Chương 45: Băng Tâm Quyết Khai Khiếu, Ma Tôn Luyện Thảo

Ánh tà dương nhuộm đỏ chân trời, đổ vệt cam cháy lên tán lá cây cổ thụ, nhưng trong đôi mắt vừa mở của Tiêu Biệt Ly, chỉ có một luồng sáng lạnh lẽo, sắc bén như lưỡi đao vừa tôi.

Cái lạnh ấy không đến từ gió chiều, mà từ chính quyết tâm đang cuộn trào trong huyết mạch hắn.

"Băng Tâm Quyết"

– một cái tên nghe có vẻ hiền hòa, nhưng trong tay Ma Tôn, nó sẽ trở thành chìa khóa mở ra cánh cửa tăm tối nhất, hoặc rực rỡ nhất.

Hắn hít sâu một hơi, mùi đất ẩm và lá khô xộc vào lồng ngực.

Ngồi xếp bằng dưới gốc cây, Tiêu Biệt Ly bắt đầu vận chuyển linh lực theo công pháp vừa tìm thấy trong ký ức.

Từng dòng linh lực Bính đẳng, vốn dĩ mỏng manh và yếu ớt, nay như những con cá nhỏ bơi lội trong dòng sông băng giá, cố gắng nương theo từng khẩu quyết của

"Băng Tâm Quyết"

Ban đầu, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm vào kinh mạch, buốt giá đến tận xương tủy.

Đây là đặc trưng của Băng Diễm Linh Lực khi mới được kích hoạt, nó thanh tẩy tạp chất, nhưng cũng hành hạ người tu luyện đến tận cùng.

Tiêu Biệt Ly khẽ nhíu mày, khóe miệng giật giật.

*Đúng là cái thân thể Bính đẳng này, yếu đuối đến đáng thương!

Hồi ta còn ở Ma giới, chỉ cần hít thở một hơi là đủ để băng phong cả ngọn núi.

Giờ thì.

haiz, đúng là từ Đại Năng xuống làm… Ma Đồ mới nhú!

* Hắn tự giễu trong lòng, nhưng không hề nao núng.

Cảm giác đau đớn này so với 500 năm đắng cay nhân sinh kia, chỉ là một hạt cát trong sa mạc.

Dòng linh lực Băng Tâm Quyết dần dần lan tỏa, mang theo một luồng khí lạnh lẽo nhưng tinh khiết.

Nó không hung hãn như Hỏa Diễm, không cuồng bạo như Lôi Diễm, mà ẩn chứa một sự tĩnh lặng đến rợn người, như mặt hồ đóng băng sâu thẳm dưới ánh trăng.

Từng chút, từng chút một, Tiêu Biệt Ly cảm thấy nội phủ mình như được bao bọc bởi một lớp sương giá mỏng manh, rồi dần đặc lại, hình thành một khối băng trong suốt.

Quá trình này kéo dài hơn hắn dự kiến.

Tư chất Bính đẳng như một chiếc bình nhỏ, khó có thể chứa đựng dòng chảy cuồn cuộn của kiến thức Ma Tôn.

Mồ hôi lạnh thấm đẫm vạt áo, nhưng Tiêu Biệt Ly vẫn kiên trì.

Hắn biết, mọi khởi đầu đều gian nan.

Sự

"mặt dày"

của hắn không chỉ thể hiện ở khả năng nịnh hót, mà còn ở ý chí sắt đá không bao giờ bỏ cuộc, dù cho trước mắt là vực sâu vạn trượng.

Khoảng khắc thời gian như ngừng lại.

Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống, những vì sao lấp lánh như hàng triệu con mắt đang dõi theo hắn.

Bên trong, một luồng năng lượng màu xanh lam nhạt, nhỏ như sợi chỉ, bắt đầu ngưng tụ ở đan điền.

Nó run rẩy, chập chờn như ngọn nến trước gió, yếu ớt đến mức khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải bật cười.

Nhưng Tiêu Biệt Ly thì không.

Hắn biết, đây chính là Băng Diễm Linh Lực!

Dù chỉ nhỏ bé như hạt đậu, nó vẫn mang trong mình bản chất nguyên thủy của sự tinh khiết và khả năng tinh luyện vạn vật.

Một nụ cười bí hiểm nở trên khóe môi hắn, dưới ánh trăng mờ ảo, nụ cười đó mang theo vẻ tà dị khó lường, pha lẫn chút hài hước của kẻ vừa 'phát minh' ra bánh xe từ một cục đá.

"Hừm, đúng là ma lực Ma Tôn, dù bị ép co lại thành.

ngọn đèn dầu, vẫn có thể soi sáng cả tương lai!"

Hắn tự lẩm bẩm, rồi nhấc tay phải lên.

Một tia sáng xanh nhạt như sợi tơ mỏng manh, lạnh lẽo đến thấu xương, trồi lên từ lòng bàn tay hắn.

Nó không bốc cháy dữ dội, mà chỉ tỏa ra một làn khí lạnh mờ ảo, nhưng lại khiến không khí xung quanh như đông cứng lại.

Đây là lần đầu tiên hắn tự tay kích hoạt Băng Diễm Linh Lực trong kiếp này, và dù nó yếu ớt hơn cả một con đom đóm sắp tắt thở, hắn vẫn cảm thấy hài lòng.

*Tốt lắm!

Với cái này, ta có thể bắt đầu 'hái cỏ' một cách.

khoa học hơn.

Mắt hắn lướt qua những bụi Âm Hàn Thảo xung quanh.

Chúng vốn dĩ là loại thảo dược cấp thấp, chỉ mọc ở những nơi âm u, mang khí lạnh, thường được dùng để giải độc hoặc làm nguyên liệu phụ trong một số loại đan dược cấp thấp.

Thậm chí, nhiều người còn coi chúng là cỏ dại, chẳng đáng bận tâm.

Nhưng trong ký ức của Ma Tôn, Tiêu Biệt Ly biết rằng, nếu được tinh luyện đúng cách bằng Băng Diễm Linh Lực, Âm Hàn Thảo có thể trở thành một nguyên liệu quý giá, đặc biệt là để điều hòa linh lực, hoặc thậm chí là.

ức chế một số loại hỏa độc cực mạnh.

Hắn vươn tay, nhẹ nhàng ngắt một cọng Âm Hàn Thảo.

Lá cây xanh thẫm, lạnh lẽo, mang theo một lớp sương mờ mỏng.

Hắn đặt nó vào lòng bàn tay, rồi tập trung toàn bộ Băng Diễm Linh Lực yếu ớt của mình.

Tia sáng xanh lam run rẩy, bao phủ lấy cọng cỏ.

Một cảnh tượng kỳ lạ diễn ra.

Thay vì bị đốt cháy hay tan chảy, cọng Âm Hàn Thảo bắt đầu co rút lại.

Những tạp chất bên trong nó, những phần lá úa hay những dấu vết của sâu bệnh, dần dần bị đẩy ra ngoài dưới dạng một lớp bụi màu xám tro.

Quá trình này diễn ra chậm rãi, như một thợ điêu khắc đang tỉ mỉ gọt giũa một tác phẩm nghệ thuật băng giá.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập