Chương 101: HIỂU LẦM KHO BÁU

Ánh nắng xuyên qua những tán lá rậm rạp, tạo nên những vệt sáng lốm đốm trên con đường mòn dẫn ra khỏi Vạn Nhận Sơn.

Không khí trong lành, mát mẻ, thoang thoảng mùi hương của hoa dại và nhựa thông.

Chim chóc hót líu lo trên cành, những chú sóc nhỏ nhảy nhót tung tăng, tất cả tạo nên một bức tranh thiên nhiên yên bình, hoàn toàn đối lập với không gian u ám, lạnh lẽo dưới lòng núi.

Lăng Vô Địch và Huyết Thủ Lão Nhân đã rời khỏi Vân Tiêu Cung được hai ngày.

Họ men theo con đường mòn, bước chân thong thả, không còn sự vội vã như lúc đến.

Trong lòng mỗi người đều mang những cảm xúc khác nhau.

Huyết Thủ thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lăng Vô Địch, rồi lại thở dài.

Lão vẫn chưa hết tiếc nuối vì chuyến đi không thu được vàng bạc châu báu.

Nhưng lão cũng hiểu, những gì họ chứng kiến ở Vân Tiêu Cung còn quý giá hơn nhiều.

"Ma Đao, "

Huyết Thủ lên tiếng, phá vỡ sự im lặng,

"ngươi tính thế nào với cuốn nhật ký đó?"

Lăng Vô Địch không trả lời ngay.

Hắn đưa tay sờ vào ngực áo, nơi cuốn nhật ký và chiếc nhẫn ngọc đang nằm yên.

Một lúc sau, hắn mới nói:

"Giữ lại.

Có thể có ích sau này.

"Huyết Thủ gật gù:

"Cũng đúng.

Biết đâu lại tìm ra được kẻ thù của Vân Tiêu tông năm xưa.

Mà những kẻ đó, chắc chắn không phải dạng vừa.

"Lão ngừng lại, nhìn về phía những dãy núi xa xăm:

"Một tông môn lớn như Vân Tiêu, chỉ trong một đêm mà sụp đổ hoàn toàn.

Kẻ đứng sau chắc chắn có thực lực khủng khiếp.

"Lăng Vô Địch không nói gì thêm.

Hắn chỉ bước đi, mắt nhìn về phía trước.

Ba ngày sau, họ đã ra khỏi Vạn Nhận Sơn, trở về Vân Mộng Thành.

Những con đường quen thuộc, những dãy phố tấp nập người qua lại, những gánh hàng rong rao bán í ới – tất cả như một thế giới khác sau những ngày dài trong rừng sâu.

Lăng Vô Địch đến Ám Ảnh Các, giao nộp báo cáo và những gì đã thu thập được.

Con đường vào phân bộ vẫn u ám và tĩnh mịch như mọi khi.

Hắn bước vào đại sảnh, nơi lão già tóc hoa râm đã ngồi đó từ lúc nào.

"Ma Đao, trở về rồi à?"

Lão già ngẩng lên, mắt nheo lại.

"Có kết quả gì không?"

Lăng Vô Địch ngồi xuống, lôi cuộn giấy và cuốn nhật ký đặt lên bàn.

"Đây là báo cáo chi tiết về Vân Tiêu Cung.

Đường đi, bẫy rập, và những gì tìm thấy bên trong.

"Lão già cầm lấy, xem xét một lúc lâu.

Mặt lão thay đổi liên tục, từ ngạc nhiên sang trầm tư, rồi cuối cùng là thất vọng.

"Theo những gì ngươi ghi lại, trong Vân Tiêu Cung không có bảo vật, chỉ có ký ức?"

"Đúng vậy.

"Lão già thở dài:

"Đáng tiếc.

Bao nhiêu kẻ đổ xô đi tìm, hóa ra chỉ là hư không.

Khách hàng của chúng ta chắc chắn sẽ thất vọng.

"Hắn ta lật sổ, ghi chép cẩn thận, rồi nói:

"Nhiệm vụ 415 hoàn thành.

Giá trị nhiệm vụ 40.

000 lượng.

Tuy nhiên, do không tìm thấy bảo vật, chỉ có thông tin, nên khách hàng chỉ đồng ý trả một nửa.

Chúng ta chỉ nhận được 20.

000 lượng.

"Lão già nhìn Lăng Vô Địch:

"Theo quy tắc, ngươi được hưởng tám phần, tức 16.

000 điểm cống hiến.

"Lăng Vô Địch nheo mắt:

"Chỉ 16.

000?

Đã nói là 32.

000 cơ mà?"

Lão già cười khổ:

"Đó là nếu tìm thấy bảo vật.

Còn đây chỉ là thông tin.

Ngươi không mang về vàng bạc, không mang về công pháp, chỉ có mấy bức vẽ và một cuốn nhật ký.

Với Ám Ảnh Các, thông tin cũng có giá, nhưng không thể bằng bảo vật thật.

"Lăng Vô Địch im lặng một lúc, rồi gật đầu:

"Được.

Tính đi.

"Lão già cầm bút lên, vừa viết vừa nói:

"Trước khi đi, ngươi có 31.

000 điểm cống hiến.

Ngươi đã lấy cuốn Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết trị giá 50.

000 điểm trước, tức là ngươi đang nợ tổ chức 19.

000 điểm.

"Hắn gạch đi con số cũ, viết lại:

"Hôm nay ngươi được thêm 16.

000 điểm.

Trừ vào khoản nợ 19.

000, ngươi vẫn còn thiếu 3.

000 điểm.

"Lão già ngẩng lên nhìn Lăng Vô Địch:

"Như vậy, ngươi còn nợ tổ chức 3.

000 điểm cống hiến.

Số dư trong tài khoản của ngươi là 0, nhưng khoản nợ 3.

000 này sẽ được ghi vào sổ.

"Lão viết thêm:

"Tổ chức sẽ tạm thời chấp nhận khoản nợ này.

Khi nào ngươi có điểm, sẽ tự động trừ.

"Lăng Vô Địch gật đầu, trong lòng thầm tính:

Nợ 19.

000, trả 16.

000, còn nợ 3.

000.

Tài khoản hiện tại:

0 điểm.

Đúng rồi.

"Được, "

hắn nói.

Lão già nhìn hắn với ánh mắt vừa khâm phục vừa tiếc nuối:

"Ma Đao, ta phải công nhận, ngươi là người đầu tiên dám liều mạng như vậy.

Mới gia nhập chưa lâu đã dám vay nợ để lấy công pháp, lại còn dám một mình xông vào Vân Tiêu Cung.

Gan to bằng trời.

"Hắn ngừng lại, châm một điếu thuốc, rít một hơi dài:

"Nhưng cũng phải nói, ngươi có thực lực thật.

Ngũ Phẩm viên mãn, lại có đao ý, lại thêm Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết nhập môn.

nếu không có bản lĩnh, chết trong Vạn Nhận Sơn là cái chắc.

"Lăng Vô Địch không nói gì, chỉ ngồi im.

Lão già tiếp tục:

"Còn nợ 3.

000 điểm, không nhiều.

Làm vài nhiệm vụ nhỏ là xong.

Nhưng ta khuyên ngươi, nên nghỉ ngơi ít hôm.

Vừa đột phá Tứ Phẩm, lại vừa luyện Thiên cấp công pháp, cần thời gian ổn định.

"Lăng Vô Địch gật đầu:

"Biết rồi.

"Lão già nhìn hắn chằm chằm:

"Mà này, khí tức của ngươi.

sao ta cảm thấy chỉ có Ngũ Phẩm sơ kỳ?

Lẽ ra Tứ Phẩm phải mạnh hơn nhiều.

"Lăng Vô Địch cười nhạt:

"Có công pháp ẩn tức.

"Lão già ngạc nhiên, rồi cười lớn:

"Hay!

Hay lắm!

Càng ít lộ thực lực, càng an toàn.

Ngươi thông minh đấy.

"Lăng Vô Địch không trả lời.

Hắn đứng dậy, chuẩn bị rời đi, thì lão già gọi lại:

"Ma Đao, cẩn thận.

Mấy hôm trước, có một bang phái tên Hắc Phong bang đã vào Vạn Nhận Sơn, cũng đi tìm Vân Tiêu Cung.

Nếu chúng gặp ngươi.

"Lăng Vô Địch cười nhạt:

"Chúng không gặp ta.

Nhưng chúng sẽ gặp Vân Tiêu Cung.

"Lão già ngạc nhiên:

"Sao lại.

"Lăng Vô Địch không trả lời, bước ra ngoài.

Năm ngày sau, tại một tửu lâu ở Vân Mộng Thành, Lăng Vô Địch và Huyết Thủ đang ngồi uống rượu.

Tửu lâu này tên

"Phong Trần Khách"

, nằm ở góc phố Tây, tuy nhỏ nhưng khách khứa đông đúc.

Tiếng cười nói, tiếng chén đĩa va nhau, tiếng rao hàng từ ngoài phố vọng vào, tất cả tạo nên một không khí nhộn nhịp, ồn ào.

Họ ngồi ở góc khuất, lưng dựa tường, mặt hướng ra cửa – thói quen của những kẻ sống trong giang hồ.

Huyết Thủ đang kể lại những gì đã thấy ở Vân Tiêu Cung, giọng lão vừa hưng phấn vừa tiếc nuối.

"Ngươi không tưởng tượng được đâu, Ma Đao.

Những bức họa đó.

như sống dậy vậy.

Ta đã thấy cả một tông môn huy hoàng, rồi sụp đổ chỉ trong chớp mắt.

"Lăng Vô Địch uống rượu, không nói gì.

Hắn vận chuyển Huyết Ẩn Chân Kinh, che giấu hoàn toàn khí tức Tứ Phẩm, chỉ để lộ ra ngoài Ngũ Phẩm sơ kỳ.

Với công pháp ẩn tức đã đạt viên mãn, ngay cả cao thủ Tứ Phẩm cũng khó lòng nhận ra thực lực thật sự của hắn.

Bỗng nhiên, từ bàn bên cạnh, những lời bàn tán lọt vào tai họ:

"Nghe nói chưa?

Hắc Phong bang thất bại thảm hại.

Mấy chục người vào Vạn Nhận Sơn, chỉ có vài tên sống sót trở về."

"Thật à?

Chuyện gì vậy?"

"Nghe nói chúng tìm được Vân Tiêu Cung, nhưng bên trong không có bảo vật gì cả.

Lũ chúng nó tức điên, đập phá lung tung, rồi dính cạm bẫy, chết mất mười mấy tên."

"Ha ha, đáng đời.

Tưởng bở.

Vân Tiêu tông diệt vong đã lâu, làm gì còn bảo vật."

"Chưa hết.

Tên thủ lĩnh của chúng, sau khi trở về, cứ khăng khăng rằng đã có người đến trước, lấy hết bảo vật.

Hắn thề sẽ tìm ra kẻ đó, bắt phải trả lại."

"Ồ?

Hắn ta nói thế à?

Là ai vậy?"

"Không rõ.

Nhưng nghe nói hắn đã cho người điều tra khắp nơi, hỏi xem có ai vào Vạn Nhận Sơn trong khoảng thời gian đó không.

"Huyết Thủ nghe vậy, mặt biến sắc.

Lão nhìn Lăng Vô Địch, giọng lo lắng:

"Ma Đao, chúng nó đang nghi ngờ chúng ta.

"Lăng Vô Địch vẫn thản nhiên uống rượu, mặt không chút biểu cảm.

"Kệ chúng.

"Huyết Thủ lo lắng:

"Nhưng mà, nếu chúng tìm ra.

"Lăng Vô Địch đặt chén rượu xuống, nhìn thẳng vào Huyết Thủ.

Ánh mắt hắn lạnh như băng, không chút gợn sóng.

"Nếu chúng tìm ra, thì chúng sẽ biết, có những thứ còn đáng sợ hơn bảo vật.

"Huyết Thủ rùng mình.

Lão hiểu ý Lăng Vô Địch.

Một kẻ đã đột phá Tứ Phẩm, có đao ý, lại thêm Thiên cấp công pháp, không ngại bất kỳ ai.

Hắc Phong bang chỉ là một bang phái nhỏ, cao thủ cao nhất cũng chỉ Ngũ Phẩm.

Nếu chúng dám động đến Lăng Vô Địch, chắc chắn sẽ phải trả giá.

Bên ngoài tửu lâu, màn đêm buông xuống, những bóng người lặng lẽ qua lại.

Trong bóng tối, có những ánh mắt đang dõi theo, nhưng Lăng Vô Địch không hề bận tâm.

Hắn chỉ uống rượu, và chờ đợi.

Huyết Thủ nhìn hắn, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn leo lắt bắt đầu lên.

Lão thở dài, lẩm bẩm:

"Giang hồ hiểm ác.

Có khi chỉ vì một hiểu lầm mà sinh ra bao nhiêu chuyện.

"Lăng Vô Địch nghe vậy, khẽ nhếch mép:

"Hiểu lầm hay không, không quan trọng.

Quan trọng là ai sống, ai chết.

"Huyết Thủ nhìn hắn, ánh mắt phức tạp.

Lão biết, Lăng Vô Địch nói đúng.

Trong giang hồ này, đạo lý duy nhất là đạo lý của kẻ mạnh.

Khi hai người rời khỏi tửu lâu, trời đã tối hẳn.

Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời, ánh trăng mờ ảo soi sáng con đường trở về.

Lăng Vô Địch bước đi, trong lòng không chút gợn sóng.

Hắn còn nợ Ám Ảnh Các 3.

000 điểm cống hiến, có cuốn nhật ký của Vân Tiêu tông, có chiếc nhẫn ngọc bí ẩn, và trên hết, hắn có sức mạnh của Tứ Phẩm và Thiên cấp công pháp – tất cả đều được che giấu dưới lớp vỏ Ngũ Phẩm sơ kỳ tầm thường.

Hành trình của hắn còn dài, và những thử thách phía trước còn nhiều.

Nhưng hắn đã sẵn sàng.

Hết chương 101.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập