kéo dài hơn hai canh giờ.

Lăng Vô Địch phải vừa chạy vừa đánh, vừa né tránh những đòn tấn công từ mọi hướng.

Có lúc, một con lao từ trên cao xuống, cào rách vai trái hắn.

Máu bắn ra, đau nhói.

Nhưng hắn không dừng.

Hắn cắn răng, vung đao chém nát đầu con khỉ.

Khi con cuối cùng ngã xuống, Lăng Vô Địch cũng đầy thương tích.

Vai trái rách một mảng da thịt, máu chảy đầm đìa.

Lưng hắn đầy những vết cào, tấy đỏ.

Nhưng hắn không dừng lại.

Hắn tiếp tục săn.

Một con Huyết Ma Hổ cấp lục trung kỳ, hai con Thanh Xà cấp bốn, ba con Hắc Báo cấp bốn.

Khi màn đêm buông xuống, hắn gần như kiệt sức.

Đôi chân run lên, mắt hoa lên, mỗi bước đi như một sự giày vò.

Hắn ngồi dựa vào gốc cây, tay run run mở bảng hệ thống:

**Điểm sát phạt:

+14.

000.

Tổng điểm:

91.

000.

**

*Còn 9.

000 điểm nữa.

Hắn nhắm mắt, vận công chữa thương.

Vân Tiêu Tâm Kinh đại thành phát huy tác dụng, những vết thương bắt đầu se lại.

Nhưng hắn không có thời gian chờ lành hẳn.

Hắn phải tiếp tục.

**Ngày thứ ba.

**

Hắn lần theo dấu vết của một con Hắc Giao long cấp lục hậu kỳ – một trong những yêu thú mạnh nhất khu rừng này.

Con quái vật dài hơn năm trượng, to như cột đình, lớp vảy đen nhánh cứng như thép.

Nó sống trong một cái hồ nước đen ngòm, sâu thẳm, mặt nước tĩnh lặng như một tấm gương khổng lồ.

Lăng Vô Địch đứng bên bờ hồ, nhìn mặt nước tĩnh lặng.

Hắn biết, con quái vật đang ở dưới đó.

Hắn cũng biết, đây là trận chiến sinh tử.

Hắn hít một hơi thật sâu, rồi cầm đao, nhảy xuống hồ.

Nước lạnh buốt thấm vào từng thớ thịt, như một nhát dao băng cắt vào da.

Nhưng hắn không cảm thấy.

Mắt hắn mở to trong bóng tối, tìm kiếm con mồi.

Bóng tối dưới hồ dày đặc, không một tia sáng.

Chỉ có tiếng nước vỗ nhẹ vào tai.

Rồi hắn thấy nó – hai chấm sáng vàng rực trong bóng tối, to như hai chiếc đèn lồng, đang lao thẳng về phía hắn với tốc độ kinh hoàng.

Trận chiến dưới nước diễn ra khốc liệt.

Hắc Giao long mạnh mẽ, linh hoạt, lớp vảy cứng như thép.

Nó quấn lấy hắn, siết chặt.

Lăng Vô Địch cảm thấy lồng ngực mình như bị ép lại, không thở được.

Nước tràn vào miệng, vào mũi, cay xè.

Nhưng hắn không bỏ cuộc.

Hắn dùng đao ý, dùng toàn bộ sức mạnh còn lại, đâm thẳng vào mắt nó.

Một tiếng gầm thảm thiết vang lên dưới nước, làm cả hồ rung chuyển.

Con quái vật vùng vẫy, quật đuôi, làm nước hồ sủi bọt, cuộn trào.

Nhưng Lăng Vô Địch vẫn bám chặt, đâm liên tục, cho đến khi nó nằm im.

Hắn nổi lên mặt nước, thở hổn hển, phun ra từng ngụm nước.

Máu từ vết thương trên người hòa vào nước hồ, nhuộm đỏ cả một vùng.

Tay hắn run lên, suýt không cầm nổi đao.

Hắn lê lết lên bờ, nằm vật ra đất.

Cơ thể hắn đầy thương tích, mất máu quá nhiều.

Mỗi hơi thở đều đau đớn, mỗi cử động đều như giày vò.

Nhưng hắn không thể dừng lại.

Hắn cố gắng đứng dậy, tiếp tục săn.

Một con Huyết Lang cấp bốn, 200 điểm.

Một con Hắc Hùng cấp bốn, 300 điểm.

Một con Thanh Xà cấp bốn, 150 điểm.

Một con Hỏa Viên cấp bốn, 250 điểm.

Hắn săn như một con thú điên, không nghỉ ngơi, không dừng lại.

Máu của hắn và máu của yêu thú hòa lẫn, thấm đẫm mặt đất, tạo thành những vũng máu loang lổ.

Mùi tanh nồng nặc, thu hút những con thú khác, nhưng không con nào dám lại gần.

Khi mặt trời lặn, bóng tối bắt đầu bao trùm khu rừng, hắn ngồi dưới gốc cây, tay run run mở bảng hệ thống.

Máu từ cánh tay hắn nhỏ xuống, từng giọt, từng giọt, rơi trên mặt đất.

**Điểm sát phạt:

+4.

200.

Tổng điểm:

100.

200.

**

*Đủ rồi.

Hắn cười.

Một nụ cười dại dại, điên cuồng trong bóng tối.

Nụ cười đó pha lẫn máu, pha lẫn nước mắt, pha lẫn sự giải thoát.

Rồi hắn gục xuống, bất tỉnh.

Khi Lăng Vô Địch tỉnh dậy, trời đã tối.

Huyết Thủ đang ngồi bên cạnh, lo lắng nhìn hắn.

Khuôn mặt lão đầy lo âu, tay vẫn nắm chặt song đao, sẵn sàng bảo vệ.

Thấy hắn mở mắt, lão mừng rỡ, suýt khóc:

"Ngươi tỉnh rồi!

Ta tưởng ngươi chết rồi chứ!

Cả người đầy máu, nằm bất tỉnh trong rừng!

Ta phải lần theo dấu vết mới tìm được ngươi!

"Lăng Vô Địch không trả lời.

Hắn nhìn vào bảng hệ thống, nhìn con số 100.

200 điểm, rồi nhìn dòng chữ phía dưới:

**Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết (Thiên cấp trung phẩm)

Nhập môn.

Cần 100.

000 điểm để đạt Sơ thành.

**

Hắn không do dự.

Tâm niệm vừa động, điểm số giảm xuống.

**-100.

000 điểm.

Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết đạt cảnh giới Sơ thành.

**

**Điểm còn lại:

200.

**

Ngay lập tức, một luồng khí nóng rực từ đan điền trào dâng, mạnh mẽ hơn gấp mười lần trước.

Nó lan tỏa khắp kinh mạch, như một dòng nước ấm áp chảy qua từng ngóc ngách trong cơ thể.

Những vết thương bắt đầu se lại, khép miệng, da thịt liền lại trước mắt.

Nội lực dồi dào tràn về, xua tan mệt mỏi, đau đớn.

Cơ thể hắn như được tái sinh.

Hắn đứng dậy, cảm nhận sức mạnh đang cuộn chảy trong từng thớ thịt, từng sợi gân, từng mạch máu.

Hắn vung tay, một luồng chân khí bắn ra, đánh bay một tảng đá lớn cách đó mười trượng.

Tảng đá vỡ tan, bụi mù mịt.

Uy lực mạnh hơn trước gấp bội.

Hắn mỉm cười.

Nụ cười lạnh lùng, đầy tự tin, nhưng cũng ẩn chứa một tia điên cuồng.

Huyết Thủ nhìn hắn, kinh ngạc, miệng há hốc:

"Ngươi.

ngươi vừa làm gì vậy?"

Lăng Vô Địch nhìn lão, mắt sáng quắc trong bóng tối, như hai vì sao lạc giữa màn đêm:

"Đột phá.

Ngũ Phẩm trung kỳ.

"Huyết Thủ nuốt nước bọt, lão cảm nhận được sự thay đổi.

Khí tức của Lăng Vô Địch mạnh mẽ hơn trước rất nhiều, nhưng cũng ẩn chứa một sự nguy hiểm khôn lường.

Lão không hiểu chuyện gì, nhưng lão biết, Lăng Vô Địch vừa trở nên mạnh hơn rất nhiều.

Lăng Vô Địch nhìn về phía Vân Mộng Thành, nơi ánh đèn leo lắt lấp lánh trong bóng tối.

Nơi đó, Kiếm Tông, Huyết Ma Giáo, Thiên Cơ Lâu đang chờ đợi.

Hắn cười lạnh, nụ cười như một lời tuyên chiến:

"Kiếm Tông, Huyết Ma Giáo, các ngươi muốn chơi?

Vậy ta chơi với các ngươi.

Lần tới gặp lại, ta sẽ cho các ngươi thấy, thế nào là hối hận.

"Hắn bước đi, bóng lưng vững chãi, đầy quyết tâm, để lại Huyết Thủ với ánh mắt kinh ngạc và sợ hãi.

Gió đêm thổi qua, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc.

Bầu trời trên cao, những vì sao bắt đầu lấp lánh, như chứng kiến một sinh mệnh vừa vượt qua giới hạn của chính mình.

**Hết chương 108.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập