Tiêu Biệt Ly lững thững trở về căn phòng của mình, cái gọi là
"phòng"
thực chất chỉ là một góc nhỏ xiêu vẹo ở phía Tây của Tiêu gia, nơi những kẻ có tư chất bính đẳng hay những người hầu cận thấp kém thường được sắp xếp.
Ánh nến vàng vọt hắt hiu từ ngọn đèn dầu lay lắt trên bàn, phơi bày sự đơn sơ, thậm chí có phần tồi tàn của không gian này.
Giường gỗ cũ kỹ, vài ba vật dụng cá nhân sờn cũ, và một sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ, hoàn toàn đối lập với không khí náo nhiệt, phô trương ở đại sảnh lúc nãy.
Đối với Tiêu Biệt Ly kiếp trước từng đứng trên đỉnh cao, đây chẳng khác nào hang chuột.
Nhưng kiếp này, hắn nhìn nó bằng một ánh mắt khác:
một cái lồng hoàn hảo để chim ưng ẩn mình, một sân khấu lý tưởng cho vở kịch vĩ đại sắp sửa mở màn.
Hắn đóng cánh cửa gỗ ọp ẹp lại, tiếng kẽo kẹt vang lên khô khốc, như một lời chào mừng đến với thế giới riêng của hắn.
Mùi ẩm mốc và bụi bặm xộc vào mũi, nhưng Tiêu Biệt Ly chẳng mảy may bận tâm.
Hắn thả mình xuống chiếc ghế tựa thô sơ, đôi mắt vốn dĩ luôn phủ một lớp sương mờ
"ngây ngô"
giờ đây bừng sáng lên một cách sắc bén, sâu thẳm như vực thẳm cổ xưa.
“Tiêu Vô Cực , Tiêu Thiên Hùng, Đại trưởng lão.
các ngươi cứ nghĩ ta là một con chó bị xua đuổi, một kẻ vô dụng sao?
Hắn lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng, như thể đang nói chuyện với chính mình, hay với những bóng ma của quá khứ.
Khóe môi hắn nhếch lên, tạo thành một nụ cười nửa vời, lạnh lẽo.
“Những gì các ngươi thấy, chỉ là thứ ta muốn các ngươi thấy thôi.
Màn kịch chính, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Từ trong lòng bàn tay, hắn lấy ra một viên Tụ Linh Đan hạ phẩm màu xanh nhạt.
Viên đan dược tỏa ra một luồng linh khí yếu ớt, chỉ đủ để một võ giả Bính đẳng như hắn có thể hấp thu dần dần trong vài ngày, hoặc một võ giả Giáp đẳng tùy tiện nuốt chửng như kẹo lạc.
Nhưng trong mắt Tiêu Biệt Ly, nó không phải đan dược, mà là một
"vé vào cửa"
cho vở diễn của hắn.
"Tụ Linh Đan hạ phẩm?
Ha!
Ngươi đúng là một 'con mồi' tuyệt hảo.
Lần này ta không ăn thịt ngươi, ta dùng ngươi làm bình phong."
Hắn tung nhẹ viên đan lên rồi bắt lấy, ánh mắt lóe lên vẻ tinh ranh.
Tiếp đó, hắn lại lấy ra một cuốn bí tịch cũ kỹ, bìa đã ngả màu ố vàng, trên đó viết ba chữ lớn:
"Hoàng Cấp Luyện Khí Quyết"
Đây là một trong những công pháp nhập môn cơ bản nhất của Tiêu gia, không có gì nổi bật, cũng không có gì đặc biệt.
Hắn lật qua loa vài trang, rồi tiện tay ném nó lên bàn.
“Bí tịch Hoàng cấp làm vỏ bọc?
Đúng là tuyệt vời!
Đôi khi, thứ tầm thường nhất lại là lớp ngụy trang hoàn hảo nhất.
Tiêu Biệt Ly không vội vàng nuốt đan dược hay ngồi xuống tu luyện ngay.
Thay vào đó, hắn đứng dậy, dạo quanh căn phòng chật chội.
Từng bước đi của hắn chậm rãi, nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa một sự cẩn trọng đến kinh người.
Hắn kiểm tra từng góc phòng, chạm tay vào bức tường đá lạnh lẽo, nhìn ra khung cửa sổ nhỏ bé bị song sắt chắn ngang.
Đây không chỉ là nơi hắn tu luyện, mà còn là cứ điểm đầu tiên của hắn trong cuộc chiến giành lại tất cả.
Bất kỳ sơ hở nào cũng có thể khiến hắn trả giá bằng cả mạng sống.
Sau khi đảm bảo không có ai rình rập hay nghe lén, Tiêu Biệt Ly mới ngồi xếp bằng trên chiếc giường gỗ cứng nhắc.
Hắn không cần nệm êm hay hương liệu an thần.
Tâm trí hắn, đã trải qua 500 năm gió sương, đủ để tự tạo ra một thế giới tĩnh lặng riêng.
Hắn nhắm mắt lại, không phải để nhập định ngay, mà là để hồi tưởng.
Kiếp trước, hắn đã từng là một thiên tài thơ ca, nhưng trên con đường tu luyện lại là kẻ phế vật.
Giờ đây, thân thể này vẫn là
"Bính đẳng"
yếu ớt đó, nhưng linh hồn bên trong đã là một cường giả ĐẠI NĂNG CẢNH.
Vấn đề không phải là hắn không có công pháp, mà là hắn có quá nhiều công pháp đỉnh cấp trong đầu.
Vấn đề không phải là hắn không biết cách tu luyện, mà là hắn biết quá nhiều cách để tu luyện, đến mức có thể tùy ý lựa chọn con đường hiệu quả nhất cho bản thân, thậm chí là sáng tạo ra.
Cái gọi là
"tư chất Bính đẳng"
chỉ là hạn chế về khả năng hấp thu linh khí ban đầu của thân thể.
Nhưng với kinh nghiệm của một ĐẠI NĂNG CẢNH, hắn có thể lợi dụng những khe hở trong
"quy tắc"
, từ từ mở rộng kinh mạch, nâng cao khả năng chứa đựng linh khí, thậm chí là thay đổi bản chất của tư chất.
Điều này đòi hỏi sự kiên trì, tỉ mỉ và một chút.
gian lận nghệ thuật.
Hắn hít sâu một hơi, điều hòa hơi thở.
Năng lượng trong cơ thể bắt đầu lưu chuyển theo một lộ tuyến kỳ dị, không hề giống với bất kỳ công pháp nào của Tiêu gia, hay thậm chí là bất kỳ công pháp Hoàng cấp nào trên đại lục này.
Đây là một đoạn nhỏ trong
"Vô Tận Thôn Thiên Quyết"
, một công pháp Ma Tôn cực kỳ bá đạo mà hắn ngẫu nhiên có được trong kiếp trước, sau khi đã thoát ly khỏi vòng trói buộc của gia tộc và trở thành một kẻ du mục trên con đường tu luyện.
Vô Tận Thôn Thiên Quyết, đúng như tên gọi của nó, có khả năng thôn phệ và chuyển hóa mọi loại năng lượng, thậm chí là tinh hoa của thiên địa thành linh khí của bản thân.
Điểm yếu duy nhất của nó là cực kỳ hung hiểm, nếu không có tâm trí vững vàng và kinh nghiệm sâu sắc, rất dễ tẩu hỏa nhập ma.
Nhưng với Tiêu Biệt Ly, nó lại là chìa khóa.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập