Hắn tập trung hoàn toàn vào việc hấp thu năng lượng.
Khác với linh khí trong không khí, loại năng lượng từ giếng cổ này vô cùng hung hãn, chứa đựng những tạp chất và oán khí tích tụ từ ngàn xưa.
Nếu là võ giả bình thường, dù là Giáp đẳng tư chất, cũng sẽ bị phản phệ mà tẩu hỏa nhập ma.
Nhưng với 'Vạn Cổ Ma Luyện Quyết', Tiêu Biệt Ly biến những thứ 'độc hại' đó thành chất dinh dưỡng cho mình, thanh lọc chúng và chuyển hóa thành Ma Nguyên lực tinh thuần.
Thời gian trôi qua, ánh trăng dần thay thế ánh nắng hoàng hôn, chiếu rọi khuôn mặt điềm tĩnh của hắn.
Từng giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng không phải vì mệt mỏi, mà là dấu hiệu của sự chuyển hóa năng lượng đang diễn ra mạnh mẽ bên trong.
Trong khi Tiêu Biệt Ly đang 'khai thác mỏ', ở một nơi khác trong Tiêu Gia, Tiêu Vô Cực đang đứng trước gương đồng, ngắm nhìn khuôn mặt mình.
Đôi mắt hắn ánh lên vẻ tự mãn.
Hắn là Giáp đẳng tư chất, là niềm hy vọng của gia tộc, là thiên tài hiếm có trong hàng trăm năm qua.
Còn Tiêu Biệt Ly?
Chỉ là một tên Bính đẳng rác rưởi, lại còn bày đặt cái trò cầu nguyện may mắn, thật sự khiến hắn khinh thường đến tận xương tủy.
"Hừ, Tiêu Biệt Ly.
Ngươi tưởng mình lừa được ai với cái trò may mắn đó sao?"
Tiêu Vô Cực cười khẩy, tay siết chặt nắm đấm.
"May mắn?
Thứ đó chỉ có thể giúp ngươi một thời.
Thực lực mới là vương đạo!
Ngươi chỉ là một thằng phế vật, mãi mãi không thể sánh bằng ta!
"Hắn nhớ lại cảnh Tiêu Biệt Ly nghênh ngang rời đi, miệng lẩm bẩm về vận may.
Một cảm giác chán ghét cuộn trào trong lòng.
Từ khi có tư chất Giáp đẳng, Tiêu Vô Cực cảm thấy như mình đã thoát khỏi xiềng xích của một kẻ yếu đuối.
Hắn không cần cái bóng của Tiêu Biệt Ly nữa.
Hắn muốn tự mình tỏa sáng, muốn mọi người nhìn hắn với ánh mắt ngưỡng mộ, không phải với ánh mắt so sánh với một kẻ 'thiên tài thơ ca' nhưng 'phế vật tu luyện' như Tiêu Biệt Ly.
"Ta sẽ chứng minh, ngươi không là gì cả!"
Tiêu Vô Cực nghiến răng.
Hắn quyết định.
Hắn sẽ chăm chỉ hơn nữa, tu luyện điên cuồng hơn nữa, để khoảng cách giữa hắn và Tiêu Biệt Ly càng ngày càng xa.
Hắn muốn Tiêu Biệt Ly phải quỳ rạp dưới chân hắn, phải hối hận vì đã dám ngông cuồng trước mặt hắn!
Cùng lúc đó, tại khu vực luyện võ, vài thiếu niên vẫn còn nán lại, lén lút nhìn về phía cây ngô đồng cổ thụ xa xa.
"Này, Tiêu Thụ, ngươi có tin lời Tiêu Biệt Ly nói không?"
Một thiếu niên tên Lý Khải, với khuôn mặt tròn xoe, thì thầm hỏi.
"Cầu nguyện mà cũng tăng tu vi được sao?
Nghe cứ như chuyện trên trời ấy.
"Tiêu Thụ, một thiếu niên gầy gò, gãi gãi đầu:
"Ta cũng không biết nữa.
Nhưng mà, hắn đúng là tăng tu vi nhanh thật.
Mới hôm trước còn là Luyện Thể tầng một, hôm nay đã tầng hai rồi.
Chỉ mất có vài ngày!
Đến Tiêu Vô Cực Giáp đẳng tư chất cũng không nhanh đến thế được!"
"Đó là do hắn ăn may thôi!"
Một giọng nói gay gắt vang lên.
Tiêu Cương, một thiếu niên có khuôn mặt đầy tàn nhang, khinh khỉnh bĩu môi.
"Ta thấy hắn cứ lẩn quẩn ở mấy chỗ vắng vẻ, còn chẳng chịu tập luyện đàng hoàng.
Chắc là ăn trộm được linh dược gì đó thôi.
Hoặc là giả bộ để chọc tức Tiêu Vô Cực ca.
"Lý Khải nhíu mày:
"Nhưng.
linh dược quý hiếm như vậy đâu dễ trộm được?
Hơn nữa, ăn xong cũng phải tiêu hóa, phải luyện hóa chứ.
Hắn nhìn có vẻ lười nhác như vậy, làm sao mà tiêu hóa được?"
Tiêu Cương hừ lạnh:
"Ai mà biết được.
Thôi kệ hắn đi.
Loại người như hắn, dù có ăn may lên được mấy cấp, cuối cùng cũng sẽ bộc lộ bản chất Bính đẳng rác rưởi của mình thôi.
Chúng ta cứ tập trung tu luyện đi, đừng để bị mấy lời mê hoặc của hắn làm ảnh hưởng.
"Ba người nhìn nhau, trong lòng mỗi người đều có những suy nghĩ riêng.
Một hạt giống nghi ngờ đã được gieo xuống, không phải nghi ngờ thực lực của Tiêu Biệt Ly, mà là nghi ngờ về *cách thức* hắn đạt được thực lực đó.
Điều này càng khiến họ không thể hiểu được hắn, càng khiến họ xem thường con đường của hắn.
Trở lại giếng cổ, Tiêu Biệt Ly khẽ thở ra một hơi dài, một làn khí đen nhạt thoát ra từ miệng hắn, rồi tiêu tán vào không khí.
Luyện hóa xong một chu kỳ, hắn cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, kinh mạch tràn đầy Ma Nguyên lực.
Tầng hai Luyện Thể Cảnh đã vững chắc.
Tốc độ này, nếu để người khác biết được, e rằng sẽ gây ra sóng gió động trời.
Ngay cả Tiêu Vô Cực với Giáp đẳng tư chất, cũng phải mất ít nhất một tháng mới có thể đột phá từ Luyện Thể tầng một lên tầng hai, và đó đã là tốc độ thiên tài rồi.
Còn hắn?
Vài ngày.
Hắn đứng dậy, vươn vai một cái, xương cốt kêu răng rắc.
Cái vẻ mệt mỏi ban nãy đã biến mất, thay vào đó là sự tinh anh, sắc bén trong ánh mắt.
"Aiz, mệt quá đi mất.
Cầu nguyện mà cũng tốn sức như vậy sao?"
Hắn giả vờ than thở, rồi lẩm bẩm.
"Xem ra, phải tìm thêm vài chỗ 'linh thiêng' nữa mới được.
Chỗ này linh khí cũng cạn dần rồi.
Hay là mai mình thử đến.
cái đình viện cấm địa của gia tộc nhỉ?
Nghe nói nơi đó có một cái giếng cổ sâu hun hút, không biết có 'năng lượng may mắn' nào ẩn chứa không nhỉ?"
Miệng hắn lẩm bẩm, giọng điệu lại hóa thành một tên vô sỉ, mặt dày, nhưng ánh mắt lại lóe lên tia sáng rực rỡ của một kẻ săn mồi.
Đình viện cấm địa?
Nơi đó không phải là để cầu nguyện, mà là để tìm kiếm một thứ khác.
Một thứ mà từ kiếp trước hắn đã biết rõ sự tồn tại của nó, và cũng là nguyên nhân khiến Tiêu Gia trở nên cường thịnh trong tương lai, nhưng cuối cùng lại bị diệt vong.
Nơi đó, có một mảnh vỡ của Ma Khí.
Tiêu Biệt Ly mỉm cười, một nụ cười vừa vô sỉ, vừa tàn độc.
"Tiêu Vô Cực , ngươi cứ lo mà tu luyện cái Giáp đẳng rởm đời của ngươi đi.
Còn ta, ta sẽ từ từ nhặt nhạnh mấy thứ mà ngươi vứt bỏ, mấy thứ mà ngươi không đủ tư cách để chạm vào.
Đến khi ngươi nhận ra, thì đã quá muộn rồi.
"Bóng lưng hắn khuất dần trong màn đêm, mang theo hơi thở của gió và mùi ẩm mục của đất.
Nhưng đằng sau cái vẻ ngoài lười nhác và vô lo ấy, là một con đường đã được vạch ra rõ ràng, từng bước từng bước dẫn đến vực sâu không đáy của quyền lực và báo thù.
Ma Tôn đã thức tỉnh, và cơn ác mộng của Tiêu Gia, chỉ vừa mới bắt đầu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập