Nhờ vào thời đại đại thông tin, đại dữ liệu.
Trên mạng có rất nhiều kiến thức liên quan đến tu hành Tọa Vong, hơn nữa tuyệt đại đa số đều là tài liệu công khai.
"Thì ra là thế, tư thế cũng có chú trọng.
"Ăn tối xong, Trương Duy cố nhịn cơn đau âm ỉ ở đốt sống lưng, chậm rãi khoanh hai chân trên sàn gỗ cứng.
Hắn cắn răng điều chỉnh tư thế ngồi, để cột sống giữ thẳng đứng, nhưng cảm giác chóng mặt do khối u chèn ép mang đến khiến động tác đơn giản này trở nên dị thường gian nan.
Lúc thử lần thứ ba, chân phải của hắn đột nhiên co giật không khống chế được, cả người ngã nghiêng xuống đất, gáy đập mạnh vào góc bàn trà.
"Hít!
"Trương Duy hít ngược một ngụm khí lạnh, ôm lấy cái gáy sưng vù lên nhanh chóng, trước mắt xẹt qua một mảng đom đóm.
Người xui xẻo thì uống nước lã cũng giắt răng.
Nhưng nên kiên trì thì vẫn phải kiên trì, Trương Duy cũng không hề bỏ cuộc.
—————–
Thời gian tiếp theo, hắn ngoại trừ ăn cơm ngủ nghỉ, thì chính là hành Tọa Vong nhập cảnh.
Mãi cho đến năm ngày sau, Trương Duy mở mắt ra, lặng lẽ uống một ngụm nước.
Đây đã là lần thất bại thứ năm trong tối hôm nay rồi, mấy ngày nay, mỗi lần khi hắn ý đồ tiến vào trạng thái minh tưởng, hoặc là điềm báo động kinh đột ngột ập đến khiến toàn thân hắn cứng đờ, hoặc là những đốm sáng rực rỡ do khối u chèn ép dây thần kinh thị giác sinh ra quấy nhiễu tầm nhìn.
Lần nghiêm trọng nhất, hắn thậm chí trực tiếp mất đi ý thức lúc ngồi xếp bằng, lúc tỉnh lại phát hiện mình đang ngã trên nền gạch lạnh lẽo với tư thế vặn vẹo, khóe miệng còn lưu lại bọt mép lúc động kinh phát tác.
Nhưng hắn lờ mờ nhận ra, bản thân dường như đang từng bước tiếp cận cảnh giới Tọa Vong, mà đủ loại khó chịu của cơ thể, co giật, chóng mặt, ảo thị.
Phảng phất là một loại phản ứng bài xích bản năng, giống như nhục thân đang kháng cự lại một loại trạng thái huyền diệu nào đó sắp chạm tới.
Điều này khiến hắn ẩn ẩn có chút hưng phấn.
Trương Duy từng tra cứu thông tin trên mạng, nói là giai đoạn này trong Đạo gia tu luyện gọi là Trúc Cơ nghịch xung.
Khi nhục thân tiếp cận tiên thiên nhất khí, sẽ theo bản năng kháng cự lại sự tiêu giải của hậu thiên hình chất, giống như
"Hoàng Đình Kinh"
đã nói
"Hình thần tương cự nhi bất hợp"
Loại phản ứng bài xích này vừa vặn là điềm báo của trừu khảm điền ly.
Dựa theo góc độ khoa học mà kể, chính là nhục thể đang trong vô thức kháng cự lại sự chuyển hóa chưa biết.
Tiếng ve sầu ngoài cửa sổ đột nhiên trở nên chói tai, thái dương Trương Duy giật giật, mùi kim loại quen thuộc lại lan tràn trên đầu lưỡi.
Đã có kinh nghiệm, hắn vồ lấy lọ thuốc, lại phát hiện hai tay run rẩy dữ dội, viên thuốc vương vãi đầy đất.
Khi hắn rốt cuộc nuốt xuống viên thuốc, một trận buồn nôn kịch liệt ập tới, bữa tối vừa ăn xong toàn bộ nôn ra trên sàn nhà.
"Khụ khụ.
"Trương Duy cuộn mình lau đi uế vật bên khóe miệng, những đốm sáng rực rỡ ở rìa tầm nhìn đang vặn vẹo thành hình mạng nhện dữ tợn.
Hắn mò mẫm bò về phía sô pha, lại bị một trận co giật mãnh liệt hơn đánh gục giữa đường.
Lần phát tác này đến đặc biệt hung mãnh, gáy hắn không ngừng va đập xuống mặt đất, răng cắn môi dưới đến máu tươi đầm đìa.
Không biết qua bao lâu, sự co giật rốt cuộc dừng lại.
Trương Duy nằm liệt trong vết bẩn của mồ hôi và bãi nôn, nhìn vết nứt quen thuộc trên trần nhà đã bầu bạn với hắn từ nhỏ.
Vết nứt không ngừng phân liệt tái tổ hợp trong tầm nhìn mơ hồ của hắn, cuối cùng lại huyễn hóa thành bộ dáng của dòng chú thích mệnh số trong thị giới.
Hắn cười khổ nhắm mắt lại, trong cổ họng dâng lên mùi máu tanh.
Lần phát tác này, ngay cả nướu răng cũng cắn ra máu.
Hồi lâu, hơi khôi phục thể lực, sau khi dọn dẹp xong một đống uế vật trên đất, Trương Duy cắn răng điều chỉnh tư thế ngồi, để mỗi một đốt sống đều thẳng đứng xuyên suốt như ngói xếp, trên trán rất nhanh rịn ra những giọt mồ hôi mịn.
Dây thần kinh bị khối u chèn ép khiến động tác ngồi xếp bằng đơn giản này trở nên dị thường gian nan, nhưng hắn vẫn cố chấp duy trì tư thế này, cho đến khi cột sống truyền đến từng trận kháng nghị tê mỏi.
Làm xong tất cả những điều này, Trương Duy thở ra một hơi, bắt đầu chậm rãi dựa theo khẩu quyết Tọa Vong, dần dần thả rỗng suy nghĩ của bản thân.
Trương Duy nỗ lực thả rỗng suy nghĩ, lại phát hiện càng cố ý làm vậy, tạp niệm càng dồn dập kéo đến.
Cuối cùng hắn từ bỏ việc cưỡng cầu, mặc cho suy nghĩ lao nhanh như ngựa hoang.
Trong lúc hoảng hốt, Hoàng Đế Nữ Bạt
"mặc thanh y"
trong
"Sơn Hải Kinh"
đọc hôm qua lúc ẩn lúc hiện trên tầng mây, chớp mắt lại biến thành bóng dáng vã mồ hôi như mưa trên cao nguyên hoàng thổ của Tôn Thiếu An do Vương Lôi thủ vai trong
"Thế Giới Bình Phàm"
, câu nói
"Ta thật muốn đập chết ngươi"
kia như ma âm xuyên tai, khiến hắn nhớ đi nhớ lại.
Bên tai tựa hồ vang lên bản dạ khúc Chopin do Lý Vân Địch diễn tấu, lại bị sự huyên náo của
"hành lý chi vãng lai"
cắt ngang.
Ngay sau đó lại nhớ tới trận combat kịch liệt nhất tối qua vì bấm chậm chiêu cuối dẫn đến thua cả ván, sự hối hận vì bị người ta đẩy một mạch.
Những mảnh vỡ suy nghĩ này giống như thần nhân giao chiến trong thần thoại thượng cổ, lại tựa như muôn vàn khói lửa của phàm trần tục thế, đan xen thành một bức tranh quang quái lục ly trong đầu hắn.
Không biết qua bao lâu, suy nghĩ của Trương Duy không biết từ lúc nào trong não đột nhiên truyền đến một trận cảm giác tê dại, phảng phất có dòng điện nhỏ bé chạy qua đáy sọ.
Ngay sau đó, ý thức của hắn giống như bị điện cao thế đánh trúng chấn động kịch liệt, tất cả suy nghĩ hỗn loạn trong nháy mắt bị gột rửa sạch sẽ.
Sau đó chính là, hắc ám.
Hắc ám tuyệt đối trải rộng ra trước mắt, không có biên giới, không có phương hướng, thậm chí ngay cả sự tồn tại của bản ngã cũng trở nên mơ hồ.
Sơ cảnh của đọa chi thể, cảm nhận nhục thân bị triệt để tước đoạt, phảng phất ngay cả thể xác đau đớn cũng đã tiêu tán.
Trong mảnh hư vô tựa không mà phi không này, ý thức tàn tồn của Trương Duy lơ lửng như sương mỏng, vừa không cảm nhận được sức nặng của hơi thở, cũng không bắt giữ được sự chấn động của nhịp tim.
Không biết trôi qua bao lâu, có lẽ là một cái chớp mắt, lại có lẽ là ngàn năm.
Nơi sâu thẳm hắc ám chợt sáng lên một điểm vi quang, giống như đốm lửa đom đóm lay động trong gió đêm.
Điểm sáng đó rõ ràng yếu ớt đến mức tùy thời sẽ tắt ngấm, lại khiến ý thức đang rã rời của Trương Duy tụ lại theo bản năng.
Hắn nhìn về phía nguồn sáng, nếu như loại cảm nhận không cần dùng mắt này có thể gọi là nhìn, phát hiện thứ thắp lên minh quang lại là một ngọn đèn cầy bằng đồng thau cũ kỹ.
Ánh nến như hạt đậu, tâm lửa ánh lên màu trắng xanh quỷ dị, chiếu sáng một chiếc rương gỗ đầy vết nứt ở phía dưới.
Lớp sơn loang lổ trên bề mặt rương bong tróc hơn phân nửa, lộ ra những lỗ hổng do sâu mọt đục, mà bùa chú vẽ bằng chu sa trên nắp rương lại đỏ tươi đến chói mắt, phảng phất như vừa mới được người ta tô vẽ lên.
Ngay khoảnh khắc tầm nhìn của Trương Duy chạm vào bùa chú, ngọn lửa vốn yếu ớt kia bỗng nhiên bùng lên cao ba thước, ầm ầm lao thẳng về phía trung tâm ý thức của hắn.
Trương Duy bỗng nhiên mở bừng mắt, lồng ngực phập phồng kịch liệt, giống như người chết đuối đột nhiên nổi lên mặt nước há miệng thở dốc.
Mồ hôi lạnh dọc theo thái dương hắn trượt xuống, làm ướt sũng cổ áo.
Những ngón tay chống trên mặt đất của hắn vô thức cào vào khe hở sàn nhà, các khớp xương trắng bệch vì dùng sức, phảng phất muốn bắt lấy một thực thể nào đó để xác nhận bản thân đã trở về thế giới hiện thực.
Thật hay giả?
Ngoài cửa sổ, ánh sáng hoàng hôn đã triệt để phai đi, bóng đêm bao phủ căn phòng, chỉ có chiếc đèn bàn trên bàn đọc sách vẫn còn sáng, hắt lên tường cái bóng hơi còng xuống của hắn.
"Vừa rồi.
đó là.
"Hắn lẩm bẩm tự ngữ, thanh âm khàn khàn đến mức không giống của mình, cổ họng rất khô khốc, khiến hắn không thể không giãy giụa đứng dậy, rót một cốc nước lớn uống cạn mới hơi hòa hoãn lại một chút.
Là ảo tưởng hay là cái gì?
Cuộc tao ngộ trong thế giới tinh thần quá mức chân thực.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập