Đường hầm dài hun hút, tối om như một mê cung không lối thoát.
Những viên dạ minh châu thưa thớt dần, ánh sáng xanh lét càng lúc càng yếu ớt, nhường chỗ cho bóng tối nguyên thủy.
Không khí ẩm ương, nặng nề, mang theo mùi của thời gian, của những thứ đã mục rữa hàng trăm năm.
Lăng Vô Địch bước đi trước, mỗi bước chân đều vang lên tiếng động nhẹ trên nền đá lạnh.
Huyết Thủ đi sát phía sau, tay nắm chặt song đao, mắt không ngừng đảo quanh.
Lão thì thầm:
"Ma Đao, ngươi có cảm thấy không?
Càng đi sâu, ta càng thấy lạnh.
Không phải lạnh thường, mà là lạnh thấu tâm can.
"Lăng Vô Địch không trả lời.
Hắn cũng cảm nhận được luồng khí lạnh ấy.
Nó không phải từ nhiệt độ, mà từ một thứ gì đó sâu thẳm hơn – từ những linh hồn đang vương vấn nơi này.
Đi thêm một khắc, đường hầm bỗng nhiên mở rộng.
Họ đứng trước một cánh cửa đá khổng lồ, cao đến năm trượng, rộng ba trượng.
Trên cánh cửa chạm trổ vô số hình vẽ:
những trận chiến, những nghi lễ, những võ sĩ đang luyện công, và ở chính giữa là hình một lão già râu tóc bạc phơ, tay cầm trường kiếm chỉ lên trời.
Huyết Thủ xuýt xoa:
"Cổng này.
phải tốn bao nhiêu công sức mới làm ra?"
Lăng Vô Địch không trả lời.
Hắn tiến lại gần, đưa tay chạm vào cánh cửa.
Đá lạnh buốt, nhưng hắn cảm nhận được một luồng sinh khí yếu ớt từ bên trong.
Hắn lôi chiếc nhẫn ngọc ra, đặt vào một hốc nhỏ trên cánh cửa – nơi có hình khắc giống hệt chiếc nhẫn.
Rầm.
Một tiếng động trầm đục vang lên từ sâu trong lòng núi.
Cánh cửa đá từ từ mở ra, để lộ một gian phòng lớn bên trong.
—
Gian phòng rộng đến cả trăm trượng, trần cao vút, trên vách treo đầy những bức họa.
Những bức họa vẽ bằng màu sắc đã phai nhạt theo thời gian, nhưng vẫn có thể nhận ra những hình ảnh:
những võ sĩ đang chiến đấu, những lão già đang truyền công, những lễ hội tưng bừng, những cảnh sinh hoạt thường ngày của một tông môn lớn.
Giữa phòng là một bệ thờ cao, trên đó đặt một chiếc hộp gỗ nhỏ, xung quanh là những ngọn đèn dầu đã tắt từ lâu.
Phía sau bệ thờ, một bức tượng đá cao lớn – chính là lão già trên cánh cửa – đang ngồi xếp bằng, mắt nhắm nghiền, tay đặt trên đầu gối.
Huyết Thủ nhìn quanh, mắt sáng lên:
"Bảo vật đâu?
Chắc chắn phải có vàng bạc châu báu chứ?"
Lão chạy quanh gian phòng, lục tung mọi ngóc ngách, nhưng chỉ tìm thấy những cuốn sách đã mục nát, những binh khí đã gỉ sét, những bình gốm đã vỡ.
Không có vàng, không có bạc, không có châu báu.
Lão thất vọng ngồi phịch xuống:
"Sao lại thế này?
Vân Tiêu tông lừng lẫy một thời, sao lại không có bảo vật?"
Lăng Vô Địch không quan tâm đến lão.
Hắn bước lại gần bệ thờ, nhìn vào chiếc hộp gỗ.
Hắn mở nắp, bên trong chỉ có một cuốn sách mỏng, bìa da đã sờn, và một lá thư.
Hắn cầm cuốn sách lên, lật xem.
Đó là nhật ký của tông chủ Vân Tiêu tông, ghi lại những ngày tháng cuối cùng trước khi tông môn sụp đổ.
Những dòng chữ nắn nót, nhưng có thể thấy sự vội vàng, sự tuyệt vọng:
"Ngày thứ nhất:
Kẻ thù đã đến.
Chúng mặc y phục đen, không rõ lai lịch.
Các đệ tử của ta đã chiến đấu anh dũng, nhưng chúng quá mạnh."
"Ngày thứ ba:
Nội ứng trong tông môn đã đầu độc ta.
Ta không thể vận công, chỉ còn một chút chân khí cuối cùng.
Ta biết mình không qua khỏi."
"Ngày thứ năm:
Ta đã cho các đệ tử nhỏ tuổi trốn qua đường hầm bí mật.
Mong chúng sống sót."
"Ngày thứ bảy:
Gian phòng này là nơi cuối cùng còn đứng vững.
Ta viết những dòng này, để lại cho người sau.
Nếu có ai đọc được, xin hãy nhớ:
Vân Tiêu tông không hề khuất phục.
Chúng ta đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng."
"Kẻ thù của chúng ta là.
"Dòng chữ dừng lại, nửa chừng.
Một vết mực loang ra, như thể người viết đã gục xuống lúc đó.
Lăng Vô Địch lật sang trang cuối, chỉ thấy mấy dòng chữ nguệch ngoạc:
"Không còn thời gian nữa.
Ta chỉ kịp nói:
Vân Tiêu lệnh sẽ dẫn ngươi đến nơi này.
Nhưng bảo vật thực sự không phải vàng bạc, mà là ký ức.
Hãy nhìn xung quanh, và ngươi sẽ thấy.
"Lăng Vô Địch ngẩng lên, nhìn quanh gian phòng.
Những bức họa trên tường, những cuốn sách mục nát, những binh khí gỉ sét – tất cả đều là ký ức của một tông môn đã mất.
Hắn bước lại gần bức tường, nhìn vào từng bức họa.
Có bức vẽ cảnh các đệ tử đang luyện công dưới sân, có bức vẽ cảnh tông chủ truyền thụ cho các trưởng lão, có bức vẽ cảnh những trận tỉ thí sôi nổi.
Tất cả đều toát lên một sức sống mãnh liệt, một tinh thần thượng võ không gì khuất phục được.
Huyết Thủ đến bên cạnh, nhìn theo ánh mắt hắn.
Lão thở dài:
"Bảo vật là ký ức?
Có lẽ.
có lẽ đúng vậy.
Vàng bạc rồi cũng hết, nhưng ký ức thì còn mãi.
"Lăng Vô Địch không nói gì.
Hắn đứng đó rất lâu, nhìn vào những bức họa, như đang giao tiếp với những con người đã khuất.
Bỗng nhiên, một luồng sáng yếu ớt từ những bức họa bắt đầu tỏa ra.
Những hình vẽ như sống dậy, những con người trong tranh như đang cử động.
Lăng Vô Địch và Huyết Thủ chứng kiến một cảnh tượng kỳ lạ:
từng lớp từng lớp ký ức hiện ra trước mắt họ, như một thước phim quay chậm về quá khứ.
Họ thấy Vân Tiêu tông những ngày huy hoàng nhất, với hàng ngàn đệ tử tụ tập dưới sân, cùng nhau luyện công dưới sự chỉ dẫn của các trưởng lão.
Họ thấy tông chủ, một lão già uy nghiêm, đang đứng trên đài cao, giảng giải về võ học cho mọi người.
Họ thấy những trận tỉ thí, những lễ hội, những khoảnh khắc vui buồn của một tông môn lớn.
Rồi hình ảnh chuyển sang những ngày đen tối.
Những kẻ thù mặt mày bí ẩn tràn vào, máu chảy thành sông, tiếng la hát vang trời.
Các đệ tử ngã xuống, các trưởng lão hy sinh, tông chủ gục ngã bên bệ thờ này.
Cuối cùng, hình ảnh dừng lại ở khoảnh khắc tông chủ viết những dòng cuối cùng, rồi tắt thở.
Gian phòng lại chìm vào im lặng.
Những luồng sáng tắt dần, những bức họa trở lại như cũ.
Huyết Thủ lau nước mắt, lão không ngờ mình lại xúc động đến vậy.
Lão nhìn Lăng Vô Địch:
"Ma Đao.
ngươi có thấy không?
Họ đã chiến đấu đến cùng.
"Lăng Vô Địch gật đầu.
Hắn cất cuốn nhật ký vào túi, rồi quỳ xuống trước bệ thờ, dập đầu ba cái.
Huyết Thủ ngạc nhiên:
"Ngươi làm gì vậy?"
Lăng Vô Địch đứng dậy, nhìn về phía bức tượng:
"Kính trọng những người đã khuất.
Họ xứng đáng được như vậy.
"Huyết Thủ nhìn hắn, rồi cũng quỳ xuống dập đầu.
Khi hai người đứng dậy, một cơn gió nhẹ thổi qua gian phòng, mang theo những tiếng thì thầm xa xăm.
Có thể là lời cảm ơn, có thể là lời chào tạm biệt.
Lăng Vô Địch lôi cuộn giấy của Ám Ảnh Các ra, ghi chép cẩn thận những gì vừa chứng kiến.
Hắn viết về cánh cửa, về gian phòng, về những bức họa, về cuốn nhật ký, về những ký ức đã hiện về.
Huyết Thủ nhìn hắn viết, lẩm bẩm:
"Nếu chỉ có những thứ này, Ám Ảnh Các sẽ còn trả thù lao cho ngươi không?
Hắn viết xong, cất cuộn giấy vào túi, rồi quay người bước ra ngoài.
"Đi thôi, "
hắn nói.
"Đi?
Không tìm thêm gì nữa sao?"
Lăng Vô Địch lắc đầu:
"Không cần.
Thứ quý giá nhất ở đây, ta đã thấy rồi.
"Hắn bước ra khỏi gian phòng, để lại sau lưng những bức họa, những ký ức, và những linh hồn đã yên nghỉ.
Huyết Thủ nhìn theo, rồi cũng vội vàng bước theo.
Trước khi ra khỏi cửa, lão ngoái lại nhìn lần cuối, rồi thở dài, bước vào đường hầm tối.
Khi hai người đã khuất, cánh cửa đá từ từ đóng lại, phát ra tiếng động trầm đục.
Gian phòng lại chìm vào bóng tối, như chưa từng có ai đặt chân đến.
Nhưng những ký ức vẫn còn đó, vĩnh viễn.
Bên ngoài, khi trở lại khu rừng, mặt trời đã lên cao.
Ánh nắng xuyên qua tán lá, soi sáng con đường trở về.
Lăng Vô Địch dừng lại, nhìn về phía Vân Tiêu Cung lần cuối, rồi quay người bước đi.
Huyết Thủ đi bên cạnh, hỏi:
"Ma Đao, ngươi nghĩ gì về những gì vừa thấy?"
Lăng Vô Địch im lặng một lúc, rồi nói:
"Nghĩ rằng, có những thứ còn quý hơn vàng bạc.
Và nghĩ rằng, ta sẽ không để ký ức của mình bị lãng quên như họ.
"Huyết Thủ nhìn hắn, ánh mắt khâm phục.
Lão không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ bước theo.
Hai bóng người khuất dần sau những tán cây, hòa vào màn sương mờ của núi rừng.
Hết chương 100.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập