Màn đêm buông xuống Vân Mộng Thành, bầu trời đen kịt không một vì sao, những đám mây dày đặc che khuất cả ánh trăng.
Gió đêm thổi lồng lộng, cuốn theo những cơn lốc bụi nhỏ xoáy tròn trên các ngõ phố vắng, mang theo hơi lạnh của mùa đông sắp đến.
Tiếng ếch nhái kêu rả rích từ những đầm lầy ngoại ô, hòa cùng tiếng chó sủa xa xa, tạo nên bản nhạc đêm quen thuộc của một đô thị đang chìm dần vào giấc ngủ.
Nhưng trong căn nhà ổ chuột ở khu phố tây, không khí vẫn nặng nề, căng thẳng.
Ngọn đèn dầu leo lét trên chiếc bàn gỗ mục, ánh sáng vàng vọt hắt lên vách tường, tạo nên những bóng đen dài ngoằng nhảy múa theo từng cơn gió lùa qua khe cửa.
Mùi dầu cháy hòa cùng mùi ẩm mốc của căn phòng lâu ngày không được dọn dẹp, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của những kẻ sống trong cảnh nơm nớp lo sợ.
Lăng Vô Địch ngồi xếp bằng trên giường, mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đặn.
Hắn không ngủ, chỉ vận công, điều hòa chân khí sau một ngày dài chiến đấu.
Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết luân chuyển trong cơ thể, từng vòng, từng vòng, hấp thụ linh khí từ không khí, chuyển hóa thành nội lực tinh khiết.
Những vết thương nhỏ trên người hắn đã lành từ lâu, chỉ còn những vết sẹo mờ nhạt.
Huyết Thủ ngồi ở góc phòng, tay vẫn nắm chặt song đao, mắt không ngừng đảo quanh.
Lão đã quen với việc canh chừng, nhưng đêm nay, có một thứ gì đó khiến lão bất an hơn thường lệ.
Mồ hôi lạnh thỉnh thoảng lại chảy dọc sống lưng, tay lão hơi run run dù đã cố kìm chế.
Bỗng nhiên, từ ngoài ngõ vọng vào một tiếng động nhẹ.
Không phải tiếng bước chân, không phải tiếng thì thầm, mà là tiếng của một vật gì đó rơi xuống, rất nhẹ, rất khẽ, nhưng đủ để Lăng Vô Địch mở mắt.
Hắn nhìn về phía cửa, mắt nheo lại.
Một phong thư được luồn qua khe cửa, rơi nhẹ xuống nền đất.
Tiếng động nhỏ đến mức nếu không phải là cao thủ, khó lòng nghe thấy.
Huyết Thủ giật mình, vội rút song đao, lao đến cửa.
Lão mở tung cánh cửa, lao ra ngoài, song đao vung lên thủ thế.
Nhưng khi mở cửa ra, ngoài ngõ chỉ có bóng tối và gió.
Không một ai.
Chỉ có những chiếc lá khô lăn dài trên mặt đường, xào xạc.
Lão nhặt phong thư lên, đưa cho Lăng Vô Địch, mắt vẫn không ngừng quan sát bên ngoài.
Lăng Vô Địch cầm lấy, xem xét.
Phong thư màu trắng tinh, không đề tên người gửi, chỉ có một con dấu màu đỏ – hình một bàn tay nâng cán cân, biểu tượng của Thiên Cơ Lâu.
Giấy dày, mịn, là loại giấy thượng hạng chỉ dành cho những thế lực lớn.
Hắn mở thư, đọc.
Bên trong chỉ có mấy dòng chữ nắn nót, bút pháp tinh tế, rõ ràng:
"Ma Đao hạ cố, *
*Thành Nam có quán trà tên 'Vô Ưu', chủ quán là người của Thiên Cơ Lâu.
Giờ Tý, có người muốn gặp ngươi.
Đến hay không, tùy ngươi.
Nhưng nếu đến, nhớ mang theo cuốn nhật ký của Vân Tiêu tông."
Không ký tên.
Lăng Vô Địch đọc xong, xé phong thư thành nhiều mảnh, vứt vào góc phòng.
Những mảnh giấy trắng bay lả tả, rơi xuống nền đất ẩm thấp.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối bao trùm, đôi mắt sâu thẳm, khó đoán.
Huyết Thủ lo lắng hỏi, giọng run run:
"Có chuyện gì?
Thiên Cơ Lâu tìm ngươi?"
Lăng Vô Địch gật đầu, giọng bình thản:
"Hẹn ta đến quán trà Vô Ưu, giờ Tý.
"Huyết Thủ biến sắc, mặt tái nhợt:
"Ngươi không định đi chứ?
Đó là bẫy!
Thiên Cơ Lâu đang giúp Kiếm Tông truy sát ngươi!
2.
000.
000 lượng kia là do chúng tung ra!
"Lăng Vô Địch im lặng một lúc, rồi nói:
"Có thể là bẫy.
Nhưng cũng có thể là cơ hội.
"Huyết Thủ ngạc nhiên, lão nhíu mày:
"Cơ hội gì?
Cơ hội để chết sao?"
Lăng Vô Địch không trả lời.
Hắn chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh sau lớp mây mỏng.
Trong đầu hắn, những tính toán đang xoay chuyển.
*Thiên Cơ Lâu.
Thần Toán Tử.
cuốn nhật ký.
nếu bọn chúng muốn giết ta, đã không cần phải hẹn hò thế này.
Có thể chúng thực sự muốn gì đó.
Hắn đứng dậy, với lấy trường đao.
Huyết Thủ vội vàng ngăn lại:
"Ngươi điên rồi!
Để ta đi cùng!
"Lăng Vô Địch lắc đầu:
"Không.
Lão ở lại.
Một mình ta dễ ứng phó hơn.
"Huyết Thủ muốn nói gì đó, nhưng nhìn vào ánh mắt của Lăng Vô Địch, lão lại thôi.
Ánh mắt đó lạnh lùng, kiên định, không chút dao động.
Lão chỉ có thể gật đầu, bất lực nhìn Lăng Vô Địch mở cửa bước ra ngoài.
Cánh cửa đóng lại, để lại Huyết Thủ với nỗi lo lắng vô bờ.
—
Giờ Tý, thành nam Vân Mộng Thành vắng lặng như một nghĩa địa.
Những con đường lát đá trải dài dưới ánh trăng lờ mờ, những tảng đá xám xịt ẩm ướt vì sương đêm.
Hai bên là những dãy nhà thấp lè tè, cửa đóng then cài, những mái ngói rêu phong in bóng đen dài dưới ánh trăng.
Thỉnh thoảng, một cơn gió lạnh thổi qua, cuốn theo những chiếc lá khô lăn dài trên mặt đường, tạo nên những âm thanh xào xạc ma mị, rồi lại im bặt.
Lăng Vô Địch bước đi chậm rãi, từng bước chân vang lên trên nền đá, lộp cộp, lộp cộp.
Hắn không vội, không hấp tấp, mắt vẫn quan sát bốn phía.
Hắn biết, có thể có mai phục, nhưng hắn cũng biết, nếu thực sự có mai phục, hắn cũng không thể tránh được.
Vậy thì cứ bước tiếp.
Quán trà Vô Ưu nằm ở cuối con phố, một ngôi nhà nhỏ hai tầng, mái ngói đã ngả màu rêu phong, tường đá loang lổ những mảng rêu xanh.
Trước cửa treo hai chiếc đèn lồng đỏ, ánh sáng yếu ớt hắt ra, soi sáng một khoảng sân nhỏ lát đá.
Cánh cửa gỗ khép hờ, bên trong vọng ra một thứ âm thanh duy nhất – tiếng quân cờ va vào bàn gỗ.
*Cốc.
Lại một tiếng nữa.
Đều đặn, chậm rãi, như nhịp tim của một người đang chờ đợi, cũng như nhịp tim của tử thần.
Lăng Vô Địch đứng trước cửa quán, tay phải đặt trên chuôi đao, mắt quan sát bốn phía lần cuối.
Hắn không thấy ai, không cảm nhận được luồng khí tức nào khác ngoài người bên trong.
Nhưng hắn biết, có thể có mai phục, những cao thủ ẩn mình trong bóng tối với khả năng che giấu khí tức siêu phàm.
Hắn hít một hơi thật sâu, lồng ngực phồng lên rồi xẹp xuống.
Không khí lạnh buốt tràn vào phổi, mang theo mùi ẩm mốc, mùi gỗ mục, và một thứ mùi khác – mùi trà thơm thoang thoảng từ bên trong.
Rồi hắn đẩy cửa bước vào.
Cánh cửa gỗ kêu cót két, âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
Bên trong quán, không gian rộng chừng ba trượng vuông, được bài trí đơn giản nhưng tinh tế.
Mấy chiếc bàn gỗ lim đánh bóng, vài bộ ấm trà bằng tử sa, trên tường treo vài bức tranh thủy mặc vẽ sơn thủy hữu tình.
Trên bàn chính giữa, hai người đang ngồi đối diện nhau.
Một người là lão già râu tóc bạc phơ, râu dài quá ngực, tóc dài quá lưng, buông xõa sau lưng.
Lão mặc một bộ đạo bào xám, giản dị nhưng toát lên một khí chất siêu phàm.
Tay lão cầm quân cờ trắng, ngón tay gầy guộc nhưng vững vàng.
Đôi mắt lão đục ngầu nhưng ẩn chứa một tia sáng kỳ lạ, như thể có thể nhìn thấu tâm can người khác, xuyên suốt quá khứ và tương lai.
Người kia là một trung niên mặc bạch y, khoảng bốn mươi lăm tuổi, mặt mày khắc khổ, đôi mắt sắc như dao.
Trên ngực áo thêu hình một thanh kiếm bạc, biểu tượng của Kiếm Tông, với những đường kim tinh xảo.
Khí tức của hắn trầm ổn, nhưng ẩn chứa một sự nguy hiểm chết người.
Giữa họ là một bàn cờ vây bằng gỗ trắc, những quân cờ đen trắng bằng đá cẩm thạch đan xen, tạo thành một thế trận phức tạp, khó lường.
Mỗi quân cờ đều được đặt ở những vị trí chiến lược, tạo nên một cuộc chiến không tiếng động nhưng đầy căng thẳng.
Trên bàn cạnh đó, một ấm trà tử sa còn bốc khói nghi ngút, tỏa hương thơm dịu nhẹ của trà Long Tỉnh.
Lão già đạo bào không ngẩng lên, vẫn chăm chú nhìn bàn cờ.
Ông ta chậm rãi đặt một quân cờ trắng xuống, phát ra tiếng *cốc* nhẹ, dứt khoát.
"Ngồi xuống, "
ông ta nói, giọng trầm ấm, nhưng mang một uy lực khó tả, như thể mệnh lệnh đó không thể cưỡng lại.
"Uống trà.
"Lăng Vô Địch không động đậy.
Hắn đứng đó, mắt nhìn hai người, tay vẫn đặt trên chuôi đao.
Hắn có thể cảm nhận được sự nguy hiểm từ trung niên bạch y, nhưng cũng cảm nhận được một thứ gì đó khác từ lão già – không phải nguy hiểm, mà là sự sâu thẳm, khó lường.
Trung niên bạch y ngẩng lên nhìn hắn, mắt sắc như dao cau, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh:
"Ma Đao, gan thật.
Biết là bẫy mà vẫn đến.
"Lăng Vô Địch cười nhạt, nụ cười chỉ đủ để khóe môi hơi nhếch:
"Bẫy hay không, phải xem mới biết.
"Lão già đạo bào lại đặt thêm một quân cờ nữa, rồi ngẩng lên nhìn Lăng Vô Địch.
Đôi mắt ông ta đục ngầu, nhưng khi nhìn vào Lăng Vô Địch, bỗng nhiên sáng lên một tia kỳ lạ, như thể đang nhìn thấu một điều gì đó.
"Ta là Thần Toán Tử, "
ông ta nói.
"Ngươi chắc đã nghe danh ta.
"Lăng Vô Địch gật đầu, không tỏ ra ngạc nhiên.
Hắn đã đoán được từ lâu.
Cái tên Thần Toán Tử, hắn đã nghe Huyết Thủ nhắc đến – một lão quái vật sống hơn trăm năm, có thể nhìn thấu thiên cơ, suy tính vận mệnh.
Thần Toán Tử chỉ vào chiếc ghế trống bên cạnh, động tác nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực:
"Ngồi xuống.
Chúng ta chơi một ván.
"Lăng Vô Địch nhìn bàn cờ, rồi nhìn Thần Toán Tử.
Hắn không hiểu gì về cờ vây, những quân cờ đen trắng với hắn chỉ là những chấm tròn vô nghĩa.
Nhưng hắn hiểu rằng, đây không phải là một ván cờ thông thường.
Đây là một cuộc đối thoại, một cuộc thăm dò.
"Ta không biết chơi, "
hắn nói, giọng thẳng thắn.
Thần Toán Tử cười, nụ cười bí hiểm, để lộ hàm răng đã ngả màu:
"Không sao.
Cờ này không chơi bằng tay, mà chơi bằng tâm.
"Ông ta chỉ vào bàn cờ, ngón tay gầy guộc lướt nhẹ trên mặt gỗ:
"Ngươi thấy gì?"
Lăng Vô Địch nhìn vào bàn cờ.
Những quân cờ đen trắng đan xen, tạo thành một bức tranh hỗn độn, không theo một quy luật nào.
Nhưng càng nhìn, hắn càng thấy nó giống một thứ gì đó – giống như những thế lực đang vây quanh hắn.
Kiếm Tông, Thiên Cơ Lâu, Huyết Ma Giáo, những kẻ săn tiền thưởng, Ám Ảnh Các.
tất cả đều là những quân cờ đang vây hãm con cờ duy nhất – chính hắn.
Quân cờ đó, màu đen, đang bị vây giữa vô số quân trắng.
"Thấy rồi, "
hắn nói, giọng trầm.
Thần Toán Tử gật đầu, vẻ hài lòng:
"Tốt.
Vậy ngươi có biết, ván cờ này ai thắng?"
Lăng Vô Địch im lặng.
Thần Toán Tử lại đặt một quân cờ trắng xuống, phá vỡ thế vây của quân đen.
Đó là một nước cờ tinh tế, biến hóa khôn lường.
"Cờ vây, luật rất đơn giản.
Ai vây được nhiều đất hơn, người đó thắng.
Nhưng cũng có lúc, chỉ cần một quân cờ đặt đúng chỗ, có thể phá vỡ cả thế trận, xoay chuyển cục diện.
"Ông ta nhìn Lăng Vô Địch, mắt sáng quắc như hai vì sao:
"Ngươi là quân cờ đó.
"Lăng Vô Địch vẫn không nói gì, nhưng trong lòng, hắn hiểu ý của Thần Toán Tử.
Ông ta đang nói rằng, hắn có thể là người thay đổi cục diện, nếu hắn biết cách đặt mình đúng chỗ, biết cách lợi dụng thế trận.
Trung niên bạch y – người của Kiếm Tông – lên tiếng, giọng lạnh lùng, đầy khinh bỉ:
"Thần Toán Tử, ngươi hẹn hắn đến đây để nói chuyện cờ à?
Ta tưởng ngươi có chuyện quan trọng.
"Thần Toán Tử cười, không thèm nhìn hắn:
"Tất nhiên là không.
Ta muốn hỏi hắn một chuyện.
"Ông ta nhìn Lăng Vô Địch, ánh mắt trở nên nghiêm túc:
"Cuốn nhật ký của Vân Tiêu tông, ngươi có mang theo không?"
Lăng Vô Địch lắc đầu, dứt khoát:
"Thần Toán Tử không tỏ ra thất vọng, dường như ông ta đã đoán trước:
"Ta biết.
Ngươi sẽ không mang theo.
Ngươi là người cẩn thận, không dễ dàng tin ai.
Nhưng ta muốn hỏi, trong đó có nhắc đến kẻ thù của Vân Tiêu tông không?"
Lăng Vô Địch im lặng một lúc, cân nhắc.
Rồi hắn nói, giọng đều đều:
"Có.
Nhưng tên đã bị mực làm nhòe, không đọc được.
"Thần Toán Tử gật đầu, như thể đã biết trước.
Ông ta thở dài, một tiếng thở dài đầy u hoài:
"Vậy là đúng rồi.
Kẻ đó không muốn để lại dấu vết.
Hắn ta rất cẩn thận.
"Ông ta đặt thêm một quân cờ nữa, lần này là quân đen, tạo thành một thế tấn công mới, sắc bén, hiểm hóc.
"Ta có thể cho ngươi biết, kẻ đó là ai, "
Thần Toán Tử nói, giọng trầm xuống.
"Nhưng phải đổi bằng cuốn nhật ký.
"Lăng Vô Địch nhìn ông ta, mắt lạnh tanh, không chút dao động:
"Ngươi nghĩ ta sẽ tin?"
Thần Toán Tử cười, nụ cười đầy ẩn ý:
"Tin hay không, tùy ngươi.
Nhưng ngươi nên biết, cuốn nhật ký đó là thứ duy nhất có thể giúp ngươi hiểu được tại sao Kiếm Tông lại muốn giết ngươi đến vậy.
Tại sao chúng phải trả giá bằng một bảo vật vô giá để nhờ ta tìm ra ngươi.
Tại sao chúng sẵn sàng treo thưởng 2.
000 lượng cho đầu ngươi.
"Trung niên bạch y biến sắc, mặt đỏ lên vì giận dữ.
Hắn đứng bật dậy, tay đặt lên chuôi kiếm.
Trong khoảnh khắc đó, khí tức của hắn bùng phát như núi lửa phun trào.
Một luồng uy áp kinh khủng tỏa ra từ người hắn, cuồn cuộn như sóng dữ.
Những chiếc ấm trà trên bàn rung lên bần bật, những quân cờ trên bàn lay động, suýt rơi khỏi bàn.
Không khí xung quanh như đặc quánh lại, nặng nề đến khó thở.
Nhiệt độ trong quán như giảm xuống vài độ, khiến người ta rùng mình.
Tứ Phẩm trung kỳ!
Lăng Vô Địch cảm nhận rõ ràng sự chênh lệch.
Dù hắn đã đột phá Tứ Phẩm sơ kỳ, nhưng trước Tứ Phẩm trung kỳ, hắn vẫn còn kém một bậc.
Một bậc trong cảnh giới Tứ Phẩm là một khoảng cách lớn, như trời với đất.
Hắn có thể cảm nhận được luồng chân khí hùng hậu của đối phương, mạnh mẽ hơn hắn gấp bội.
Trung niên bạch y nhìn Lăng Vô Địch, mắt đỏ ngầu, đầy sát khí:
"Ma Đao, ngươi nghĩ ngươi thoát được?
Hôm nay, ta sẽ lấy đầu ngươi, mang về cho Kiếm Tông!
"Hắn rút kiếm, một tiếng *soạt* dài vang lên.
Thanh kiếm sáng loáng, thân kiếm màu bạc phát ra thứ ánh sáng lạnh lẽo.
Hắn vung kiếm, một luồng kiếm khí từ lưỡi kiếm bắn ra, lao thẳng vào Lăng Vô Địch.
Kiếm khí xé toạc không khí, phát ra tiếng rít chói tai.
Lăng Vô Địch lập tức rút đao, chuẩn bị nghênh chiến.
Hắn biết mình không phải đối thủ, nhưng hắn không thể đứng yên chịu chết.
Hắn vận chuyển toàn bộ chân khí, đao ý bùng phát, sẵn sàng liều mạng một phen.
Nhưng đúng lúc đó, một bàn tay gầy guộc, nhăn nheo xuất hiện, chụp lấy luồng kiếm khí.
Một bàn tay với những ngón tay xương xẩu, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh khủng khiếp.
*Bốp!
Luồng kiếm khí tan biến như bong bóng xà phòng, không để lại dấu vết.
Nó chỉ phát ra một tiếng động nhỏ, rồi biến mất hoàn toàn.
Thần Toán Tử vẫn ngồi đó, tay vẫn cầm quân cờ, nhưng khí tức của ông ta lúc này đã hoàn toàn khác.
Một luồng uy áp mênh mông, vô biên tỏa ra từ người ông ta, bao trùm cả quán trà.
Uy áp đó không hung hãn như của trung niên bạch y, nhưng sâu thẳm, vô tận, như cả một đại dương đang cuộn trào, như cả một bầu trời đang sụp đổ.
Nó khiến người ta cảm thấy mình nhỏ bé, vô cùng nhỏ bé.
Trung niên bạch y tái mặt, lùi lại một bước, hai bước, ba bước.
Hắn cảm nhận được sự chênh lệch – Thần Toán Tử không chỉ cao hơn hắn một bậc, mà có thể là Nhị phẩm, thậm chí Nhất phẩm!
Một sự chênh lệch không thể vượt qua.
"Thần Toán Tử, ngươi.
.."
hắn lắp bắp, tay cầm kiếm run lên bần bật.
Mồ hôi lạnh túa ra khắp người, thấm ướt bộ bạch y.
Thần Toán Tử vẫn thản nhiên, giọng trầm đều, nhưng mang một uy lực không thể cưỡng lại:
"Ta đã nói, ở đây ta quyết định.
Ngươi là khách, đừng quên phép tắc.
"Ông ta nhấp một ngụm trà, chậm rãi:
"Huống hồ, ngươi nghĩ ngươi có thể giết hắn trước mặt ta sao?"
Trung niên bạch y nghiến răng, mắt đầy căm phẫn, nhưng không dám động đậy.
Hắn biết, chỉ cần Thần Toán Tử động tay, hắn sẽ chết ngay tại chỗ, không kịp trở tay.
Cảm giác bất lực đó khiến hắn càng thêm uất ức.
Thần Toán Tử quay sang Lăng Vô Địch, mắt hiền hòa trở lại, như một ông lão hiền từ:
"Ngươi đi đi.
Hôm nay không ai động đến ngươi.
"Lăng Vô Địch nhìn ông ta, rồi nhìn trung niên bạch y đang đứng im như tượng, mặt tái nhợt.
Hắn cất đao, động tác chậm rãi, dứt khoát.
Rồi hắn quay người bước ra khỏi quán, không ngoái lại.
Khi cánh cửa đóng lại sau lưng, hắn nghe thấy giọng Thần Toán Tử vọng ra, nhẹ nhàng nhưng rõ ràng:
"Nhớ, Thiên Cơ Lâu luôn chào đón ngươi, Ma Đao.
Khi nào ngươi muốn biết sự thật, hãy đến.
"Bên ngoài, gió vẫn thổi, màn đêm vẫn tối.
Nhưng trong lòng hắn, một tia sáng đã le lói.
Hắn bước đi, từng bước vững chãi, để lại sau lưng quán trà Vô Ưu với những bí mật và âm mưu đang dần hé lộ.
Trong quán, trung niên bạch y nhìn Thần Toán Tử với ánh mắt căm phẫn, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm đến nỗi khớp ngón tay trắng bệch:
"Ngươi sẽ hối hận!
Kiếm Tông sẽ không tha cho ngươi!
"Thần Toán Tử nhấp một ngụm trà, thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
Ông ta đặt chén trà xuống, nhìn thẳng vào mắt trung niên bạch y.
Ánh mắt đó lạnh lùng, sâu thẳm, như vực thẳm.
"Có thể.
Nhưng ta đã sống hơn trăm năm, chưa bao giờ hối hận về những gì mình làm.
Kiếm Tông muốn tìm ta, cứ đến.
Thiên Cơ Lâu có núi cao bao nhiêu mồ chôn, ta không ngại thêm vài cái.
"Ông ta nhìn ra ngoài cửa, nơi bóng Lăng Vô Địch đã khuất, mắt trở nên xa xăm:
"Kẻ này.
có thể sẽ thay đổi thiên hạ.
Ta chỉ muốn xem, hắn sẽ đi được bao xa.
Hắn có đủ sức để phá vỡ thế trận này không.
"Trung niên bạch y im lặng, nhưng trong lòng hắn, một nỗi lo lớn dần.
Hắn biết, Thần Toán Tử nói đúng.
Và hắn cũng biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.
Ông ta ngồi xuống, nhìn bàn cờ, rồi lại đặt một quân cờ nữa.
Quân cờ đó, màu trắng, đặt vào một vị trí chiến lược, hoàn thành một thế trận hoàn hảo.
"Ván cờ này còn dài, "
ông ta lẩm bẩm.
"Còn dài lắm.
"—
**Hết chương 107.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập