“Mà này, đệ tử Tiêu Cẩu Đản, ta nghe nói… hình như gần đây Tiêu Vô Cực đệ đệ rất bận rộn phải không?
Nghe nói đệ ấy lại vừa lập công lớn, khiến gia tộc nở mày nở mặt?
Tiêu Biệt Ly hỏi, giọng điệu đầy vẻ ngưỡng mộ giả tạo, nhưng ánh mắt lại sắc bén như dao cạo, âm thầm quan sát phản ứng của Tiêu Cẩu Đản.
Tiêu Cẩu Đản nghe nhắc đến Tiêu Vô Cực , lập tức mắt sáng như sao, quên cả việc đang bị Tiêu Biệt Ly bám dính như đỉa.
“Đúng vậy đó đại ca!
Tiêu Vô Cực đại ca của chúng ta quả nhiên là thiên tài ngàn năm có một!
Mới hôm qua, huynh ấy đã đột phá Luyện Khí tầng bốn, còn tự mình đi hái được một gốc ‘Hỏa Linh Chi’ quý hiếm trong Vô Tận Sơn Mạch!
Gia chủ đã đặc biệt khen thưởng, còn nói sẽ đích thân truyền dạy công pháp cho Tiêu Vô Cực đại ca nữa!
Mỗi lời Tiêu Cẩu Đản nói ra, gương mặt Tiêu Biệt Ly lại hiện lên một vẻ “kinh ngạc” và “thán phục” rõ rệt.
Nhưng trong lòng, hắn chỉ cười khẩy.
Luyện Khí tầng bốn?
Hỏa Linh Chi?
Mấy thứ đó trong mắt một Đại Năng Cảnh như hắn, chẳng khác nào kẹo dẻo của trẻ con.
Tiêu Vô Cực có được sự chú ý của Phụ thân, thậm chí là danh tiếng lẫy lừng trong gia tộc, nhưng tất cả đều là những thứ hời hợt.
“Ài, xem ra ta vẫn còn phải cố gắng nhiều lắm.
” Tiêu Biệt Ly thở dài thườn thượt, vẻ mặt thất vọng.
“Nhưng mà, Tiêu Cẩu Đản, đệ có biết không, cái Hỏa Linh Chi đó… liệu có phải là loại cần được bảo quản kỹ càng không?
Ta nghe nói, nếu không cẩn thận, linh khí của nó sẽ dễ bị thất thoát lắm.
” Hắn cố tình nói lộ ra một chút kiến thức, nhưng theo một cách rất tự nhiên.
Tiêu Cẩu Đản nghe vậy, giật mình.
“Thật sao đại ca?
Ta nghe nói Gia chủ đã cho người cất giữ cẩn thận trong Hắc Huyền Quật rồi mà?
“Hắc Huyền Quật?
Tiêu Biệt Ly nhướng mày, một tia sáng xẹt qua mắt hắn.
Đó là nơi cất giữ những vật phẩm quan trọng của Tiêu Gia, nhưng lại có một điểm yếu chết người mà chỉ hắn, người từng là một Đại Năng Cảnh và đã sống 500 năm, mới biết.
“Ài, thôi được rồi.
Chuyện của Tiêu Vô Cực đệ đệ, ta chỉ là tiện miệng hỏi thôi.
Dù sao ta cũng chỉ là một phế vật yếu ớt, không thể giúp gì được cho đệ ấy.
” Hắn vờ như không quan tâm nữa, tiếp tục bám víu lấy Tiêu Cẩu Đản.
Khi về đến gian phòng tồi tàn của mình, Tiêu Biệt Ly đẩy Tiêu Cẩu Đản ra, cười tủm tỉm.
“Cảm ơn đệ tử Tiêu Cẩu Đản đã đưa ta về!
Đệ quả nhiên là một người tốt bụng!
Sau này có gì cần giúp đỡ, cứ nói với ta nhé!
” Hắn nói xong, vội vàng đóng sập cửa lại, để lại Tiêu Cẩu Đản đứng ngây ngốc giữa hành lang, trong lòng vẫn còn lợn cợn về cái Hỏa Linh Chi và Hắc Huyền Quật.
Vừa đóng cửa, nụ cười trên môi Tiêu Biệt Ly lập tức biến mất.
Hắn nhấc chân đá bay một mảnh gỗ mục nát nằm chắn ngang cửa, rồi nhanh chóng quay vào giữa phòng.
Căn phòng nhỏ hẹp, ẩm thấp, chỉ có một chiếc giường gỗ ọp ẹp và một cái bàn cũ kỹ.
Nó đối lập hoàn toàn với sự xa hoa của Tiêu Gia.
Nhưng đối với Tiêu Biệt Ly, nơi đây lại là một thánh địa của riêng hắn.
Hắn ngồi xuống bồ đoàn rách nát, khoanh chân, nhắm mắt.
Dòng Ma Khí trong cơ thể lập tức cuộn trào mạnh mẽ.
Từng luồng khí đen kịt, lạnh lẽo nhưng lại mang theo một sức sống kỳ lạ, chảy qua kỳ kinh bát mạch.
Chúng không hề gây đau đớn, mà ngược lại, lại mang đến một cảm giác thư thái, như một dòng suối mát lành gột rửa mọi tạp chất trong thân thể.
Hắn có thể cảm nhận rõ ràng từng tế bào đang được tái tạo, từng gân cốt đang trở nên dẻo dai hơn.
Đây là sự khác biệt lớn nhất giữa Ma Đạo và Chính Đạo.
Chính Đạo chú trọng tu tâm dưỡng tính, từ từ tích lũy linh khí, đòi hỏi tư chất cao và thời gian dài.
Ma Đạo thì khác, nó hấp thụ mọi thứ, chuyển hóa mọi thứ thành sức mạnh thuần túy, tàn bạo.
Đối với một kẻ có tư chất Bính đẳng như hắn, Ma Khí chính là con đường duy nhất để vươn lên đỉnh cao trong kiếp này.
“Hắc Huyền Quật… và Hỏa Linh Chi… thú vị lắm.
” Tiêu Biệt Ly lẩm bẩm, khóe môi khẽ nhếch lên.
Hắn nhớ lại một bí mật về Hắc Huyền Quật từ kiếp trước.
Nơi đó tuy kiên cố, nhưng lại được xây dựng trên một mạch ngầm âm hàn, ẩn chứa một loại linh thảo cực kỳ đặc biệt:
“U Minh Thảo”.
Loại cỏ này bề ngoài đen sạm, xấu xí, bị coi là vô dụng đối với tu sĩ chính đạo, thậm chí còn bị cho là độc hại.
Nhưng đối với Ma tu, nó lại là một bảo vật vô giá, có khả năng tẩm bổ và tăng cường Ma Khí gấp bội phần Hỏa Linh Chi của Tiêu Vô Cực .
Và quan trọng hơn, U Minh Thảo còn có một công dụng bí mật khác mà ngay cả Tiêu Gia cũng không hề hay biết, một công dụng có thể giúp hắn che giấu hoàn toàn Ma Khí, biến nó thành một loại linh khí giả tạo, đánh lừa cả những cường giả Luyện Hư Cảnh.
“Lấy củi nhà người, đốt lửa nhà người.
” Tiêu Biệt Ly khẽ cười, một nụ cười vừa vô sỉ, vừa tàn độc.
“Tiêu Vô Cực , ngươi cứ việc khoe khoang Hỏa Linh Chi của ngươi đi.
Còn ta, ta sẽ dùng thứ cỏ dại mà ngươi coi thường nhất, dùng ‘tài năng’ mặt dày của ta, để biến nó thành bậc thang vươn tới Ma Tôn.
Hắn đứng dậy, đôi mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.
Kế hoạch đã bắt đầu thành hình.
Việc tiếp theo, hắn cần phải ‘vô tình’ đi ngang qua Hắc Huyền Quật, và dùng ‘mặt dày’ của mình để ‘xin’ được vài cây U Minh Thảo.
Dù sao, đó cũng chỉ là cỏ dại thôi mà, ai mà tiếc chứ?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập