Chương 51: Lấy Danh Thề Độc, Bày Thế Cục Tham Lam

*Cứ để các ngươi giữ bí mật đi, rồi các ngươi sẽ tự mình truyền bá nó mà thôi.

Tham lam là thứ khó giấu nhất trên đời.

* Tiêu Biệt Ly cười thầm trong lòng.

"Ta thề!"

Tiêu Mẫn không chút do dự.

Nàng ta còn không kịp nghĩ xem Tiêu Biệt Ly sẽ gặp nguy hiểm gì, mà chỉ nghĩ đến việc mình sẽ có được thứ thần dược này.

"Ta sẽ không nói với ai cả!"

"Vậy thì tốt."

Tiêu Biệt Ly gật đầu, nhưng vẫn giữ vẻ mặt đắn đo.

"Nhưng muội cũng biết đấy, để thu thập được thứ này, huynh đã phải chịu không ít gian khổ.

Hơn nữa, những vật liệu để chế tạo ra cái lọ thủy tinh này, cũng không phải rẻ."

Hắn nói, rồi đưa mắt nhìn về phía Tiêu Lực và những người khác, ra vẻ như đang cân nhắc.

Tiêu Lực và đám kia cũng đã hiểu ý.

Đây là lúc ra giá.

"Ngươi muốn bao nhiêu?"

Tiêu Mẫn hỏi, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng giọng nói đã run lên.

Nàng ta là một cô tiểu thư, tiền tài không thiếu, nhưng cũng không thể tùy tiện tiêu xài một cách vô lý.

Tiêu Biệt Ly trầm ngâm một lát, rồi khẽ nói:

"Một giọt Băng Diễm Ngưng Lộ này, nếu bán ra ngoài, có lẽ không dưới mười viên Hạ Phẩm Linh Thạch.

"Mười viên Hạ Phẩm Linh Thạch!

Con số này khiến Tiêu Mẫn và đám người xung quanh hít một hơi khí lạnh.

Mười viên Hạ Phẩm Linh Thạch là một số tiền không nhỏ đối với một tiểu bối trong gia tộc, đủ để mua một món vũ khí cấp thấp hoặc vài bình đan dược thông thường.

"Mười viên Hạ Phẩm Linh Thạch?"

Tiêu Mẫn lắp bắp.

"Ngươi.

ngươi không lừa ta đấy chứ?"

"Huynh đã nói rồi, đây là thứ quý giá vô cùng."

Tiêu Biệt Ly nhún vai, vẻ mặt đầy sự tiếc nuối.

"Nếu muội cảm thấy quá đắt, thì thôi vậy.

Huynh sẽ để dành nó cho mình, hoặc tìm một cơ hội khác, bán cho một vị trưởng lão nào đó đang gặp bế tắc trong tu luyện.

Dù sao, thứ này cũng có thể kéo dài tuổi thọ, gia tăng nguyên khí.

"Câu nói

"kéo dài tuổi thọ, gia tăng nguyên khí"

như một đòn chí mạng đánh thẳng vào lòng tham của Tiêu Mẫn.

Nàng ta lập tức hình dung ra cảnh mình sau khi dùng Băng Diễm Ngưng Lộ, không chỉ tăng cường tu vi mà còn trẻ đẹp hơn, được các trưởng lão trọng dụng.

Mười viên Hạ Phẩm Linh Thạch, so với tiền đồ và tuổi thọ, chẳng là gì cả!

"Ta mua!"

Tiêu Mẫn không chút do dự.

"Ta sẽ mua một giọt!

Ngươi đợi ta, ta sẽ về lấy tiền!"

"Đừng vội."

Tiêu Biệt Ly ngăn lại, vẫn vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng ánh mắt lấp lánh sự thỏa mãn.

"Huynh có thể cho muội mượn trước một giọt.

Muội cứ về dùng thử, nếu cảm thấy hiệu quả, thì ngày mai mang mười viên Hạ Phẩm Linh Thạch đến trả huynh.

Nếu không hiệu quả, huynh sẽ không lấy một đồng nào!

"Lời nói này của Tiêu Biệt Ly như một đòn giáng mạnh vào sự nghi ngờ cuối cùng của Tiêu Mẫn.

*Hắn tự tin đến mức dám cho dùng thử ư?

Vậy thì chắc chắn là thật rồi!

*"Thật sao?"

Tiêu Mẫn mừng rỡ khôn xiết.

"Đương nhiên là thật."

Tiêu Biệt Ly mỉm cười, nụ cười của một con cáo già vừa giăng được bẫy.

Hắn cẩn thận dùng một ống nhỏ giọt, lấy ra đúng một giọt Băng Diễm Ngưng Lộ trong veo, nhỏ vào một cái lọ nhỏ hơn mà hắn đã chuẩn bị từ trước.

"Nhớ kỹ lời huynh dặn.

Đêm nay, khi trăng lên đỉnh đầu.

Và tuyệt đối không được nói với ai!

"Tiêu Mẫn cẩn thận cầm lấy cái lọ nhỏ, ánh mắt nàng ta như muốn nuốt chửng giọt sương quý giá bên trong.

Nàng ta gật đầu lia lịa, rồi quay người vội vã chạy đi, không thèm để ý đến Tiêu Lực và đám người còn lại đang nhìn nàng ta với ánh mắt đầy ghen tỵ và tiếc nuối.

"Tiêu Biệt Ly, ngươi.

ngươi còn giọt nào không?"

Tiêu Lực vội vàng hỏi, giọng đã mềm mỏng hơn rất nhiều, không còn vẻ khinh thường như trước.

Tiêu Biệt Ly lắc đầu, vẻ mặt đầy tiếc nuối.

"Chỉ còn hai giọt thôi.

Huynh cũng cần để dành mà tu luyện.

Hơn nữa, việc thu thập thứ này quá nguy hiểm, không phải lúc nào cũng có thể làm được.

"Hắn nói vậy, nhưng trong lòng lại nhếch mép.

*Cứ chờ đi, Tiêu Mẫn muội muội sẽ là nhân chứng sống cho

"thần dược"

của ta.

Rồi các ngươi sẽ tự động xếp hàng, mang tiền đến mà thôi.

Tiêu Biệt Ly thu hồi cái lọ thủy tinh còn hai giọt Băng Diễm Ngưng Lộ, chậm rãi quay người bước đi, bỏ lại đám con cháu Tiêu gia đang xì xào bàn tán, ánh mắt đầy tham lam và khao khát.

Bước chân hắn vẫn đều đặn, nhưng khóe môi đã cong lên một nụ cười thỏa mãn.

*Chỉ là màn dạo đầu mà thôi.

Ma Tôn Tiêu Biệt Ly này, sẽ cho các ngươi biết thế nào là.

nghệ thuật của sự lừa gạt.

* Hắn ngẩng đầu nhìn trời, ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu thẳng vào mắt hắn, nhưng không thể che lấp đi ánh sáng lạnh lẽo và đầy tính toán trong đó.

Con đường

"mặt dày"

của hắn, giờ đây mới thực sự trải rộng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập