Dải núi hiện ra rõ dần sau mỗi bước chân.
Không phải núi cao chọc trời — mà là một dãy đồi thoai thoải, phủ kín cây xanh thẫm.
Sương sớm quấn quanh sườn núi như dải lụa trắng, và trong sương, Mặc Uyên ngửi thấy mùi dược thảo — nhạt, nhưng rõ ràng.
Thanh Mộc Y Cốc.
Hắn đã nghe sư phụ nhắc đến nơi này.
Không nhiều — chỉ một lần, khi dạy hắn về Thanh Mộc Tủy Dịch.
"Thanh Mộc có thứ ngươi cần.
Khi nào ta không còn, hãy đến đó.
"Hắn không hỏi thêm.
Lúc đó, hắn không nghĩ ngày ấy sẽ đến sớm như vậy.
Lý Thanh Yên đi bên cạnh, dìu muội muội.
Lý Thanh Vân yếu hơn so với đêm qua — bước chân loạng choạng, mặt trắng bệch.
Tức động trong người cô dao động mạnh hơn, như ngọn đèn trước gió.
"Còn bao xa?"
Mặc Uyên hỏi.
"Hai dặm."
Lý Thanh Yên đáp, giọng khàn.
Cô không ngủ suốt đêm.
"Qua con suối phía trước là đến cổng ngoài.
"Mặc Uyên nhìn Lý Thanh Vân.
Cô gái trẻ cố mỉm cười, nhưng môi run.
"Ta.
đi được."
Lý Thanh Vân nói, giọng yếu ớt.
Hắn không bình luận.
Chỉ bước nhanh hơn.
Cổng ngoài Thanh Mộc Y Cốc không hoành tráng như hắn tưởng.
Hai trụ đá thấp, cao chừng hai trượng, phủ rêu xanh.
Giữa hai trụ là một tấm biển gỗ — chữ
"Thanh Mộc"
khắc sâu, nét mực đã mờ theo thời gian.
Không có tường thành, không có trận pháp rõ ràng — chỉ có một con đường đất dẫn lên sườn đồi, hai bên trồng dược thảo thấp.
Nhưng Mặc Uyên cảm nhận được.
Tức động ở đây khác.
Không phải tạp tức của rừng Hồng Lâm — mà là tức đã được lọc, thuần, mang hơi thở của dược thảo lâu năm.
Ai đó đã dày công dưỡng vùng đất này suốt nhiều thế hệ.
Trước cổng, hai người đứng gác — một nam một nữ, đều mặc áo xanh nhạt, Tủy Chủng.
Họ nhìn ba người đến gần, ánh mắt cảnh giác.
"Dừng lại."
Người nam giơ tay.
"Thanh Mộc Y Cốc không tiếp khách không hẹn trước.
"Lý Thanh Yên bước lên, cúi đầu.
"Xin hai vị thông cảm.
Muội muội ta bệnh nặng — tức động dao động bất thường, đan sư bình thường không chữa được.
Xin cho vào gặp y sư.
"Người gác nhìn Lý Thanh Vân — cô gái đang tựa vào vai tỷ tỷ, mặt trắng như giấy, thở nặng nhọc.
"Quy tắc là quy tắc."
Người nữ lắc đầu.
"Không có giới thiệu, không vào."
"Nhưng cô ấy đang—"
"Chúng ta không phải không thương."
Người nam ngắt lời, giọng không lạnh nhưng cứng.
"Mỗi ngày có hàng chục người đến xin chữa bệnh.
Nếu ai cũng tiếp, cốc không còn là cốc.
"Lý Thanh Yên nghiến răng.
Cô quay sang nhìn Mặc Uyên — ánh mắt cầu cứu.
Mặc Uyên không nói gì.
Hắn đang quan sát.
Phía sau hai người gác, trên con đường dẫn lên đồi, có bóng người đang đi xuống.
Áo xanh đậm hơn — không phải đệ tử thường.
Bước chân nhẹ, tức động ổn định.
Tạng Luật.
Ngang hắn.
Người đó — một phụ nữ trẻ, khoảng ngoài hai mươi ngoại hình, tóc buộc gọn, mang theo một chiếc túi vải — dừng lại khi thấy cảnh trước cổng.
"Chuyện gì?"
Cô hỏi, giọng bình thản nhưng không lạnh.
"Có người xin vào chữa bệnh."
Người gác nam đáp.
"Không có giới thiệu.
"Người phụ nữ nhìn Lý Thanh Vân.
Ánh mắt cô thay đổi — từ bình thản sang chú ý.
"Cho ta xem.
"Cô bước đến, đặt tay lên cổ tay Lý Thanh Vân.
Im lặng một lúc.
Rồi cô nhíu mày.
"Tức động dao động.
không phải bệnh thường."
Cô quay sang người gác.
"Đưa cô ấy vào phòng chẩn.
Ta sẽ xem."
"Nhưng Thanh Tâm sư tỷ, quy tắc—"
"Quy tắc không bao gồm để người chết trước cổng."
Thanh Tâm ngắt lời.
Giọng cô vẫn bình thản, nhưng không có chỗ cho phản đối.
"Đưa vào.
"Người gác do dự, rồi gật đầu.
Thanh Tâm quay sang phía trong, gọi:
"Thanh Trúc.
"Một cô gái trẻ chạy ra — áo xanh nhạt, tóc buộc đuôi ngựa, mang theo hộp châm cứu.
Huyết Vận.
"Sư tỷ."
Cô cúi đầu.
"Đưa cô ấy vào phòng chẩn."
Thanh Tâm nói.
"Ổn định tức động trước — dùng Tẩm Dưỡng Pháp giữ mạch.
Ta sẽ xem kỹ hơn sau."
"Vâng."
Thanh Trúc gật đầu, rồi nhẹ nhàng đỡ Lý Thanh Vân từ tay Lý Thanh Yên.
Lý Thanh Yên do dự một giây, rồi buông muội muội.
Mắt cô đỏ.
"Cảm ơn.
cảm ơn tiền bối.
"Thanh Tâm không nhìn cô.
Ánh mắt cô đang dừng ở Mặc Uyên.
"Còn ngươi?"
Cô hỏi.
"Ta đến tìm cốc chủ."
Mặc Uyên đáp.
"Tìm cốc chủ?"
Thanh Tâm nhíu mày.
"Ngươi là ai?"
"Mặc Uyên.
Đệ tử Mặc Trầm.
"Im lặng.
Thanh Tâm nhìn hắn — lâu hơn cần thiết.
Rồi cô gật đầu.
"Đi theo ta.
"Con đường dẫn lên sườn đồi uốn lượn giữa hai hàng dược thảo.
Mặc Uyên đi sau Thanh Tâm, quan sát.
Thanh Mộc Y Cốc lớn hơn hắn tưởng.
Không phải một tòa nhà — mà là một quần thể:
nhà gỗ, lều vải, vườn dược, ao nước, tất cả nằm rải rác trên sườn đồi.
Người đi lại không ít — đệ tử Khai Bản và Tủy Chủng bưng dược, tưới vườn;
vài y đồ Huyết Vận áo xanh nhạt kiểm tra luống thảo dược;
thỉnh thoảng một y sư Tạng Luật đi ngang, bước chân chậm rãi.
Không ai mang vũ khí.
Không khí yên tĩnh, mùi dược thảo phảng phất.
"Mặc Trầm."
Thanh Tâm nói, không quay đầu.
"Tên đó.
cốc chủ từng nhắc."
"Sư phụ ta từng giúp cốc chủ đời trước."
"Chữa Loạn Tủy."
"Ta biết."
Thanh Tâm dừng lại trước một ngôi nhà gỗ lớn hơn những ngôi khác — mái lợp lá xanh, cửa mở.
"Cốc chủ ở trong.
Chờ đây.
"Cô bước vào.
Mặc Uyên đứng ngoài, lưng thẳng, tay buông hai bên.
Hắn nhìn quanh.
Từ đây có thể thấy toàn cảnh Thanh Mộc — sườn đồi xanh mướt, sương mỏng, ánh nắng sớm xuyên qua tán lá.
Đẹp.
Yên bình.
Nhưng hắn không đến đây vì cảnh đẹp.
Một lúc sau, Thanh Tâm quay ra.
"Vào.
"Mộc Sương ngồi sau một chiếc bàn gỗ thấp, đang nghiền dược liệu bằng cối đá.
Bà — ngoại hình khoảng năm mươi, tóc bạc búi cao, mặt gầy nhưng mắt sáng — không ngẩng lên khi Mặc Uyên bước vào.
Bà nói, tay vẫn nghiền.
"Lâu rồi không nghe tên đó."
"Sư phụ đã mất."
"Mười ngày trước.
"Tay Mộc Sương dừng lại.
Bà ngẩng lên, nhìn hắn.
"Mất?"
"Vâng.
"Im lặng kéo dài.
Mộc Sương đặt chày xuống, lau tay vào khăn vải.
"Ngồi.
"Mặc Uyên ngồi xuống đối diện.
Thanh Tâm đứng bên cạnh, im lặng.
"Mặc Trầm từng chữa Loạn Tủy cho sư phụ ta — cốc chủ đời trước."
Mộc Sương nói chậm.
"Đổi lại, cốc hứa 'một lần mở kho'.
Lời hứa đó vẫn còn hiệu lực.
"Mặc Uyên gật đầu.
"Ta cần Thanh Mộc Tủy Dịch.
"Mộc Sương nhìn hắn.
Ánh mắt bà sắc — Thần Ấn nhìn Tạng Luật, không có sự dè chừng, chỉ có đánh giá.
"Thanh Mộc Tủy Dịch."
Bà lặp lại.
"Thứ đó không rẻ.
Cần ba năm dưỡng một mẻ, mỗi mẻ chỉ được ba giọt.
Hiện tại kho còn đúng một lọ."
"Lời hứa không nói giới hạn."
Mộc Sương cười nhẹ — không phải cười vui, mà là cười của người đánh giá cao sự thẳng thắn.
"Đúng.
Lời hứa không nói giới hạn."
Bà gật đầu.
"Nhưng ta có một điều kiện."
"Nói."
"Thanh Mộc đang gặp chuyện."
Mộc Sương đứng dậy, bước đến cửa sổ.
"Mấy tháng nay, các làng ven rừng phía nam xuất hiện một loại bệnh lạ.
Bệnh nhân tức động rối loạn, cơ thể suy kiệt, nhưng không tìm ra nguyên nhân.
Thanh Tâm đã đi điều tra hai lần — chưa có kết quả.
"Bà quay lại nhìn hắn.
"Ngươi là đệ tử Mặc Trầm.
Mặc Trầm nổi tiếng về Soi Ấn Quyết — soi được thứ người khác không thấy.
Nếu ngươi thừa hưởng được phần nào sở học của ông ấy.
.."
"Cốc chủ muốn ta giúp điều tra bệnh lạ."
Mặc Uyên nói.
"Đúng."
Mộc Sương gật đầu.
"Đi cùng Thanh Tâm, điều tra nguồn bệnh.
Khi có kết quả — Thanh Mộc Tủy Dịch là của ngươi.
"Mặc Uyên im lặng.
Hắn nhìn Thanh Tâm.
Cô đứng yên, mặt không biểu cảm — nhưng hắn thấy trong mắt cô có gì đó:
không phải phản đối, nhưng cũng không phải hoan nghênh.
Thận trọng.
Cô chưa tin hắn.
Hắn hiểu.
Cô là y sư — quen làm việc một mình hoặc với người cô tin.
Một kẻ lạ mặt xen vào không phải điều cô muốn.
Nhưng hắn không có lựa chọn.
Thanh Mộc Tủy Dịch — thứ duy nhất có thể mở ấn trên ngọc giản sư phụ.
Không có nó, hắn không biết sư phụ muốn nói gì.
Không biết kẻ thù là ai.
Không biết phải đi đâu tiếp.
"Được."
Hắn nói.
"Tốt.
"Bà quay sang Thanh Tâm.
"Thanh Tâm, sắp xếp.
Ngày mai xuất phát.
"Thanh Tâm cúi đầu.
"Vâng, cốc chủ.
"Cô quay sang nhìn Mặc Uyên.
Ánh mắt cô nói rõ:
Ta sẽ xem ngươi làm được gì.
Mặc Uyên không tránh ánh mắt đó.
Ra khỏi nhà cốc chủ, Thanh Tâm dẫn hắn đến một gian phòng nhỏ ở phía đông sườn đồi — phòng khách dành cho người ngoài.
"Nghỉ ở đây."
Cô nói.
"Ngày mai giờ Mão, gặp ta ở cổng ngoài."
"Lý Thanh Vân — cô gái bệnh — thế nào?"
Thanh Tâm dừng lại.
"Thanh Trúc đang theo dõi.
Tức động dao động bất thường — có thứ gì đó đang nhiễu loạn tức mạch của cô ấy.
Không phải bệnh thường.
Ta sẽ xem kỹ hơn khi về."
"Giống bệnh lạ ở các làng ven rừng?"
Thanh Tâm nhìn hắn — lần này, ánh mắt cô có chút ngạc nhiên.
"Ngươi nhận ra?"
"Tức động dao động."
"Ngươi nói bệnh nhân ở làng cũng tức động rối loạn.
Có thể liên quan.
"Thanh Tâm im lặng một lúc.
Rồi cô gật đầu, chậm.
"Có thể."
"Nhưng chưa đủ bằng chứng.
"Cô quay đi.
Bước được vài bước, cô dừng lại.
"Mặc Uyên."
"Gì?"
"Sư phụ ngươi.
là người tốt."
Cô nói, không quay đầu.
"Cốc chủ đời trước từng nói vậy.
"Rồi cô bước đi, biến mất sau hàng dược thảo.
Mặc Uyên đứng trước phòng khách, nhìn sườn đồi xanh mướt.
Thanh Mộc Tủy Dịch.
Chỉ cần hoàn thành điều kiện.
Nhưng
"bệnh lạ"
— tức động dao động, không rõ nguyên nhân, Thanh Tâm điều tra hai lần không ra.
Hắn nhớ đến ngọc giản trên xác chết trong vùng chướng.
Danh sách truy thu.
Thế lực Đăng.
Và Nợ Mệnh Ấn trên cổ hắn — vẫn ấm nhẹ, như nhắc nhở.
Quá nhiều thứ đang chờ.
Hắn bước vào phòng, ngồi xuống, nhắm mắt.
Ngày mai.
— Hết chương 9 —
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập