Chương 36: Cấm Địa Không Cấm Ta, Lão Hồ Ông Lão Hồ Đồ

Ánh trăng đã lặn, nhường chỗ cho vạt nắng ban mai yếu ớt mơn trớn trên những mái ngói rêu phong của Tiêu gia.

Tiêu Biệt Ly, dù đêm qua đã vạch ra cả một kế hoạch “trộm cắp” vô cùng táo bạo, nhưng vẫn ngủ vùi như một con sâu lười biếng đến tận khi tiếng gà gáy lần thứ ba.

Hắn vươn vai, xương cốt kêu lạo xạo như bộ giáp cũ kỹ, rồi lại nằm ườn thêm vài khắc, giả vờ như bản thân là một pho tượng đá vô tri vừa được đúc xong, cần thời gian để “khô cứng” hoàn toàn.

“Aiz, tu luyện cái kiểu này đúng là hại sức thật.

Cứ phải giả vờ yếu đuối, giả vờ vô dụng, mệt mỏi hơn cả khi đột phá Đại Năng Cảnh kiếp trước.

” Hắn lẩm bẩm, mắt vẫn nhắm nghiền, nhưng khóe môi đã cong lên một nụ cười ranh mãnh.

“Nhưng thôi, vì sự nghiệp ‘Ma Tôn mặt dày’ vĩ đại, mấy trò vặt này cũng đáng.

Dù sao thì, diễn xuất đạt đỉnh cao cũng là một loại tài năng mà, đúng không?

Tiêu Biệt Ly bật dậy, động tác nhanh nhẹn đến kinh ngạc, hoàn toàn trái ngược với vẻ lười nhác vừa rồi.

Hắn đứng trước gương đồng, vuốt vuốt mái tóc hơi rối, cố tình tạo ra một vẻ mặt hơi xanh xao, thiếu ngủ.

Rồi hắn thở dài thườn thượt, bước ra khỏi phòng, cố ý đi ngang qua sân chính, nơi Tiêu Vô Cực thường xuyên khoe mẽ tài năng của mình.

Quả nhiên, Tiêu Vô Cực đang đứng giữa sân, vung kiếm múa may, khí tức Giáp đẳng tư chất bùng nổ, khiến lá cây xung quanh cũng phải rung rinh theo.

Vài gia đinh đứng cạnh, mắt tròn mắt dẹt xuýt xoa khen ngợi.

Tiêu Biệt Ly liếc qua, khóe miệng giật giật.

"Được lắm, khí thế tốt lắm, Tiêu Vô Cực .

Cứ tiếp tục phô trương đi, ta sẽ làm nền thật tốt cho ngươi tỏa sáng.

"Hắn giả vờ không nhìn thấy Tiêu Vô Cực , cố gắng đi thật chậm, thậm chí còn ho khan vài tiếng ra vẻ yếu ớt.

Nhưng rồi, như vô tình, ánh mắt hắn lại chạm phải Tiêu Vô Cực .

“Ô, đệ đệ à, lại dậy sớm tu luyện rồi sao?

Khí thế thật hùng hồn, không hổ là Giáp đẳng tư chất!

Huynh nhìn mà mừng thay cho đệ.

” Tiêu Biệt Ly nở nụ cười “ngây thơ vô số tội”, ánh mắt tràn đầy sự “khâm phục” và “ghen tị” giả tạo, nhưng trong lòng lại thầm cười khẩy:

*Giáp đẳng rởm đời mà cũng phải vất vả thế này à?

Đúng là đồ nhà quê, có bảo vật ngay trước mắt mà không biết đường nhặt.

Tiêu Vô Cực nghe thấy, động tác ngừng lại, mũi khẽ hếch lên, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường lướt qua Tiêu Biệt Ly.

“Huynh trưởng quá khen.

Đệ đâu dám so với huynh trưởng tài hoa ngày trước.

Chỉ là bây giờ, thời thế đã khác, tư chất quyết định tất cả.

” Hắn cố ý nhấn mạnh chữ “tư chất”, như một lời nhắc nhở đau đớn cho Tiêu Biệt Ly.

Tiêu Biệt Ly nghe vậy, “lòng đau như cắt”, vai khẽ run rẩy, đầu cúi xuống, giọng nói nghẹn ngào:

“Đúng vậy… đúng vậy.

Tư chất quyết định tất cả.

Huynh trưởng… huynh trưởng chỉ là Bính đẳng, không thể sánh với đệ.

Đệ cứ tu luyện thật tốt, đừng để tâm đến huynh trưởng vô dụng này.

” Hắn nói xong, còn cố ý thở dài một hơi thật nặng nề, vẻ mặt đầy bi thương, rồi lững thững bước đi, bóng lưng cô độc như một chiếc lá vàng giữa mùa đông.

Tiêu Vô Cực nhìn theo bóng lưng Tiêu Biệt Ly, môi nhếch lên một nụ cười đắc ý.

“Hừ, biết điều là tốt.

Đừng có mà vướng chân vướng tay ta.

Trong khi đó, Tiêu Biệt Ly, vừa khuất khỏi tầm mắt Tiêu Vô Cực , lập tức dựng thẳng sống lưng, khóe miệng cong lên thành một nụ cười của kẻ săn mồi đã nắm chắc con mồi trong tay.

*Tốt, rất tốt.

Ngươi càng khinh ta, ta càng dễ hành động.

Cứ tưởng ta yếu đuối đi, cứ tưởng ta đã gục ngã đi.

Đến khi ngươi nhận ra, thì ta đã ngồi chễm chệ trên ngai Ma Tôn rồi!

Mục tiêu tiếp theo của hắn là Lão Hồ, người gác cổng của cấm địa gia tộc.

Lão Hồ là một ông già khó tính, cằn nhằn, nổi tiếng là giữ quy tắc như mạng sống.

Nhưng Tiêu Biệt Ly nhớ rõ, lão Hồ có một điểm yếu chết người:

thích nghe kể chuyện, đặc biệt là những câu chuyện “thần bí, linh thiêng”, và không thể cưỡng lại được một chén rượu ngon kèm theo vài lời nịnh bợ đúng lúc.

Tiêu Biệt Ly rảo bước đến nhà bếp, nhanh chóng “mượn” vài chiếc bánh bao nóng hổi vừa ra lò, cùng một bình rượu gạo thơm lừng mà hắn biết Lão Hồ yêu thích.

Hắn còn không quên ghé qua vườn, hái thêm vài bông hoa dại nhỏ nhắn, cố tình tạo ra một vẻ “thanh cao, thoát tục” đầy mục đích.

Khi đến trước cổng cấm địa, Tiêu Biệt Ly đã thấy Lão Hồ ngồi gác, lưng còng, đôi mắt lim dim như sắp ngủ gật.

Hắn chỉnh lại vẻ mặt, nụ cười trở nên hiền lành, ánh mắt chất chứa vẻ “thành kính” và “đau khổ”.

“Lão Hồ tiền bối!

” Tiêu Biệt Ly bước đến, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng, không làm Lão Hồ giật mình.

“Tiểu bối Tiêu Biệt Ly xin bái kiến.

” Hắn cúi đầu thật sâu, động tác vô cùng lễ phép.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập