Ánh bình minh vẫn còn ngái ngủ, len lỏi qua những rặng tre cổ thụ, điểm xuyết lên sân luyện võ của Tiêu gia những vệt sáng vàng cam mờ ảo.
Sương đêm chưa tan hết, đọng lại thành những hạt ngọc li ti trên từng ngọn cỏ, phản chiếu thứ ánh sáng yếu ớt của một ngày mới.
Tiêu Biệt Ly bước vào, hít một hơi thật sâu cái không khí se lạnh buổi sớm, trong lòng không khỏi cảm thán:
“Thật là một ngày đẹp trời để bắt đầu màn kịch đỉnh cao!
Hắn chọn một góc khuất hơn một chút so với ngày hôm qua, nơi có một hàng mộc nhân đã trải qua hàng trăm trận đấm đá, thân gỗ mòn vẹt, xiêu vẹo thấy rõ.
Đám đệ tử khác, kẻ đang vận khí, người đang múa quyền, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía Tiêu Biệt Ly với đủ loại biểu cảm:
khinh thường, thương hại, và cả một chút tò mò.
Sau màn
"tiến bộ"
đầy may rủi của hắn hôm qua, không ít người đang chờ xem hôm nay hắn sẽ lại
"ăn may"
theo kiểu gì.
Tiêu Vô Cực , với tư thái đường hoàng của một thiên tài Giáp đẳng, đang đứng giữa sân, vung quyền múa cước.
Mỗi động tác của hắn đều mang theo kình phong, cuốn lá khô dưới chân bay lượn, uy mãnh và dứt khoát.
Hắn như một pho tượng sống của sự hoàn hảo, sự tự tin toát ra từ mỗi lỗ chân lông.
Ánh mắt hắn, thỉnh thoảng đảo qua Tiêu Biệt Ly, chỉ dừng lại vài khoảnh khắc, đủ để lộ ra sự coi thường đến tận xương tủy, rồi lại lướt đi, như thể không muốn phí hoài dù chỉ một giây để nhìn vào kẻ phế vật.
Tiêu Biệt Ly không để tâm.
Hắn bắt đầu màn khởi động của mình, chậm rãi, rề rà, nhìn chẳng khác nào một ông lão đang cố gắng vươn vai sau giấc ngủ dài.
Hắn hít thở, vận hành Hoàng Cấp Luyện Khí Quyết, nhưng chỉ là một phần rất nhỏ, đủ để cơ thể cảm nhận được luồng khí lưu chuyển, nhưng tuyệt đối không để lộ ra chút khí tức cường đại nào.
Nội phủ hắn, trong khi đó, tựa như một cỗ máy khổng lồ đang chạy hết công suất, linh khí cuồn cuộn chảy, gột rửa kinh mạch, liên tục mạnh mẽ lên từng khoảnh khắc.
"Hừm, diễn xuất là cả một nghệ thuật.
Phải làm sao để người ta tin rằng mình đang vật lộn với số phận, đang dùng ý chí để vượt qua giới hạn của bản thân, chứ không phải là đang diễn một vở kịch hài hước, "
Tiêu Biệt Ly tự nhủ.
Hắn nhếch mép, khóe môi ẩn chứa ý cười.
"Đệ đệ à, huynh trưởng đây sẽ cho đệ xem thế nào là một 'thiên tài Bính đẳng' bằng ý chí.
"Hắn nhắm vào một mộc nhân.
Mộc nhân này đã cũ nát, thân gỗ nứt nẻ, có vẻ chỉ cần một cú đấm bình thường cũng có thể khiến nó xiêu vẹo.
Tiêu Biệt Ly hít sâu, rồi tung ra một cú đấm.
Cú đấm trông có vẻ yếu ớt, lực lượng chỉ vừa đủ để tạo ra một tiếng
"bộp"
khô khốc khi va chạm.
Thế nhưng, ngay khi cú đấm tiếp xúc, Tiêu Biệt Ly khẽ dùng một chút linh lực cực kỳ tinh vi, tác động vào một vết nứt sẵn có.
Rắc!
Một tiếng động giòn tan vang lên.
Không phải từ vết nứt mà hắn vừa nhắm tới, mà là một vết nứt khác, to hơn, chạy dọc thân mộc nhân từ trên xuống dưới.
Mộc nhân lảo đảo, rồi với một tiếng
"ầm"
nặng nề, đổ sụp xuống đất, tung lên một đám bụi mù mịt.
Sân luyện võ bỗng chốc im lặng.
Các đệ tử đang luyện tập đều dừng lại, mắt tròn xoe nhìn về phía Tiêu Biệt Ly, rồi nhìn cái mộc nhân đang nằm bẹp dí dưới đất.
Tiêu Biệt Ly, với vẻ mặt ngạc nhiên tột độ, hai mắt mở to, miệng há hốc, trông như vừa thấy ma.
Hắn nhìn bàn tay mình, rồi lại nhìn cái mộc nhân, lắp bắp:
"Ta.
ta.
ta làm được sao?
Trời ơi!
Chẳng lẽ.
là vận may?"
Hắn thậm chí còn lùi lại một bước, giả vờ như bị cú đánh bất ngờ này dọa sợ.
Các đệ tử:
".
"Thậm chí cả Tiêu Vô Cực cũng phải dừng lại, cau mày nhìn Tiêu Biệt Ly.
Một tia khó chịu thoáng qua trong mắt hắn.
Hắn đi tới, đá nhẹ vào thân mộc nhân.
"Cái mộc nhân này đã mục ruỗng từ lâu rồi.
Ngươi chỉ may mắn đấm trúng vào chỗ yếu của nó mà thôi."
Giọng hắn lạnh tanh, mang theo sự khinh bỉ cố hữu.
"Đừng có tự huyễn hoặc bản thân.
Vận may không tồn tại mãi đâu, phế vật."
"Đệ đệ nói phải!
Đệ đệ nói chí lý!"
Tiêu Biệt Ly vội vàng gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy vẻ
"hối lỗi"
và
"biết ơn"
vì được chỉ giáo.
"Huynh trưởng đây đúng là quá nông nổi rồi.
Cứ tưởng mình mạnh lên, ai dè là do mộc nhân quá yếu.
Đa tạ đệ đệ đã chỉ giáo, nếu không huynh trưởng lại tự mãn mà lạc lối."
Hắn còn cố tình cúi đầu hơi sâu, ra vẻ hối hận vô cùng.
Tiêu Vô Cực nghe vậy, mặt không khỏi co giật.
Hắn vốn dĩ muốn làm nhục Tiêu Biệt Ly, không ngờ tên này lại thuận nước đẩy thuyền, tự mình sỉ nhục mình còn kinh khủng hơn cả hắn tưởng tượng.
Hắn phẩy tay, vẻ mặt càng thêm chán ghét.
"Cút sang một bên mà luyện cái thứ Bính đẳng của ngươi đi.
Đừng có làm vướng mắt ta."
"Vâng, vâng!"
Tiêu Biệt Ly lại cúi đầu một lần nữa, sau đó lủi thủi đi sang một góc khác, nhưng trong lòng lại đang cười như điên.
"Tuyệt vời!
Tuyệt vời!
Ngưỡng mộ quá đi mất thôi!
Tiêu Vô Cực , đệ à, cái biểu cảm ghê tởm của đệ chính là liều thuốc bổ cho tâm hồn ta đấy!
Nụ cười ẩn giấu này, ta phải giữ cho kỹ."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập