Đôi mắt đầy nguyền rủa, đôi môi đã nếm mùi tuyệt vọng, đôi má mang theo sự mê hoặc chí mạng dán trước mặt Hàn Phi.
Cô thương tích đầy mình, từ bỏ linh hồn, lúc này mới bước ra khỏi nguyền rủa, hai tay ôm lấy đầu Hàn Phi, trên cao nhìn xuống, nhìn khuôn mặt căn bản không nhớ rõ chính mình.
Em có th.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập