Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Tham Quan (FULL) - Chương 1041 Bách quan lần nữa đưa mắt nhìn nhau.
- Trang Chủ
- Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Tham Quan (FULL)
- Chương 1041 Bách quan lần nữa đưa mắt nhìn nhau.
“Dùng bản lĩnh của mình đi!”
Hoàng đế Đại Viêm giận dữ: “Vậy mà lại dám giành thần dược của ta? Triệu tập toàn bộ đại quân, toàn bộ cao thủ bảo vệ thần đan cho trẫm! Cho dù là ai, chỉ cần dám chạm ngón tay vào thần đan đều giết hết!”
“Rõ, thưa bệ hạ”
Vì thế một trận đại chiến ngút trời đã diễn ra ngay tại kinh thành Đại Viêm.
Giết đến mức máu chảy thành sông, giết đến mức thấy chất thành núi, giết đến mức máu tanh ngợp trời…
Lâm Bắc Phàm giống như thần linh đứng giữa không trung nhìn một trận chiến này với ánh mắt lạnh lùng.
Cuối cùng giết đến khi trời sáng mới kết thúc.
Đại Viêm hoàng triều đánh đổi một cái giá vô cùng nặng nề cuối cùng cũng tiêu diệt được toàn bộ kẻ tới tranh giành, bảo vệ thuốc trường sinh bất lão.
Tuy rằng hy sinh nghiêm trọng nhưng đối với hoàng đế Đại Viêm mà nói tất cả đều đáng giá!
“Mau! Mau đưa thần dược cho trẫm!” Hắn ta kêu lên.
“Bệ hạ, mời dùng”
Thần đan được hiến lên trước mặt hoàng đế Đại Viêm.
Hắn ta nôn nóng vớ lấy thần đan, một hơi nuốt vào bụng.
Quần thần bách quan đều trông mong nhìn, tràn ngập hâm mộ.
Đây chính là thuốc trường sinh bất lão trong truyền thuyết!
Hơn nữa còn là thuốc trường sinh bất lão được kim long che chở, công hiệu chắc chắn phi phàm, nói không chừng không chỉ có thể trường sinh bất lão mà còn có thể lập tức mọc cánh hóa thành tiên, già đi cùng với thiên đạa!
Nhưng ngưỡng mộ thì cũng chỉ có thể nhìn, bọn họ không có tư cách hưởng dụng loại thần dược này.
Lúc này, hoàng đế Đại Viêm đã nuốt thần đan vào. Nhưng bởi vì hắn ta quá vội vàng, thần đan lại quá lớn cho nên kẹt ở trong cổ họng, chậm chạp mãi không thể nuốt nổi, sắc mặt đỏ bừng lên: “Khụ khụ, nước, mau đưa cho trẫm nước!”
“Vâng, vâng, mời bệ hạ!” Thái giám mang lên một chén trà. Hoàng đế Đại Viêm lập tức uống, cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái hơn một chút.
Sau đó, hắn ta không thể chờ đợi được nữa mà hỏi: “Các vị ái khanh, trẫm vừa mới nuốt thần đan, các ngươi xem có biến hóa gì không? Trông có phải là trẻ hơn rất nhiều không?” Bách quan quần thần mặt đối mặt, bọn họ không nhìn ra biến hóa gì.
Nói thật là quá mất hứng nhưng nói dối lại là tội khi quân, thật sự là bọn họ không biết nên mở miệng thế nào.
Vẫn là lão thái giám cận thân cơ trí: “Bệ hạ, ngươi vừa mới nuốt thần dược, nhưng thần dược phát huy dược hiệu cần thời gian nhất định, cho nên chúng ta chờ thêm chút nữa nhất định sẽ không khiến ngươi thất vọng”
“A ngươi nói rất đúng, trẫm quá sốt ruột rồi, ha ha!” Hoàng đế Đại Viêm cười nói.
Kết quả thời gian không đến nửa chén trà lại không nhịn được mà hỏi: “Bây giờ thì sao? Hiện tại đã qua nửa thời gian chén trà rồi, nhìn trẫm có biến hóa gì không?”
“Cái này..” Bách quan lần nữa đưa mắt nhìn nhau.
Vẫn là vị lão thái giám kia: “Bệ hạ, mới qua thời gian nửa chén trà dược hiệu của thần đan phi phàm này có thể vừa mới phát huy! Chúng ta chờ thêm chút nữa, rất nhanh có thể nhìn thấy biến hóa thôi!”
“Ha ha, ngươi nói đúng, vậy trẫm phải kiên nhẫn một chút!”
Như thế, lại qua khoảng thời gian nửa chén trà.
“Hiện tại, trông trẫm như thế nào, có phải còn trẻ hơn rất nhiều rồi không?”Hoàng đế Đại Viêm lại hỏi.