Ánh nắng chói chang của buổi trưa thiêu đốt những con đường lát đá của Vân Mộng Thành.
Không khí oi ả, nặng nề, nhưng cái nóng không thể sánh bằng bầu không khí căng thẳng đang bao trùm khắp các ngõ ngách.
Những bóng người lặng lẽ di chuyển, những ánh mắt dáo dác tìm kiếm, những bàn tay luôn đặt trên chuôi binh khí.
Cả thành phố như một cái bẫy khổng lồ, và con mồi chính là Lăng Vô Địch.
Tin tức về bảy xác chết chỉ trong một buổi sáng lan nhanh như một ngọn lửa.
Bảy tên săn tiền thưởng, bảy cái chết, và tất cả đều do một tay Ma Đao gây ra.
Kẻ săn tiền thưởng chết, nhưng 2.
000.
000 lượng vẫn còn đó, treo lơ lửng trước mắt bao kẻ tham lam.
Và cũng chính vì thế, những kẻ còn lại càng thêm quyết tâm, nhưng cũng càng thêm cảnh giác.
—
Lăng Vô Địch ngồi trong căn nhà ổ chuột, mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đặn.
Hắn không ngủ, chỉ vận công, điều hòa chân khí.
Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết luân chuyển trong cơ thể, từng vòng, từng vòng, hấp thụ linh khí từ không khí, chuyển hóa thành nội lực tinh khiết.
Bên ngoài, hắn cảm nhận được ít nhất mười lăm luồng khí tức đang rình rập, nhiều hơn buổi sáng gấp rưỡi.
Có kẻ mạnh, có kẻ yếu, có kẻ kiên nhẫn, có kẻ nóng vội.
Nhưng tất cả đều có chung một mục tiêu:
cái đầu của hắn.
Huyết Thủ ngồi ở góc phòng, tay nắm chặt song đao, mắt không ngừng đảo quanh.
Lão thì thầm, giọng run run:
"Ma Đao, nhiều quá.
Ta cảm nhận được ít nhất mười lăm tên.
Có cả Ngũ Phẩm hậu kỳ, thậm chí có thể có viên mãn.
"Lăng Vô Địch mở mắt, nhìn Huyết Thủ với ánh mắt bình thản:
"Lão sợ?"
Huyết Thủ nuốt nước bọt:
"Sợ thì có sợ.
Nhưng ở với ngươi, sợ cũng thành quen.
"Lăng Vô Địch khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh thoáng qua.
Hắn đứng dậy, với lấy trường đao, những ngón tay siết chặt chuôi đao, cảm nhận sự lạnh lẽo của thép truyền vào lòng bàn tay.
Một cảm giác quen thuộc, an toàn.
"Lão ở lại đây.
Ta ra ngoài một lát.
"Huyết Thủ ngạc nhiên:
"Lại ra ngoài?
Ban ngày ban mặt thế này?
Chúng nó đang chờ ngươi đấy!
"Lăng Vô Địch không trả lời.
Hắn mở cửa, bước ra ngoài, để lại Huyết Thủ với ánh mắt lo lắng tột độ.
Cánh cửa gỗ kêu cót két rồi đóng lại, tách biệt lão khỏi thế giới bên ngoài đầy rẫy nguy hiểm.
Ánh nắng chói chang khiến Lăng Vô Địch phải nheo mắt.
Hắn đứng giữa ngõ nhỏ, nơi những bức tường đá hai bên phủ đầy rêu xanh.
Không một bóng người, nhưng hắn biết, có ít nhất năm luồng khí tức đang ẩn nấp trong bóng tối của các ngách nhỏ, trên các mái nhà thấp.
Hắn hít một hơi thật sâu, lồng ngực phồng lên rồi xẹp xuống.
Không khí nóng bức tràn vào phổi, mang theo mùi bụi đường, mùi phân ngựa từ xa, và một thứ mùi khác – mùi của sợ hãi toát ra từ những kẻ đang rình rập.
Hắn bước đi, chậm rãi, từng bước một.
Gót chân trái chạm đất, rồi đến mũi chân, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Tiếng dép của hắn vang lên trên nền đá, lộp cộp, lộp cộp, như nhịp tim của tử thần.
Mỗi bước chân đều đặn, không nhanh không chậm, tạo nên một áp lực vô hình đè nặng lên những kẻ đang núp trong bóng tối.
Bỗng nhiên, khi hắn đi ngang qua một ngách nhỏ, không khí rung động.
Một bóng đen từ trong đó lao ra với tốc độ kinh hoàng.
Một thanh đoản đao sáng loáng, mũi đao nhọn hoắt, nhắm thẳng vào sườn hắn.
Kẻ tập kích đã tính toán rất kỹ – đòn đánh lén này có thể kết liễu bất kỳ ai.
Lăng Vô Địch không quay lại.
Hắn chỉ hơi nghiêng người, một động tác cực kỳ nhỏ nhưng chính xác đến từng milimet.
Mũi đao lướt qua sát áo, xé toạc một mảnh vải nhỏ, nhưng không chạm được vào da thịt.
Cùng lúc đó, tay phải hắn vung lên.
Thanh trường đao từ dưới vạt áo bay ra, vẽ một đường vòng cung trong không trung.
Động tác nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp, chỉ nghe thấy tiếng gió rít *viu* một tiếng chói tai.
*Soạt!
Đó là âm thanh của thép cắt qua thịt và xương.
Một thứ âm thanh khô khốc, ghê rợn.
Kẻ tập kích thậm chí không kịp kêu lên.
Đầu hắn văng ra, máu từ cổ phun lên như một vòi nước, bắn tung tóe lên tường đá, tạo thành những vệt đỏ sẫm loang lổ.
Thân thể hắn vẫn còn đà lao tới thêm vài bước trước khi đổ sập xuống đất.
**Hệ thống báo:
Giết tán tu (Ngũ Phẩm trung kỳ)
, nhận 2.
000 điểm sát phạt.
Tổng điểm sát phạt:
37.
**
Lăng Vô Địch liếc nhìn kẻ vừa chết.
Một thanh niên trẻ, mặt còn non choẹt, đôi mắt mở to vô hồn, miệng còn hé mở như muốn nói điều gì đó.
Hắn không có thời gian để thương xót.
Hắn cúi xuống, lục soát nhanh túi áo tên đó, lôi ra một túi bạc nặng trịch và mấy tờ ngân phiếu.
Hắn nhét vào túi mình, không thèm đếm.
Từ trên mái nhà, ba bóng người đồng loạt nhảy xuống.
Họ đã chờ sẵn thời cơ này.
Ba thanh trường kiếm chỉa thẳng vào hắn từ ba hướng:
một nhắm vào đầu, một nhắm vào ngực, một nhắm vào bụng.
Ba đường kiếm phối hợp hoàn hảo, phong kín mọi đường lui.
Lăng Vô Địch dừng lại.
Hắn đứng im, mắt nhìn ba người, không hề hoảng loạn.
Hắn có thể cảm nhận được hơi thở của chúng – gấp gáp, phấn khích, và một chút sợ hãi.
Hắn thấy được những giọt mồ hôi lăn dài trên trán tên cầm đầu, thấy được bàn tay hắn ta hơi run run.
"Ma Đao, ngươi mạnh thật, nhưng ba chọi một, ngươi nghĩ ngươi thắng?"
Tên cầm đầu lên tiếng, giọng có vẻ tự tin nhưng không giấu được sự căng thẳng.
Lăng Vô Địch không trả lời.
Hắn chỉ hít một hơi thật sâu, cảm nhận chân khí trong cơ thể đang cuộn chảy mạnh mẽ.
Rồi hắn động.
Tay phải hắn vung đao, một đường chém vòng tròn.
Nhưng không phải một đường chém thường.
Đó là một đường chém với tốc độ kinh hoàng, đến mức không khí xung quanh như bị xé toạc, tạo nên một tiếng rít chói tai, như tiếng rú của yêu thú.
Ánh đao lóe lên, tạo thành một vòng tròn sáng rực trong không trung.
Ba thanh trường kiếm đồng thời gãy làm đôi.
Những mảnh vỡ bay vút lên, cắm phập xuống đất, xuống tường.
Và trước khi ba kẻ kia kịp hiểu chuyện gì xảy ra, đầu họ đã lìa khỏi cổ.
Soạt!
Ba tiếng động liên tiếp, gần như cùng một lúc.
Ba dòng máu phun lên như ba vòi phun, máu nóng hổi bắn vào mặt Lăng Vô Địch, nhưng hắn không hề chớp mắt.
Ba xác chết ngã xuống cùng lúc, tạo nên một âm thanh *bịch, bịch, bịch* nặng nề.
Giết ba tán tu (Ngũ Phẩm hậu kỳ)
, nhận 9.
46.
Lăng Vô Địch đứng giữa những xác chết, nhỏ giọt máu từ lưỡi đao.
Hắn thở nhẹ, chỉ một hơi thở ngắn, như thể vừa làm một việc cực kỳ đơn giản.
Hắn cúi xuống, lục soát từng tên, thu về thêm ba túi bạc và một ít ngân phiếu.
Bỏ tất cả vào túi áo đã phồng lên.
Những kẻ theo dõi từ xa chứng kiến cảnh tượng đó, mặt cắt không còn giọt máu.
Một tên lắp bắp, hàm răng va vào nhau lập cập:
"Quái.
quái vật!
Hắn là quái vật!"
"Ba Ngũ Phẩm hậu kỳ, chỉ một đao?
Không thể nào!
Ta thấy kiếm của chúng gãy, rồi đầu chúng bay.
chỉ trong chớp mắt!"
"Hay là.
hay là hắn đã đạt Tứ Phẩm?
Tốc độ đó, sức mạnh đó.
không thể là Ngũ Phẩm!"
"Không, khí tức của hắn chỉ Ngũ Phẩm viên mãn.
Nhưng mà.
sao lại mạnh thế?
Đao pháp của hắn.
ta không thấy rõ đường đao, chỉ thấy ánh sáng lóe lên!
"Không ai trả lời.
Chỉ có sự im lặng bao trùm, nặng nề hơn cả không khí oi ả của buổi trưa.
Lăng Vô Địch đi dọc theo con phố chính, nơi những người bán hàng đã bỏ chạy từ lâu.
Những quầy hàng bỏ hoang, những gánh hàng rong đổ nghiêng, trái cây lăn lóc trên đường.
Hắn dừng lại trước một quán trà vắng khách, ngồi xuống chiếc ghế tre kêu cót két, gọi một ấm trà.
Chủ quán run run bưng trà ra, tay run lẩy bẩy, ấm trà va vào chén kêu lẻng xẻng, suýt làm rơi.
Mặt lão tái nhợt, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
Lăng Vô Địch nhìn lão, mỉm cười nhạt:
"Đừng sợ.
Ta chỉ uống trà thôi.
"Chủ quán gật đầu lia lịa, lùi nhanh vào trong, biến mất sau cánh cửa.
Lăng Vô Địch chậm rãi uống trà, mắt nhìn ra đường phố vắng tanh.
Từng ngụm trà nóng đi qua cổ họng, hơi nóng lan tỏa.
Hắn cảm nhận được ít nhất hai mươi luồng khí tức đang rình rập xung quanh, nhưng không ai dám ra tay.
Hắn có thể nghe thấy tiếng tim họ đập thình thịch, tiếng thở dốc của những kẻ đang cố kìm nén sợ hãi.
Hắn cười thầm.
*2.
000 lượng, mà không ai dám lấy.
Đúng là hài.
Hắn uống hết ấm trà, đặt mấy đồng bạc lên bàn – những đồng bạc vừa lấy từ xác chết – rồi đứng dậy, tiếp tục bước đi.
Khi mặt trời bắt đầu xế chiều, những tia nắng vàng cam trải dài trên mặt đường, Lăng Vô Địch đã giết thêm năm tên nữa.
Mỗi trận chiến đều diễn ra chớp nhoáng, mỗi nhát đao đều mang theo sức mạnh kinh hoàng.
Một tên Ngũ Phẩm viên mãn từ trong bóng tối lao ra với một thanh đại phủ nặng trăm cân.
Hắn vung phủ bổ xuống, tiếng gió rít *vù vù*.
Lăng Vô Địch không né, hắn giơ đao lên đỡ.
*Choang!
* Tiếng va chạm như sét đánh, tóe lửa sáng rực.
Tên kia bị chấn động bay ngược ra sau, hai tay tê dại.
Trước khi hắn kịp đứng vững, Lăng Vô Địch đã lao tới với tốc độ không tưởng.
Đao của hắn vung lên, một đường chém dọc từ trên xuống.
Tên kia chỉ kịp mở to mắt, nhìn thấy lưỡi đao xé toạc không gian, rồi không còn biết gì nữa.
Giết tán tu (Ngũ Phẩm viên mãn)
, nhận 5.
51.
Ba tên hậu kỳ tấn công cùng lúc từ ba hướng.
Lăng Vô Địch xoay người, đao vung liên hoàn.
Mỗi đường đao đều nhanh như chớp, mạnh như vũ bão.
Những thanh kiếm của chúng va vào đao hắn, phát ra những tiếng *choang choang choang* dồn dập, rồi vỡ tan.
Một tên bị chém đứt đôi, một tên bị chém bay đầu, một tên bị chém ngang lưng.
Máu bắn tung tóe, nội tạng trào ra, mùi tanh nồng nặc.
60.
Một tên trung kỳ cố gắng bỏ chạy sau khi thấy đồng bọn chết.
Hắn chạy nhanh như một con thỏ, lao vào một con hẻm nhỏ.
Lăng Vô Địch rút một thanh đoản đao từ thắt lưng – chiến lợi phẩm từ một tên vừa giết – phóng đi.
Đoản đao xé không khí, bay thẳng, cắm phập vào lưng tên kia.
Hắn ngã sấp xuống, giãy giụa vài cái rồi chết.
62.
Lăng Vô Địch tiến lại, rút đoản đao, lau sạch vào áo nạn nhân, rồi lục soát túi.
Năm tên, năm túi bạc, tổng cộng khoảng ba trăm lượng, cùng một ít ngân phiếu.
Hắn nhét tất cả vào túi áo đã phồng lên đến mức sắp rách.
Tin tức lan truyền khắp thành.
Ma Đao không phải con mồi, mà là một thợ săn.
Hắn đi dạo giữa phố, chờ đợi những kẻ ngu ngốc tự lao vào lưỡi đao của hắn.
Và hắn đang trở nên giàu có một cách nhanh chóng nhờ vào túi bạc của những kẻ xấu số.
Những kẻ săn tiền thưởng bắt đầu hoang mang.
2.
000 lượng là hấp dẫn, nhưng mạng sống còn hấp dẫn hơn.
Họ bắt đầu rút lui, lặng lẽ biến mất khỏi Vân Mộng Thành, bỏ lại những đồng bọn đã chết và những hy vọng hão huyền.
Nhưng cũng có những kẻ liều mạng, những kẻ tin rằng mình có thể thắng.
Chúng tập hợp lại, thành lập một liên minh tạm thời, với hy vọng dùng số đông áp đảo Ma Đao.
Chúng họp nhau trong một tửu lâu bí mật, bàn kế hoạch, vẽ ra những chiến thuật phức tạp.
Lăng Vô Địch biết điều đó.
Hắn có thể cảm nhận được sự thay đổi trong không khí.
Những luồng khí tức rời rạc bắt đầu tụ lại, tạo thành một khối nguy hiểm hơn.
Nhưng hắn không sợ.
Hắn mỉm cười, trở về căn nhà an toàn khi mặt trời đã lặn.
Huyết Thủ đang ngồi co ro trong góc, tay vẫn nắm chặt song đao.
Thấy Lăng Vô Địch về, lão mừng rỡ, suýt khóc:
"Ngươi về rồi!
Ta tưởng ngươi chết ngoài kia rồi chứ!
Cả buổi chiều nghe tiếng la hét, tiếng chết chóc, tim ta như ngừng đập!
"Lăng Vô Địch ngồi xuống, xắn tay áo, lôi từ trong người ra từng túi bạc, từng xấp ngân phiếu.
Chúng rơi xuống giường, xuống sàn, tạo thành một đống nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn dầu.
Huyết Thủ trợn mắt, miệng há hốc:
"Đây.
đây là gì vậy?"
"Của những kẻ muốn lấy đầu ta."
Lăng Vô Địch thản nhiên đáp, tiếp tục lôi ra.
Huyết Thủ đếm sơ qua, run run nói:
"Phải.
phải đến bảy, tám trăm lượng?
Còn cả ngân phiếu nữa?
Tổng cộng chắc phải hơn ngàn lượng?"
"Khoảng hai ngàn."
Lăng Vô Địch đáp, mắt nhìn đống bạc với vẻ hài lòng.
"Mười sáu tên.
Mỗi tên mang theo ít nhất trăm lượng.
Tính ra cũng được.
"Huyết Thủ nuốt nước bọt, nhìn hắn với ánh mắt như nhìn quái vật:
"Ngươi.
ngươi giết mười sáu tên chỉ trong một buổi chiều?"
Lăng Vô Địch gật đầu, không nói gì thêm.
Trong đầu hắn, bảng hệ thống hiện ra với con số quen thuộc:
**Điểm sát phạt:
** Hắn hài lòng.
Hắn nhặt một túi bạc, ném cho Huyết Thủ:
"Của lão.
Công đi cùng.
"Huyết Thủ bắt lấy, run run nhìn túi bạc nặng trịch:
"Của.
của ta?
Nhiều thế này?"
Hắn nằm xuống giường, nhắm mắt.
Hơi thở hắn đều đặn trở lại, chân khí trong cơ thể bắt đầu vận chuyển, chữa lành những mệt mỏi sau một ngày dài chiến đấu.
Bên ngoài, màn đêm buông xuống.
Nhưng đêm nay, không còn tiếng bước chân rình rập nữa.
Những kẻ săn tiền thưởng đã biến mất, ít nhất là tạm thời.
Chỉ còn tiếng gió thổi và tiếng lá khô xào xạc.
Lăng Vô Địch biết, chúng sẽ không bỏ cuộc dễ dàng.
Chúng sẽ trở lại, với một kế hoạch hoàn hảo hơn, với những cao thủ mạnh hơn.
Nhưng hắn cũng không sợ.
Hắn đã sẵn sàng.
Và lần tới, hắn sẽ còn kiếm được nhiều hơn.
Trong giấc ngủ chập chờn, hắn mỉm cười.
Cuộc chơi này thật thú vị.
**Hết chương 104.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập