Chương 33: Thiên Tài Ôm Hận, Phế Vật Tản Bộ

"Tiêu Vô Cực Giáp đẳng, ngay cả một tên Bính đẳng cũng không thắng nổi, đúng là.

.."

"Chuyện này cũng quá khó tin rồi!

Huynh trưởng kia tuy là Bính đẳng, nhưng hình như rất có ý chí.

.."

"Không phải ý chí đâu, là mặt dày thì có!

Nhưng mà thắng là thắng rồi đó!

"Những lời thì thầm ấy, dù cố ý hay vô tình lọt vào tai, đều xoáy sâu vào vết thương lòng của Tiêu Vô Cực .

Hắn là Giáp đẳng!

Hắn mới là người nên được ca ngợi!

Hắn mới là tương lai của Tiêu Gia!

Tiêu Vô Cực hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân.

Gương mặt hắn vặn vẹo, xanh mét rồi lại đỏ bừng.

Hắn không thể để một tên phế vật như Tiêu Biệt Ly làm ảnh hưởng đến con đường tu luyện của mình.

Hắn phải mạnh hơn!

Mạnh hơn gấp trăm ngàn lần!

Để rồi một ngày, hắn sẽ tự tay nghiền nát tên Tiêu Biệt Ly mặt dày kia, khiến hắn phải hối hận vì đã dám trêu ngươi một thiên tài Giáp đẳng như hắn!

"Ngươi nghĩ ngươi thắng ta bằng vận may sao?

Ta sẽ cho ngươi thấy, trước sức mạnh tuyệt đối, vận may chỉ là trò cười!"

Tiêu Vô Cực gằn giọng, ánh mắt lóe lên một tia độc địa.

Hắn quyết định.

Hắn sẽ dồn toàn lực vào tu luyện, không ngừng nghỉ.

Hắn sẽ tìm kiếm những cơ duyên, những công pháp mạnh mẽ hơn.

Hắn sẽ vượt xa Tiêu Biệt Ly đến mức hắn ta không bao giờ có thể với tới được nữa.

Hắn sẽ biến Tiêu Biệt Ly thành một cái bóng mờ nhạt, một vết nhơ trong lịch sử Tiêu Gia.

Trong khi Tiêu Vô Cực đang ôm hận mà tu luyện, Tiêu Biệt Ly lại đang nhàn nhã đi dạo trong vườn.

Hắn chẳng hề quan tâm đến sự tức giận của Tiêu Vô Cực .

Càng tức giận, càng mù quáng, càng dễ mắc sai lầm.

Đó chính là điều hắn muốn.

Hắn đi đến khu vực luyện võ, nơi các đệ tử Tiêu Gia đang hăng say tập luyện.

Vừa thấy hắn, một vài ánh mắt nghi hoặc, tò mò lập tức đổ dồn về phía hắn.

Hắn vẫn giữ nguyên vẻ mặt

"thiên tài Bính đẳng"

của mình:

hơi lười biếng, có chút vô tư, và phảng phất vẻ ngây ngô.

"Ai da, hôm nay mọi người lại chăm chỉ thế này cơ à?"

Tiêu Biệt Ly cười tủm tỉm, vẫy tay chào hỏi như một người anh hiền lành, thân thiện.

"Sáng sớm đã đổ mồ hôi rồi, đúng là đáng khen!

Không như ta, chỉ muốn ngủ nướng thôi.

"Mấy đệ tử nghe vậy, sắc mặt đều trở nên quái dị.

Kẻ thì cúi đầu nén cười, kẻ thì ho khan, kẻ thì lén lút nhìn Tiêu Biệt Ly như nhìn một sinh vật lạ.

Rõ ràng là huynh trưởng vừa thắng cuộc thi đấu hôm qua, giờ lại giả bộ yếu đuối, lười biếng.

Cái sự vô sỉ này, quả thật là hiếm thấy.

Một tên đệ tử trẻ tuổi, tính tình thẳng thắn hơn, không nén được sự tò mò liền hỏi:

"Khụ.

huynh trưởng Tiêu Biệt Ly, không biết huynh trưởng có bí quyết gì để tu luyện nhanh như vậy không?

Đệ thấy huynh trưởng cứ như không tốn sức chút nào, vậy mà lại thắng được sư huynh Ất đẳng tư chất.

Thật là khiến người ta phải ngưỡng mộ!

"Tiêu Biệt Ly nghe vậy, trong lòng cười thầm.

Bí quyết ư?

Bí quyết chính là ta là Ma Tôn trùng sinh, tu luyện công pháp Hoàng Cấp Luyện Khí Quyết, và có kinh nghiệm của 500 năm tu hành đấy, tiểu tử ngốc!

Nhưng ngoài mặt, hắn lại tỏ ra vô cùng ngượng nghịu, tay gãi đầu, vẻ mặt như thể đang giấu diếm một bí mật động trời.

"Ài, bí quyết gì đâu.

Chẳng qua là ta.

ta may mắn thôi mà."

Hắn cười hì hì, rồi hạ thấp giọng, cố ý nói nhỏ đủ để mấy tên đệ tử xung quanh nghe thấy.

"Mấy đứa đừng nói cho người khác biết nhé, ta nói cho mấy đứa cái này.

Thực ra, ta có một bí quyết nhỏ, chính là.

mỗi sáng ngủ dậy, ta đều ngồi thiền dưới gốc cây cổ thụ lớn nhất trong gia viên, nơi linh khí hội tụ.

Rồi ta hít thở thật sâu, cảm nhận sự giao hòa của đất trời, linh khí sẽ tự nhiên tràn vào cơ thể.

Rồi ta.

ta cầu nguyện!

Cầu nguyện trời đất ban cho ta chút vận may, để ta có thể mạnh hơn một chút, đủ để không bị bắt nạt.

Ai ngờ, hình như trời đất cũng thương ta, nên vận may cứ đến liên tục thôi.

"Hắn nói xong, còn chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy vẻ

"thật thà mà giấu giếm"

Mấy tên đệ tử nghe xong, ai nấy đều há hốc mồm.

Cầu nguyện ban phát vận may?

Đây là bí quyết tu luyện của một

"thiên tài Bính đẳng"

sao?

Nghe cứ như lời mấy đứa trẻ con vậy!

Nhưng nghĩ lại trận đấu hôm qua, Tiêu Biệt Ly quả thật là may mắn đến khó tin.

Chẳng lẽ, lời hắn nói là thật?

Một số đệ tử bắt đầu nhìn nhau, vẻ mặt nửa tin nửa ngờ.

Thậm chí có đứa còn lén lút nhìn về phía cây cổ thụ lớn nhất trong gia viên, ánh mắt lóe lên sự tò mò.

Tiêu Biệt Ly nhìn thấy phản ứng của bọn họ, trong lòng càng thêm khoái trá.

Ha ha, cứ tin đi.

Cứ tin vào cái

"vận may"

"cầu nguyện"

của ta đi.

Càng tin, các ngươi càng không thể hiểu được sức mạnh thật sự của ta.

Hắn đã thành công gieo vào lòng bọn họ một hạt giống hoài nghi, một hạt giống về một con đường tu luyện

"phi chính thống"

, dựa vào

"vận may"

thay vì tài năng và nỗ lực.

Điều này sẽ khiến những kẻ kiêu ngạo như Tiêu Vô Cực càng thêm khinh thường hắn, và những kẻ khác thì xem hắn như một kẻ lập dị, may mắn một cách khó hiểu.

"Thôi được rồi, ta đi dạo tiếp đây.

Mấy đứa cứ tập luyện đi nhé!

Cố gắng lên!"

Tiêu Biệt Ly vẫy tay chào tạm biệt, rồi nghênh ngang bước đi, miệng vẫn lẩm bẩm:

"Aiz, vận may cũng là một loại thực lực mà.

Ta có vận may, ta kiên cường, ta vô sỉ.

Ai dám nói ta không phải thiên tài chứ?"

Hắn bước đi, bóng lưng in trên con đường đá, nhìn có vẻ lười nhác và vô lo.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí hắn, kế hoạch của một Ma Tôn đang từng bước được triển khai, tinh vi và tàn độc.

Vận may của Tiêu Biệt Ly, thực chất, chính là cơn ác mộng đang đến gần cho toàn bộ Tiêu Gia, và đặc biệt là Tiêu Vô Cực .

Hắn không cần ai tin.

Hắn chỉ cần họ nghi ngờ, khinh thường, và quan trọng nhất là, không đề phòng.

Bởi vì, khi tất cả đã lầm tưởng hắn chỉ là một tên Bính đẳng mặt dày dựa vào may mắn, đó cũng là lúc Ma Tôn thật sự sẽ lộ diện, và càn quét mọi chướng ngại trên con đường của hắn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập