Chương 105: LỰA CHỌN CỦA HUYẾT THỦ

Màn đêm buông xuống Vân Mộng Thành, bầu trời đen kịt không một vì sao, những đám mây dày đặc che khuất cả ánh trăng.

Gió đêm thổi lồng lộng, cuốn theo những cơn lốc bụi nhỏ xoáy tròn trên các ngõ phố vắng, mang theo hơi lạnh của mùa đông sắp đến.

Tiếng ếch nhái kêu rả rích từ những đầm lầy ngoại ô, hòa cùng tiếng chó sủa xa xa, tạo nên bản nhạc đêm quen thuộc của một đô thị đang chìm dần vào giấc ngủ.

Nhưng trong căn nhà ổ chuột ở khu phố tây, không khí vẫn nặng nề, căng thẳng.

Huyết Thủ ngồi ở góc phòng, tay vẫn nắm chặt song đao, mắt nhìn chằm chằm vào Lăng Vô Địch với vẻ mặt phức tạp.

Đống bạc và ngân phiếu trên giường lấp lánh dưới ánh đèn dầu leo lét, nhưng lão không còn màng đến chúng nữa.

Lão nhìn Lăng Vô Địch – kẻ đang nằm im trên giường, hơi thở đều đặn, gương mặt bình thản như thể vừa trải qua một ngày bình thường nhất.

Nhưng Huyết Thủ biết, hắn vừa giết mười sáu mạng người chỉ trong một buổi chiều.

Mười sáu tên săn tiền thưởng, mười sáu cái chết, và hắn không hề tỏ ra mệt mỏi hay day dứt.

Huyết Thủ nuốt nước bọt, lão lên tiếng, giọng khàn khàn:

"Ma Đao, ngươi có ngủ không?"

Lăng Vô Địch không trả lời.

Nhưng Huyết Thủ biết hắn vẫn thức.

"Ta đã sống gần sáu chục năm, "

Huyết Thủ tiếp tục, giọng trầm trầm như tự nói với chính mình.

"Giang hồ bao năm, ta đã thấy đủ thứ người.

Kẻ tham lam, kẻ độc ác, kẻ giả nhân giả nghĩa, kẻ hào hiệp.

Nhưng chưa bao giờ ta thấy ai như ngươi.

"Lão ngừng lại, nhìn vào đống bạc:

"Ngươi giết người không chớp mắt, nhưng lại không phải kẻ tàn bạo vô cớ.

Ngươi có thể chia tiền cho ta, dù ta chẳng giúp được gì.

Ngươi có thể bỏ mặc ta, nhưng ngươi không làm.

"Lão thở dài:

"Ta không hiểu ngươi.

"Lăng Vô Địch mở mắt, nhìn lên trần nhà tối om.

Một lúc sau, hắn mới lên tiếng, giọng trầm đều:

"Không cần hiểu.

Chỉ cần biết, đi cùng ta, lão sẽ sống.

Bỏ đi, lão có thể chết.

"Huyết Thủ rùng mình.

Lão biết Lăng Vô Địch nói đúng.

Với cái mạng này, lão đi đâu cũng là mục tiêu.

Ở lại với Ma Đao, ít nhất còn có cơ hội.

"Nhưng ngày mai, chúng sẽ trở lại, "

Huyết Thủ nói.

"Và lần này, chúng sẽ không đến lẻ tẻ nữa.

"Lăng Vô Địch nhếch mép:

"Ta biết.

"Hắn ngồi dậy, nhìn Huyết Thủ với ánh mắt bình thản:

"Lão có thể đi.

Ta không cầm chân.

Nhưng nếu ở lại, phải nghe lời ta.

"Huyết Thủ im lặng một lúc lâu.

Cuối cùng, lão cười khổ, lắc đầu:

"Thôi, số ta đã gắn với ngươi rồi.

Đi đâu bây giờ?

Ở lại, ít nhất còn có tiền.

"Lão nhặt túi bạc, cất vào người, rồi nhìn Lăng Vô Địch:

"Ngày mai tính sao?"

Lăng Vô Địch nằm xuống, nhắm mắt:

"Ngủ đi.

Sáng mai biết.

"Huyết Thủ nhìn hắn, lắc đầu, rồi cũng nằm xuống, tay vẫn nắm chặt song đao.

Bên ngoài, gió vẫn thổi, màn đêm vẫn tối.

**Hết chương 105.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập