Chương 25: Nuốt Một Viên Đan, Thôn Cả Thiên Địa

Hắn đưa viên Tụ Linh Đan lên miệng.

Thay vì nuốt chửng, hắn lại ngậm nó, chỉ để một phần nhỏ dược lực từ từ thẩm thấu vào cơ thể.

Cùng lúc đó, Vô Tận Thôn Thiên Quyết bắt đầu vận chuyển.

"Mỏ vàng linh khí, "

Tiêu Biệt Ly thầm nghĩ.

Đó không phải là một khoáng mạch vật chất, mà là chính bản thân hắn.

Thân thể Bính đẳng này, với những kinh mạch hẹp hòi, lại là một vỏ bọc hoàn hảo cho một linh hồn khổng lồ.

Và thứ

"mỏ vàng"

hắn cần khai thác, chính là tiềm năng bị phong bế của thân thể này, cùng với linh khí dồi dào của thiên địa xung quanh.

Khi Tụ Linh Đan bắt đầu phát huy tác dụng, một luồng linh khí yếu ớt lan tỏa trong cơ thể hắn.

Nhưng ngay lập tức, Vô Tận Thôn Thiên Quyết đã biến luồng linh khí đó thành một

"mồi nhử"

mạnh mẽ, thu hút linh khí từ bên ngoài.

Không chỉ là linh khí từ Tụ Linh Đan, mà còn là linh khí mỏng manh đang lơ lửng trong không khí của căn phòng, thậm chí là từ những mạch ngầm của Tiêu gia.

Cảm giác linh khí ùa vào cơ thể không giống như những gì hắn nhớ.

Kiếp trước, lần đầu tiên tu luyện, hắn cảm thấy khó khăn, chậm chạp, như thể cố gắng hút nước qua một ống hút bị tắc.

Nhưng lần này, mặc dù tư chất vẫn là Bính đẳng, dòng chảy linh khí lại trở nên mạnh mẽ và cuồn cuộn hơn rất nhiều.

Vô Tận Thôn Thiên Quyết giống như một cái máy bơm công suất lớn, cưỡng ép mở rộng từng mao mạch, từng huyệt đạo.

Cả người hắn nóng ran lên, từng thớ thịt, từng khớp xương như đang được ngâm mình trong một dòng suối ấm áp mà mãnh liệt.

Hắn cảm nhận được linh khí đang tràn vào, không ngừng thanh tẩy, củng cố những gì yếu ớt trong cơ thể.

Những kinh mạch vốn dĩ hẹp như sợi chỉ giờ đây đang được nới rộng ra từng chút một, mặc dù quá trình này diễn ra chậm rãi nhưng lại vô cùng kiên định.

Từng điểm huyệt đạo bị tắc nghẽn cũng dần được khai thông, mang theo một cảm giác tê dại rồi lại thư thái.

Cảm giác đau đớn không hề có, chỉ có một luồng năng lượng dồi dào, sống động đang khuấy động từng tế bào.

Trong vòng chưa đầy một khắc, lượng linh khí mà hắn hấp thu được đã vượt xa những gì một viên Tụ Linh Đan hạ phẩm có thể mang lại.

Nếu là một võ giả Bính đẳng bình thường, có lẽ phải mất cả đêm mới có thể hấp thu hết một phần ba dược lực của viên đan.

Nhưng Tiêu Biệt Ly lại đang nuốt trọn linh khí với tốc độ của một con thú dữ đói mồi.

"Quá nhanh!"

Hắn chợt nhận ra.

Nếu cứ tiếp tục tốc độ này, sáng mai hắn có thể đã đột phá lên Luyện Khí tầng 3, thậm chí tầng 4.

Điều đó sẽ gây ra sự chú ý không đáng có.

Một kẻ Bính đẳng, chỉ với một viên Tụ Linh Đan hạ phẩm, lại có thể tu luyện nhanh đến vậy?

E rằng Tiêu Vô Cực và những kẻ khác sẽ lập tức nghi ngờ.

Đôi mắt Tiêu Biệt Ly bỗng mở ra, lóe lên sự tính toán.

Hắn không cần phải che giấu hoàn toàn khả năng của mình, nhưng cũng không thể phô trương quá đà.

Hắn cần một tốc độ

"phát triển"

hợp lý, vừa đủ để chứng minh mình không phải kẻ vô dụng, nhưng cũng không quá nổi bật để trở thành mục tiêu.

"Tốc độ này, quả thực là 'Ma Tôn' cấp độ.

Nhưng ta cần phải làm chậm nó lại, ít nhất là vẻ ngoài."

Hắn thầm nhủ.

Đây chính là lúc kỹ năng

"mặt dày"

"vô sỉ"

của hắn phát huy tác dụng.

Hắn không phải là kẻ che giấu sự yếu đuối, mà là che giấu sự mạnh mẽ.

Hắn điều khiển Vô Tận Thôn Thiên Quyết, không phải để ngừng hấp thu, mà là để *lưu trữ* linh khí.

Hắn tạo ra một

"hồ chứa"

nhỏ trong đan điền, nơi linh khí có thể tích tụ nhưng không bộc lộ ra ngoài.

Giống như một cái két sắt vô hình, chứa đầy vàng bạc nhưng bên ngoài lại chỉ trưng ra vài đồng xu lẻ.

Hắn sẽ chỉ

"phóng thích"

một phần nhỏ linh khí ra để thăng cấp, tạo ra một ảo ảnh về sự tiến bộ chậm chạp, phù hợp với tư chất Bính đẳng của mình.

Đêm dần khuya, tiếng côn trùng rả rích bên ngoài cửa sổ.

Tiêu Biệt Ly vẫn ngồi yên, duy trì trạng thái tu luyện.

Hắn cảm nhận được cơ thể mình đang thay đổi từng chút một, từng tế bào đang được tái tạo, trở nên mạnh mẽ hơn, bền bỉ hơn.

Linh khí cuồn cuộn chảy trong kinh mạch, dường như không có điểm dừng.

Cái

"mỏ vàng"

này, chính là kho tàng kinh nghiệm 500 năm của hắn, cùng với Vô Tận Thôn Thiên Quyết, đang biến những thứ không thể thành có thể.

Viên Tụ Linh Đan hạ phẩm đã hoàn toàn tan chảy, dược lực của nó đã bị hắn hấp thu triệt để, nhưng chỉ là một phần nhỏ so với lượng linh khí khổng lồ mà hắn đã bí mật

"thôn phệ"

từ thiên địa.

Hắn quyết định đêm nay sẽ đột phá Luyện Khí tầng một, nhưng sẽ giả vờ rằng mình vẫn đang ở giai đoạn

"cảm ứng"

linh khí, hoặc chỉ mới đạt đến Luyện Khí tầng một một cách chật vật.

Một tiếng

"ầm"

nhỏ vang lên trong đan điền.

Không phải là âm thanh thực sự, mà là cảm giác linh khí đã tích tụ đủ, phá vỡ một ngưỡng cửa vô hình.

Luyện Khí tầng một, thành công!

Một luồng sức mạnh mới tràn ngập cơ thể, mặc dù chưa đủ để làm bất cứ điều gì đáng kể, nhưng nó là khởi đầu.

Hắn mở mắt, một tia sáng vụt qua trong bóng tối.

Luyện Khí tầng một, trong vòng chưa đầy một đêm.

Nếu để lộ ra, chắc chắn sẽ khiến người ta kinh hãi.

Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu.

Hắn sẽ không chỉ dừng lại ở đây.

Hắn sẽ tiếp tục

"đào mỏ vàng"

này, không ngừng tích lũy sức mạnh, đồng thời duy trì vẻ ngoài yếu đuối, chậm chạp.

"Mặt dày thành Ma Tôn."

Hắn lặp lại tên truyện của chính mình, một nụ cười thỏa mãn hiện lên trên môi.

"Đây mới là ý nghĩa thực sự của nó.

"Tiêu Biệt Ly đứng dậy, cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn rất nhiều, tinh thần sảng khoái đến lạ.

Hắn không hề mệt mỏi, ngược lại, tràn đầy năng lượng.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã bắt đầu tờ mờ sáng.

Một đêm tu luyện, hắn đã đạt được bước tiến mà người khác có thể phải mất cả tháng, thậm chí cả năm.

Hắn nhặt cuốn

"Hoàng Cấp Luyện Khí Quyết"

lên, đặt nó ngay ngắn trên bàn.

Sau đó, hắn sắp xếp lại chăn gối, tạo ra vẻ như mình đã ngủ một giấc rất sâu.

Mọi thứ phải thật tự nhiên, không một chút sơ hở.

"Ngày mai, Tiêu gia sẽ chứng kiến một Tiêu Biệt Ly 'khác', "

hắn thì thầm.

"Một Tiêu Biệt Ly tuy tư chất kém cỏi, nhưng lại có ý chí kiên cường, không ngừng nỗ lực, và có vẻ như.

có chút vận may.

"Trong bóng tối của căn phòng, nụ cười của Tiêu Biệt Ly càng thêm sâu sắc.

Con đường Ma Tôn vĩ đại, con đường của sự vô sỉ và mặt dày, đã chính thức được rải đá bằng những viên gạch đầu tiên, vững chắc và đầy ẩn ý.

Hắn đã sẵn sàng cho những màn kịch tiếp theo, nơi hắn sẽ là người đạo diễn, và toàn bộ Tiêu gia sẽ là khán giả, và Tiêu Vô Cực , đương nhiên, là vai phản diện không hề hay biết.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập