Lão Hồ mở mắt, thấy là Tiêu Biệt Ly, vẻ mặt lập tức nhăn nhó như quả táo tàu.
“Aiz, là tiểu tử nhà ngươi.
Có chuyện gì?
Cấm địa là nơi trọng yếu của gia tộc, không phải chỗ để ngươi chạy lung tung đâu.
” Lão Hồ phẩy tay, xua như xua ruồi.
“Lão Hồ tiền bối nói chí phải.
” Tiêu Biệt Ly không hề nao núng, vẫn giữ nguyên nụ cười hiền lành.
Hắn đặt chiếc bánh bao và bình rượu xuống bên cạnh Lão Hồ, mùi thơm lập tức lan tỏa.
“Tiểu bối biết nơi này trọng yếu, nhưng… nhưng tiểu bối có một chuyện thỉnh cầu, mong tiền bối rủ lòng thương.
Lão Hồ ngửi thấy mùi rượu, đôi mắt vốn đục ngầu chợt sáng lên một chút, nhưng vẫn cố giữ vẻ khó chịu.
“Chuyện gì?
Nói mau.
“Thưa tiền bối, ” Tiêu Biệt Ly hạ giọng, vẻ mặt trở nên cực kỳ nghiêm túc, pha chút thần bí.
“Đêm qua, tiểu bối… tiểu bối đã có một giấc mơ kỳ lạ.
” Hắn bắt đầu kể lể, giọng điệu đầy vẻ kính sợ.
“Trong mơ, tiểu bối thấy một vị tiên nhân, tóc bạc phơ, râu dài đến ngực, chỉ vào cái giếng cổ trong cấm địa của chúng ta, nói rằng nơi đó có ‘linh khí cổ xưa’, có thể giúp người có tư chất kém cỏi như tiểu bối… khai sáng tâm trí, tìm thấy con đường của riêng mình.
Lão Hồ nheo mắt nhìn Tiêu Biệt Ly, vẻ mặt đầy hoài nghi.
“Linh khí cổ xưa?
Giếng cổ?
Ngươi mơ màng cái gì đấy?
Nơi đó chỉ là một cái giếng bỏ hoang, toàn mùi ẩm mốc thôi.
“Không ạ!
Tiền bối không biết đâu!
” Tiêu Biệt Ly lắc đầu lia lịa, vẻ mặt vô cùng thành khẩn.
“Vị tiên nhân trong mơ còn nói, chỉ những người có tâm hồn thuần khiết, không màng danh lợi, mới có thể cảm nhận được sự linh thiêng của nó.
Tiểu bối… tiểu bối tuy tư chất kém cỏi, nhưng tấm lòng thành kính với tổ tiên thì không ai sánh bằng!
Tiểu bối chỉ muốn vào đó, tĩnh tâm cầu nguyện, xin tổ tiên phù hộ, để tiểu bối có thể tìm thấy một con đường, dù chỉ là một con đường nhỏ bé, để cống hiến cho Tiêu gia.
” Hắn nói đến đây, giọng nói run rẩy, như sắp khóc.
Lão Hồ nhìn chiếc bánh bao bốc khói thơm phức, lại nhìn bình rượu gạo sóng sánh, rồi lại nhìn vẻ mặt “đáng thương” của Tiêu Biệt Ly.
Lão nhíu mày, trầm ngâm.
Tiêu Biệt Ly là Bính đẳng tư chất, bị cả gia tộc ghẻ lạnh, bị Tiêu Vô Cực chèn ép.
Cậu ta có vẻ như đang cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng mong manh.
Mà thôi, dù sao cũng chỉ là vào giếng cầu nguyện, có làm gì được đâu.
Hơn nữa, những câu chuyện về linh khí cổ xưa, tiên nhân mách bảo… cũng khá là hấp dẫn.
“Ngươi… ngươi nói có thật không?
Lão Hồ hỏi, giọng đã mềm đi vài phần.
“Thật như vàng mười ạ!
” Tiêu Biệt Ly vội vàng khẳng định, mắt sáng rực.
“Tiểu bối xin thề, tuyệt đối không làm bậy, chỉ vào đó cầu nguyện thôi.
Nếu tiểu bối mà làm chuyện gì bất kính, xin trời tru đất diệt, ngũ lôi oanh đỉnh!
” Hắn giơ ba ngón tay lên thề thốt, vẻ mặt chính trực đến mức không thể tin được.
Lão Hồ nhìn thái độ của Tiêu Biệt Ly, lại liếc sang bình rượu và bánh bao, cuối cùng thở dài một hơi.
“Thôi được rồi.
Ngươi là người có lòng, ta cũng không nỡ làm khó.
Nhưng chỉ được vào đó một nén hương thôi, không được ở lâu.
Tuyệt đối không được đụng chạm bất cứ thứ gì!
Đặc biệt là cái giếng cổ đó, chỉ được đứng từ xa mà cầu nguyện, không được lại gần!
Ngươi nghe rõ chưa?
Lão Hồ nghiêm khắc dặn dò, nhưng đã đưa tay ra cầm lấy bình rượu, khui nắp ra hít hà.
“Tiểu bối đã rõ!
Đa tạ Lão Hồ tiền bối đại ân đại đức!
” Tiêu Biệt Ly cúi đầu tạ ơn liên tục, vẻ mặt tràn đầy biết ơn.
Trong lòng hắn đã cười đến nỗi ruột gan thắt lại.
*Lão Hồ ông lão Hồ đồ, đúng là dễ dụ như một đứa trẻ con!
Một chén rượu, vài câu chuyện ma mị là xong!
Cánh cổng cấm địa mở ra kẽo kẹt, để lộ một con đường mòn phủ đầy lá khô, dẫn sâu vào bên trong.
Không khí lập tức trở nên ẩm ướt hơn, mang theo mùi của đất mục và rêu phong.
Cả khu vườn bị bỏ hoang từ lâu, cây cối mọc um tùm, dây leo chằng chịt, tạo nên một vẻ hoang tàn nhưng cũng đầy bí ẩn.
Tiêu Biệt Ly bước vào, ngay lập tức cảm nhận được một luồng năng lượng âm u, lạnh lẽo lan tỏa trong không khí.
Đây chính là hơi thở của Ma Khí.
Hắn khẽ hít một hơi, cảm giác như những tế bào trong cơ thể đang reo lên vui sướng.
Hắn đi theo con đường mòn, tránh né những cành cây khô gãy và những bụi cây rậm rạp.
Tiếng bước chân của hắn là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch của cấm địa.
Sau vài phút đi bộ, một khoảng trống nhỏ hiện ra trước mắt.
Ở giữa khoảng trống đó, một cái giếng cổ kính hiện lên sừng sững.
Thân giếng được xây bằng những khối đá xám đã bạc màu thời gian, phủ đầy rêu xanh và địa y.
Miệng giếng sâu hun hút, không nhìn thấy đáy, chỉ có một luồng khí lạnh lẽo bốc lên, mang theo một thứ mùi vị đặc trưng mà chỉ Tiêu Biệt Ly mới có thể nhận ra:
mùi của Ma Khí nguyên thủy.
Bên cạnh giếng, một cây đại thụ cổ thụ vươn mình sừng sững, rễ cây đan xen vào thân giếng như những con rắn khổng lồ, tạo thành một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa ma mị.
Tiêu Biệt Ly không vội vàng.
Hắn đứng cách giếng một đoạn, cố ý bày ra một vẻ mặt “sùng kính” như đang “cảm nhận linh khí”, đúng như lời dặn của Lão Hồ.
Hắn nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, giả vờ như đang trầm tư mặc tưởng.
Nhưng trong thâm tâm, hắn đang dùng ý thức của Đại Năng Cảnh kiếp trước để dò xét từng ngóc ngách của cái giếng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập