Chương 7: Kẻ phản bội run rẩy và quân bài ngửa của Lục Chấn Uy

Đêm khuya, tại căn biệt thự cổ kính ở ngoại ô Nam Tỉnh, Trần Vĩnh – giáo sư đầu ngành về vi mạch tích hợp, đồng thời là

"công thần"

giúp Lục thị chiếm hữu bằng sáng chế – đang ngồi thẫn thờ trước màn hình máy tính.

Dòng chữ

[Thầy giáo Thẩm Hàng gửi lời chào từ phòng thí nghiệm số 9]

như một bóng ma từ quá khứ hiện về, bóp nghẹt trái tim lão.

Phòng thí nghiệm số 9 là nơi mười năm trước, Thẩm Hàng đã chỉ dạy cho lão những bước đi đầu tiên.

Bí mật về việc lão đánh tráo dữ liệu gốc để giúp Lục gia hợp pháp hóa quyền sở hữu chỉ có trời biết, đất biết, và Thẩm Hàng biết.

Nhưng Thẩm Hàng đã bị Lục gia khống chế hoàn toàn, vậy ai là người gửi mail này?

Trần Vĩnh run rẩy gõ phím, định truy tìm địa chỉ IP nhưng ngay lập tức, màn hình máy tính biến thành một màu đen kịt, hiện lên một đoạn clip ngắn:

Đó là cảnh lão đang nhận một vali tiền từ Quản gia Ngô của Lục gia vào năm ngoái.

"Không thể nào.

.."

Trần Vĩnh ngã nhào khỏi ghế, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

________________________________________

Sáng hôm sau, tại phòng thí nghiệm bí mật mà Tạ Ngôn Xuyên chuẩn bị cho Cố Tinh Trầm.

Hệ thống nitơ lỏng bốc lên những làn khói trắng mờ ảo, làm tăng thêm vẻ thần bí cho căn phòng.

Cố Tinh Trầm mặc bộ đồ bảo hộ chuyên dụng, đôi mắt tập trung cao độ vào kính hiển vi điện tử.

Những ngón tay cô thon dài, thao tác trên các phiến silicon mỏng manh với sự chính xác của một cỗ máy.

Tạ Ngôn Xuyên đứng tựa cửa, im lặng quan sát.

Anh đã thấy nhiều thiên tài, nhưng chưa thấy ai ở độ tuổi mười bảy lại có khả năng điều khiển cấu trúc phân tử của bán dẫn một cách tự nhiên như hơi thở giống cô.

"Trần Vĩnh đã cắn câu."

Tạ Ngôn Xuyên lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.

"Lão ta vừa gọi điện cho Lục Chấn Uy trong hoảng loạn.

Có vẻ như 'lời chào' của cô rất có trọng lượng.

"Cố Tinh Trầm không ngẩng đầu, giọng nói bình thản qua lớp mặt nạ:

"Kẻ làm điều ác thường sợ bóng sợ quế.

Tôi chỉ cho lão thấy lại bộ mặt thật của mình thôi.

Anh đã chuẩn bị xong nhân lực cho hội nghị chưa?"

"Hệ thống truyền thông đã sẵn sàng.

Toàn bộ quá trình thử nghiệm chip tại hội nghị sẽ được livestream trực tiếp trên các nền tảng khoa học quốc tế.

Lục Chấn Uy không có đường lui.

"Cố Tinh Trầm khẽ dừng tay, một bảng mạch nhỏ xíu nhưng lấp lánh ánh kim loại hiện ra dưới ánh đèn.

"Đây là 'Thần Ưng' thực sự.

Con chip mà Lục gia đang giữ chỉ là một bản lỗi mà ông nội tôi đã cố tình để lại để thử lòng người.

"Tạ Ngôn Xuyên nhướng mày:

"Vậy là ngay từ đầu, ông nội cô đã biết Lục Chấn Uy có ý đồ xấu?"

"Ông nội tôi không ngốc, ông chỉ quá trọng tình nghĩa."

Đôi mắt Cố Tinh Trầm hiện lên một tia xót xa.

"Ông muốn cho Lục gia một cơ hội cuối cùng, nhưng họ đã chọn con đường tự diệt.

"________________________________________

Tại văn phòng Chủ tịch Lục thị.

Lục Chấn Uy đập nát tách trà gốm sứ đắt tiền.

Trước mặt lão là Lục Cảnh Thâm đang cúi đầu và Lục Mạn đang run rẩy.

"Đồ ăn hại!

Cả một tập đoàn nghìn tỷ mà để một kẻ ẩn danh hack vào lấy đi toàn bộ danh sách liên lạc mật với Hắc Ưng sao?"

Lục Chấn Uy gầm lên.

"Gia gia, con nghi ngờ.

nghi ngờ là Cố Tinh Trầm làm."

Lục Cảnh Thâm ngập ngừng nói.

"Cố Tinh Trầm?

Nó chỉ là một con nhóc học sinh!"

Lục Chấn Uy quát, nhưng trong lòng lão lại dấy lên một nỗi bất an cực độ.

Kể từ khi con nhóc đó tỉnh lại, mọi chuyện của Lục gia đều đi chệch quỹ đạo.

"Thưa Lão gia!"

Quản gia Ngô hớt hải chạy vào.

"Trần Vĩnh giáo sư nói ông ta muốn rút lui khỏi hội nghị tuần tới.

Ông ta nói có người đang đe dọa tố cáo việc hối lộ năm xưa.

"Mắt Lục Chấn Uy vằn lên tia máu.

Lão đứng dậy, bước tới cửa sổ nhìn xuống thành phố Nam Tỉnh.

"Rút lui?

Đã bước chân lên thuyền của Lục Chấn Uy này thì chỉ có thể sống hoặc chết trên thuyền.

Ngô quản gia, liên hệ với người của Hắc Ưng.

Bảo chúng 'chăm sóc' gia đình Trần Vĩnh một chút.

Ngoài ra.

"Lão quay lại, ánh mắt tàn nhẫn nhìn Lục Cảnh Thâm:

"Cảnh Thâm, ngày mai đưa Cố Tinh Trầm đi dự tiệc tối của giới thượng lưu.

Mang theo lọ thuốc này, tìm cơ hội cho nó uống.

Sau đó.

đưa nó đến khách sạn cho người của Hắc Ưng.

Chúng ta cần dùng nó để ép Thẩm Hàng giao ra mã nguồn cuối cùng ngay lập tức.

Không thể chờ đến hội nghị nữa.

"Lục Cảnh Thâm nhìn lọ thuốc nhỏ trên bàn, bàn tay khẽ run.

Dù hắn ghét Cố Tinh Trầm, nhưng việc đưa cô cho tổ chức tội phạm.

"Chần chừ cái gì?

Không có dự án này, Lục gia sẽ sụp đổ, mày sẽ không còn là thiếu gia nữa đâu!"

Lục Chấn Uy quát.

"Con.

con biết rồi."

Lục Cảnh Thâm cầm lấy lọ thuốc, trong lòng là một mớ hỗn độn.

________________________________________

Tối hôm đó, Cố Tinh Trầm nhận được lời mời dự tiệc từ Lục Cảnh Thâm.

Cô nhìn vào gương, khoác lên mình chiếc váy đen đơn giản nhưng tôn lên làn da trắng sứ và khí chất cao sang.

Cô biết đây là một

"hồng môn yến"

, là quân bài ngửa cuối cùng của Lục Chấn Uy khi bị dồn vào đường cùng.

Điện thoại rung lên, là tin nhắn của Tạ Ngôn Xuyên:

[Hắc Ưng đã xuất hiện tại khách sạn Imperial.

Đừng uống bất cứ thứ gì Lục Cảnh Thâm đưa.

Cố Tinh Trầm nhếch môi, gõ lại một dòng:

[Tôi chờ bọn chúng đã lâu.

Anh cứ chuẩn bị máy quay cho tốt.

Cô bước xuống lầu, Lục Cảnh Thâm đã đứng đợi ở xe.

Hắn nhìn cô, vẻ mặt đầy phức tạp, ánh mắt né tránh.

"Đi thôi."

Cô chủ động mở lời.

Trên xe, không khí im lặng đến đáng sợ.

Lục Cảnh Thâm vài lần định mở miệng nói gì đó nhưng lại thôi.

Cuối cùng, khi xe sắp đến nơi, hắn đột ngột phanh gấp bên lề đường.

"Cố Tinh Trầm!

Cô.

cô chạy đi."

Lục Cảnh Thâm hét lên, giọng run rẩy.

"Ông nội muốn hại cô.

Đừng vào bữa tiệc đó!

"Cố Tinh Trầm hơi ngạc nhiên nhìn vị thiếu gia kiêu ngạo này.

Hóa ra, hắn vẫn còn một chút lương tâm chưa bị thối rữa.

"Lục Cảnh Thâm, anh đang cứu tôi sao?"

"Tôi không muốn gánh một mạng người trên lưng!

Cô đi đi, biến khỏi Nam Tỉnh ngay lập tức!

"Cố Tinh Trầm khẽ cười, một nụ cười mang theo sự thương hại:

"Lục Cảnh Thâm, anh quá yếu đuối.

Chính sự yếu đuối này sẽ giết chết anh trong hào môn.

Nhưng cảm ơn vì lời cảnh báo.

Có điều.

người cần chạy hôm nay, không phải là tôi.

"Nói xong, cô thản nhiên mở cửa xe, một mình sải bước về phía ánh đèn rực rỡ của khách sạn Imperial, nơi tử thần đang chờ đợi, nhưng cũng là nơi cô sẽ đặt dấu chấm hết cho sự thống trị của Lục gia.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập