Chương 10: Đường vào tử địa

Đoàn người rời doanh trại khi trời vừa hửng sáng.

Màn sương mỏng còn vương trên những ngọn cỏ, không khí se lạnh của buổi ban mai len lỏi qua từng kẽ áo.

Tiếng vó ngựa lộp cộp nhịp nhàng trên con đường đất ẩm, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của núi rừng.

Lăng Vô Địch đi giữa, bên cạnh là Bạch Vô Trần trên lưng ngựa.

Năm tên hộ vệ cưỡi ngựa vây quanh thành vòng tròn bảo vệ, tay lúc nào cũng đặt trên chuôi đao.

Họ đều là những lão binh từng trải qua vô số trận mạc, mắt sắc như diều hâu, thi thoảng lại lia nhìn về phía những lùm cây ven đường, sẵn sàng rút đao bất cứ lúc nào có động tĩnh khả nghi.

Bạch Vô Trần có vẻ hào hứng, thỉnh thoảng lại ngoái nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt đầy mong chờ:

"Tiền bối, người nghĩ trong mộ cổ đó có gì?

Có thực sự là truyền thừa của đại nhân vật thời thượng cổ không ạ?"

Lăng Vô Địch thản nhiên đáp, giọng không chút gợn sóng:

"Có thể có công pháp, có thể có bảo vật.

Cũng có thể chỉ là xương khô và bẫy rập chồng chất.

Mộ địa cổ xưa, sống mà vào được thì ít, chết mà ra thì nhiều.

"Bạch Vô Trần hơi cụt hứng, bĩu môi:

"Tiền bối nói thế làm con sợ.

Hay là người cố tình dọa con?"

Lăng Vô Địch cười nhạt, ánh mắt nhìn xa xăm về phía trước:

"Sợ thì ở nhà ôm vợ đẹp ngủ ngon.

Đã đi thì đừng sợ.

Sợ chỉ làm chân tay luống cuống, chết nhanh hơn thôi.

"Một tên hộ vệ già, có vẻ là đội trưởng với khuôn mặt khắc khổ và vết sẹo dài bên má trái, cất giọng khàn khàn:

"Công tử, Lăng tiền bối nói đúng đấy ạ.

Mấy chỗ mộ địa cổ xưa thường có cơ quan, có độc trùng, lại thêm các thế lực tranh giành.

Không cẩn thận là mất mạng như chơi.

Lão từng theo tiên công tử đi mấy chuyến như vậy, người về được không đến một nửa.

"Bạch Vô Trần gật gù ra vẻ đã hiểu, nhưng trong lòng vẫn háo hức như lửa đốt.

Hắn còn trẻ, máu phiêu lưu đang sục sôi, lời dặn dò của người già chẳng thấm vào đâu.

Lăng Vô Địch liếc nhìn năm tên hộ vệ, thầm đánh giá trong đầu:

*Toàn Bát Phẩm.

Lính già, kinh nghiệm dày dặn, phối hợp ăn ý.

Có họ, cơ hội sống sót cao hơn hẳn đi một mình.

Nhưng cũng phải đề phòng, lỡ có chuyện, họ sẽ bảo vệ thằng nhỏ trước, không phải ta.

Mình với bọn họ chẳng có ân tình gì.

Hắn nghĩ tiếp, mắt vẫn quan sát động tĩnh xung quanh:

*Cần tìm cách để bọn chúng thấy ta có giá trị.

Không thì khi nguy cấp, chúng sẽ vứt ta lại như vứt một túi vải cũ.

Phải thể hiện bản lĩnh đúng lúc, nhưng không được quá lộ liễu, kẻo sinh nghi.

Đi được nửa ngày, mặt trời lên cao, ánh nắng bắt đầu gay gắt hơn.

Đoàn người tiến sâu vào một khu rừng rậm rạp.

Cây cối cổ thụ cao vút, tán lá dày đặc che kín ánh nắng, chỉ còn lại những vệt sáng lọt qua kẽ lá chiếu xuống mặt đất lốm đốm.

Tiếng chim kêu lẻ loi vọng từ xa, tiếng lá xào xạc trong gió như có như không, càng tăng thêm vẻ u tịch.

Bỗng nhiên, một tên hộ vệ phía trước giơ cao tay, nắm chặt lại ra hiệu dừng gấp.

Ngựa hí vang, cả đoàn dừng lại.

"Có người.

Phía trước, khoảng hai trăm thước."

Hắn nói khẽ, mắt vẫn dán về phía trước.

Tất cả lập tức im lặng, lắng nghe.

Từ xa, tiếng vó ngựa lộp cộp vọng lại qua màn cây, nghe rất rõ và có vẻ đông, ít nhất cũng chục con.

Lăng Vô Địch nheo mắt nhìn về phía trước.

Thân thể tuy chỉ là tứ phẩm bình thường nhưng nhãn lực của hắn vẫn còn.

Qua những tán lá rậm rạp, hắn thấy lờ mờ bóng dáng một đoàn người cũng đang tiến về hướng này, tốc độ không chậm.

Đội trưởng hộ vệ ra lệnh bằng giọng trầm khàn, dứt khoát:

"Dạt vào lề đường, trật tự, đề phòng bất trắc.

Tay đặt lên vũ khí, nhưng chưa có lệnh không được động.

"Đoàn người nhanh chóng dạt vào bên đường, tay đều đặt lên chuôi đao, cung nỏ.

Không khí căng thẳng như dây đàn.

Đoàn người kia cũng nhanh chóng phát hiện ra họ, liền dừng lại ở khoảng cách chừng năm mươi thước.

Một người đàn ông trung niên cưỡi ngựa đi đầu, mặt vuông chữ điền, râu quai nón rậm rạp, mắt sáng như điện, ánh mắt sắc lẻm lia qua từng người một.

Y mặc giáp nhẹ, bên hông đeo một thanh đao dài, khí thế hiển hách.

Y nhìn về phía họ, cất giọng oang oang như sấm giữa rừng:

"Phía trước là bằng hữu phương nào?

Báo danh để tránh hiểu lầm!

"Đội trưởng hộ vệ đáp lại, giọng bình tĩnh nhưng đủ vang:

"Bạch gia, từ doanh trại phía nam đi ra.

Các hạ là?"

Người đàn ông nghe vậy, bỗng cười lớn, tiếng cười vang vọng:

"Hóa ra là Bạch gia.

Ta là Lưu Bưu, quản sự của Lưu gia.

Cũng đi về phía tây, nghe nói có mộ cổ xuất hiện, muốn tới xem thử có cơ duyên gì không.

"Lăng Vô Địch nghe vậy, lòng thoáng trầm xuống:

*Lưu gia cũng nhúng tay vào.

Xem ra tin đồn đã lan rộng hơn ta tưởng.

Mà Lưu Bưu này.

khí tức trầm ổn, e rằng đã đến Thất Phẩm đỉnh phong, không phải dạng vừa.

Bạch Vô Trần nghiêng người thì thầm với Lăng Vô Địch, giọng lo lắng:

"Tiền bối, Lưu gia là đối thủ truyền kiếp của Bạch gia, tuy gần đây có hợp tác đánh quân Lương nhưng vốn dĩ vẫn kình chống nhau.

Không biết họ có nhân cơ hội này gây khó dễ không?"

Lăng Vô Địch không trả lời, chỉ khẽ lắc đầu, mắt vẫn quan sát động tĩnh của đối phương.

Đội trưởng hộ vệ đáp lời Lưu Bưu, giọng khách sáo nhưng giữ khoảng cách:

"Ra là Lưu quản sự.

Chúng tôi chỉ đi ngang qua, không có ý tranh giành với ai.

Các hạ cứ đi trước.

"Lưu Bưu lại cười ha hả:

"Đi trước hay đi sau, cũng chỉ một đường.

Thôi, gặp nhau ở đất rừng hoang vu này là có duyên, cùng đi cho vui.

Đường xá hiểm trở, có bạn đồng hành cũng đỡ buồn.

"Hắn vừa nói vừa ra hiệu cho đoàn người tiến lên, ngang qua chỗ họ.

Khi đi ngang, mắt Lưu Bưu lia nhanh qua từng người một, cuối cùng dừng lại trên người Lăng Vô Địch lâu hơn một chút.

Y nhìn từ đầu đến chân Lăng Vô Địch, ánh mắt có gì đó dò xét, rồi khẽ cười nhạt, phóng ngựa đi tiếp.

Lăng Vô Địch cảm thấy có một tia lạnh sống lưng.

Cảm giác như bị một mãnh thú nhìn chằm chằm.

Đợi đoàn Lưu gia đi khuất hẳn sau những tán cây, đội trưởng hộ vệ mới thở phào nhẹ nhõm, nói:

"Lưu Bưu này là tay lão luyện giang hồ, từng đi nhiều nơi, nghe nói từng vào sinh ra tử trong mấy cổ mộ.

Hắn ta nhìn Lăng tiền bối có vẻ rất để ý.

Tiền bối cẩn thận.

"Lăng Vô Địch cười nhạt, cố tình nói cho không khí bớt căng thẳng:

"Chắc tại ta đẹp trai, tuấn tú lạ thường giữa chốn rừng sâu nên hắn ta tò mò.

"Mấy tên hộ vệ bật cười, không khí căng thẳng phần nào được xua tan.

Nhưng trong lòng Lăng Vô Địch, hắn đang nghĩ miên man:

*Thằng cha đó nhìn ta như nhìn thấy miếng mồi ngon.

Chắc hắn thấy ta lạ mặt, khí chất lại không giống phàm phu tục tử, muốn dò xét.

Phải cẩn thận với hắn, nếu không sẽ bị hắn hố chết không kịp ngáp.

Đoàn người tiếp tục lên đường, nhưng ai nấy đều giữ trong lòng một sự cảnh giác cao độ.

Chiều tối, khi mặt trời khuất dần sau những dãy núi xa, họ dừng lại bên một con suối nhỏ trong thung lũng, chọn nơi khô ráo bằng phẳng để dựng trại qua đêm.

Lửa trại bập bùng, ánh lửa hắt lên những khuôn mặt đầy lo toan.

Bạch Vô Trần ngồi cạnh Lăng Vô Địch, tay cầm một khúc thịt khô đang nhai, miệng hỏi:

"Tiền bối, người thấy Lưu gia có ý đồ gì không?

Con thấy mắt hắn nhìn người cứ như muốn ăn tươi nuốt sống vậy.

"Lăng Vô Địch nhìn vào ngọn lửa, giọng thản nhiên pha chút lạnh lùng:

"Có.

Họ cũng muốn mộ cổ, thậm chí còn muốn hơn ai hết.

Mà đã muốn thì ắt sẽ tranh giành.

Ngươi phải chuẩn bị tinh thần, có thể sẽ có chuyện.

"Bạch Vô Trần lo lắng thật sự:

"Nhưng chúng ta ít người hơn họ nhiều.

Họ phải đến hai chục người, ta chỉ có năm hộ vệ với hai người.

.."

"Ít không quan trọng.

Quan trọng là dùng người thế nào, ra tay lúc nào."

Lăng Vô Địch nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng như rót vào tai.

"Ngươi có năm hộ vệ đều là tinh nhuệ, kinh nghiệm dày dặn, lại có ta.

Sợ gì?

Cái chính là đừng để chúng nó dọa được.

"Bạch Vô Trần nghe vậy, yên tâm phần nào, nhưng đáy mắt vẫn còn chút bất an.

Lăng Vô Địch không nói thêm.

Hắn nhìn năm tên hộ vệ đang thay phiên nhau canh gác, nghĩ thầm:

*Năm hộ vệ này, cộng thêm thằng nhỏ, cũng đủ làm lá chắn tốt.

Nhưng nếu Lưu gia có cao thủ Bát Phẩm hậu kỳ, viên mãn thật sự thì khó mà đỡ nổi.

Phải tìm cách tránh đánh nhau trực diện, đánh thì phải đánh bất ngờ, đánh vào chỗ hiểm.

Hắn nhìn lên bầu trời đầy sao lấp lánh, lòng không ngừng suy tính các tình huống có thể xảy ra.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa le lói, đoàn người đã lên đường.

Đến trưa, họ đến chân một ngọn núi cao sừng sững, cây cối rậm rạp che kín lối đi.

Theo lời đồn, khu mộ địa cổ xưa nằm sâu trong dãy núi này, phải đi bộ vào vì đường hẹp và hiểm trở.

Họ tìm một gốc cây to, buộc ngựa lại, kiểm tra lại đồ đạc, nước uống, lương khô, vũ khí, rồi bắt đầu cuộc hành trình leo núi.

Đường đi quả thực hiểm trở, toàn đá lởm chởm và bụi gai um tùm.

Bạch Vô Trần vốn là công tử quen sống nhung lụa, leo được một lúc đã thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại, mặt đỏ bừng.

Hắn vừa leo vừa than thở.

Lăng Vô Địch cũng mệt, thể xác này vốn không được rèn luyện nhiều, nhưng hắn cố chịu đựng, điều hòa hơi thở, không để lộ vẻ mệt mỏi ra ngoài.

Đến chiều tà, khi mặt trời đã ngả sang màu cam đỏ, họ vượt qua con dốc cuối cùng và bước vào một thung lũng nhỏ nằm giữa những vách núi dựng đứng.

Và ở đó, họ bắt gặp một cảnh tượng khiến ai nấy đều sững sờ.

Hàng chục người đang tụ tập dưới chân vách núi, chia thành nhiều nhóm nhỏ.

Có người mặc y phục sang trọng của các gia tộc lớn, có người ăn mặc rách rưới như giang hồ tán tu, có cả những kẻ mặt mày hung tợn, tay cầm đao kiếh sáng loáng.

Tất cả đều hướng ánh mắt về phía một vách đá lớn, nơi có một cánh cửa bằng đá khổng lồ, cao đến ba trượng, rộng hai trượng, đóng im lìm như đã ngủ suốt ngàn năm.

Đội trưởng hộ vệ thì thầm bên tai Lăng Vô Địch và Bạch Vô Trần:

"Kia là cửa vào mộ địa.

Nhưng hình như chưa ai vào được, họ đang đứng đợi.

"Lăng Vô Địch quan sát kỹ lưỡng.

Trên vách đá, ngoài cánh cửa, còn có những hình khắc kỳ lạ chạy dọc hai bên, như những đường vân sóng nước, như những ký tự cổ xưa mà hắn chưa từng thấy bao giờ.

Điểm đặc biệt nhất là ở chính giữa cánh cửa, có một lỗ tròn hoàn hảo, đường kính chừng một tấc, sâu hun hút không thấy đáy.

Một lão già râu tóc bạc phơ, gương mặt đầy nếp nhăn của thời gian, mặc một bộ đạo bào rách nát, có vẻ là người hiểu biết nhất ở đây, đang đứng trước cửa, giọng khàn đặc nói với mọi người xung quanh:

"Cửa này cần chìa khóa.

Không có chìa, dù có dùng vũ lực phá cũng vô ích.

Lão phu đã thử, vách đá này được gia trì bằng cấm chế cổ xưa, uy lực vô cùng, ai động vào ắt gặp họa sát thân.

"Mọi người xôn xao bàn tán.

Chìa khóa?

Ai có chìa khóa?

Hay là phải tìm ở đâu đó trong núi?

Lăng Vô Địch nhìn lỗ tròn trên cánh cửa, rồi chợt nhớ đến miếng ngọc bội mà hắn đã cướp được từ tên lính trước khi rời doanh trại.

Hắn đưa tay sờ nhẹ vào túi áo, cảm nhận miếng ngọc mát lạnh.

Hình dáng, kích thước của nó.

có vẻ vừa khít với cái lỗ này.

Tim hắn bỗng đập nhanh hơn một nhịp.

Một tia kích động hiếm thấy lướt qua đáy mắt.

*Không lẽ.

miếng ngọc chết tiệt này lại chính là chìa khóa?

Ông trời đang thử ta sao?

Hắn cố giữ bình tĩnh, đưa mắt nhìn quanh một lượt.

Và hắn thấy Lưu Bưu cũng đang ở đó, đứng cùng với khoảng hai chục người của Lưu gia, chiếm một góc khá lớn.

Mắt hắn ta lia qua đám đông, rồi dừng lại trên người Lăng Vô Địch, lại dừng lại một chút, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh.

Lăng Vô Địch cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Cảm giác bị theo dõi, bị dòm ngó từng cử động.

*Hắn ta biết gì sao?

Hay chỉ là trùng hợp?

Không, không thể trùng hợp.

Hắn ta nhìn ta như mèo nhìn chuột.

Chắc chắn hắn nghi ngờ ta có thứ gì đó.

Bạch Vô Trần thì thầm bên tai hắn, giọng run nhẹ:

"Tiền bối, chúng ta làm gì giờ?

Đông người quá, toàn là các thế lực lớn nhỏ, e rằng khó lòng tranh giành.

"Lăng Vô Địch trấn tĩnh, giọng vẫn thản nhiên như không có chuyện gì:

"Chờ.

Xem tình hình diễn biến thế nào đã.

Đừng vội vàng, đừng để lộ sơ hở.

"Nhưng trong lòng, hắn đang suy tính điên cuồng, từng luồng suy nghĩ chạy như điện:

*Nếu miếng ngọc này thực sự là chìa khóa duy nhất để mở cánh cửa, thì ta đang cầm trong tay một thứ mà tất cả những kẻ ở đây đều thèm muốn đến chết.

Lộ ra là chết chắc, không cần bàn.

Nhưng không lộ ra, thì không thể vào mộ.

Mà không vào mộ thì sao có cơ hội tìm bảo vật, công pháp, điểm tích lũy để mạnh lên?

*Làm sao đây?

Làm sao để vừa mở được cửa, vào được trong, mà vẫn giữ được mạng?

Hắn nhìn quanh một lần nữa, phân tích từng nhóm người, từng cao thủ có mặt.

Mắt hắn dừng lại ở lão già râu tóc bạc phơ.

Lão ta có vẻ hiểu biết rộng, lại đứng riêng một mình, không theo phe nào, thỉnh thoảng lại có người đến hỏi han.

*Có khi.

lợi dụng lão ta?

Một mũi tên trúng hai đích.

Vừa có người mở đường, vừa che mắt thiên hạ.

Một kế hoạch táo bạo, liều lĩnh nhưng đầy tính khả thi bắt đầu hình thành trong đầu Lăng Vô Địch.

Hắn hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại nhịp tim, rồi khẽ nghiêng người về phía Bạch Vô Trần, nói nhỏ:

"Đợi lát nữa, ta sẽ tiếp cận lão già kia.

Ngươi cứ ở yên đây, cùng với hộ vệ, giữ vị trí, đừng để ai chú ý.

Ta sẽ tính.

"Bạch Vô Trần ngơ ngác chưa hiểu gì, nhưng vẫn gật đầu.

Lăng Vô Địch bước chậm rãi về phía lão già, mặt tỉnh bơ như đang đi dạo.

Trong lòng hắn, ngọn lửa mạo hiểm đang cháy bùng bùng.

**Hết chương 10.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập