Chương 26: Màn Kịch Sớm Mai và Sự Khinh Miệt Đầu Tiên

Ánh sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt vàng nhạt trên nền gạch lạnh lẽo.

Tiêu Biệt Ly, người vừa trải qua một đêm tu luyện như thần tốc, không hề chớp mắt, khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười thâm thúy.

Hắn không ngủ, cũng không cần ngủ.

Tinh thần và thể chất đã được thanh tẩy, tràn đầy sức sống hơn bao giờ hết.

Cảm giác nhẹ nhõm, thanh thoát này vượt xa mọi cơn buồn ngủ thông thường.

Hắn vươn vai, cố tình để lộ ra một tiếng ngáp dài, giả bộ uể oải, hai mắt hơi lim dim như vừa trải qua một giấc ngủ không mấy sâu sắc.

Đây là màn mở đầu cho vở kịch lớn mang tên

"Thiên Tài Bính Đẳng Cố Gắng Vươn Lên"

Mọi chi tiết, dù nhỏ nhất, đều phải được trau chuốt tỉ mỉ.

Hắn nhặt chiếc chăn mỏng, cẩn thận gấp lại, rồi đặt gối ngay ngắn, tạo thành một khung cảnh hoàn hảo cho bất kỳ ai bước vào phòng.

Cuốn

"Hoàng Cấp Luyện Khí Quyết"

vẫn nằm gọn gàng trên bàn, như một minh chứng cho sự

"chăm chỉ"

đến mức

"ngủ quên trên sách"

của hắn.

Tiếng gõ cửa vang lên, nhẹ nhàng nhưng đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng của căn phòng.

"Thiếu gia, đến giờ dùng bữa sáng rồi ạ."

Giọng một nha hoàn vang lên, kèm theo chút lo lắng.

Có vẻ như vị tiểu thư này vẫn giữ nguyên sự thương hại dành cho

"thiên tài bạc mệnh"

Tiêu Biệt Ly.

Tiêu Biệt Ly khẽ nhếch mép, lập tức điều chỉnh biểu cảm.

Khuôn mặt hắn chùng xuống, ánh mắt có chút mờ mịt, mang theo vẻ cam chịu thường thấy.

Hắn bước đến mở cửa, cơ thể hơi lảo đảo một chút như thể vừa tỉnh giấc.

"À.

Tiểu Châu à?

Ta ngủ quên mất."

Hắn cố tình nói giọng khàn khàn, hơi ngắc ngứ.

Tiểu Châu , một nha hoàn trẻ tuổi, nhìn hắn với ánh mắt thông cảm.

"Thiếu gia làm việc chăm chỉ quá nên mới mệt mỏi thế này.

Mau rửa mặt, thiếu gia, phu nhân và thiếu gia Tiêu Vô Cực đã ngồi vào bàn rồi.

"Tiêu Biệt Ly gật đầu, nở một nụ cười nhạt nhòa, đầy vẻ biết ơn.

"Cảm ơn ngươi, Tiểu Châu ."

Hắn liếc nhìn nha hoàn, trong lòng không khỏi cảm thán.

Nha hoàn này đáng thương, nhưng lại là một diễn viên phụ tuyệt vời cho màn kịch của hắn.

Nụ cười

"biết ơn"

của hắn có lẽ sẽ khiến cô bé cảm thấy càng thêm thương cảm, càng thêm tin vào sự

"nỗ lực vô vọng"

của hắn.

Sau khi rửa mặt qua loa, Tiêu Biệt Ly bước ra khỏi phòng.

Hắn cố tình đi chậm rãi, bước chân có chút nặng nề, lưng hơi khom.

Cả dáng đi của hắn đều toát lên vẻ mệt mỏi của một kẻ vừa trải qua một đêm dài vật lộn với số phận nghiệt ngã.

Hắn đi qua hành lang quen thuộc, mỗi bước chân đều là một lời tuyên bố không lời về sự

"bất lực"

của mình.

Đại sảnh dùng bữa đã sáng đèn.

Tiêu Phụ, Tiêu Mẫu và Tiêu Vô Cực đã ngồi vào vị trí.

Tiêu Phụ, Tiêu Gia Chủ, trông vẫn uy nghiêm như mọi khi, nhưng ánh mắt ông chỉ lướt qua Tiêu Biệt Ly một cách hờ hững, rồi lại dán vào một cuốn sách ghi chép công việc gia tộc.

Tiêu Mẫu thì có vẻ bận rộn hơn, chỉ cúi đầu ăn và thỉnh thoảng liếc nhìn Tiêu Vô Cực với vẻ cưng chiều.

Và Tiêu Vô Cực , đương nhiên.

Hắn ngồi thẳng lưng, ánh mắt sáng rỡ, khóe môi khẽ cong lên một cách tự mãn.

Bộ quần áo gấm lụa cao cấp càng tôn lên vẻ phong thái của một thiên tài.

Khi Tiêu Biệt Ly bước vào, ánh mắt Tiêu Vô Cực chỉ dừng lại một thoáng, rồi nhanh chóng chuyển thành sự khinh miệt rõ ràng, như thể nhìn thấy một thứ gì đó làm bẩn mắt.

"Đến rồi à, Biệt Ly?"

Tiêu Mẫu Diệp Tuyết Mai lên tiếng, giọng điệu có phần khách sáo, không còn sự ấm áp như xưa.

"Mau ngồi xuống ăn đi, thức ăn nguội hết bây giờ.

"Tiêu Biệt Ly cúi đầu, cẩn thận kéo ghế ra, nhẹ nhàng ngồi xuống.

"Dạ, mẫu thân."

Hắn đáp khẽ, giọng đầy vẻ nhún nhường.

Hắn không hề ngẩng đầu nhìn Tiêu Vô Cực , tránh đối diện với ánh mắt khinh bỉ kia.

Đôi khi, sự lẩn tránh lại là một phần của chiến lược.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập