Đêm trong Hồng Lâm tĩnh lặng đến kỳ lạ.
Không tiếng côn trùng, không tiếng chim đêm.
Chỉ có tiếng gió nhẹ lướt qua tán lá, thỉnh thoảng mang theo mùi ẩm mốc của chướng khí xa xa.
Mặc Uyên ngồi trong hốc đá, lưng dựa vách, mắt nhắm.
Hơi thở đều đặn như người đang ngủ sâu.
Nhưng hắn không ngủ.
Thần thức vẫn mở rộng, cảm nhận từng động tĩnh xung quanh.
Kẻ bám theo vẫn ở đó — cách hắn khoảng một trăm năm mươi trượng, núp sau một gốc cây cổ thụ.
Không tiến, không lùi.
Một canh giờ.
Hai canh giờ.
Mặc Uyên mở mắt.
Kiên nhẫn vậy sao?
Hắn đã gặp nhiều loại người trong đời.
Kẻ nóng vội sẽ tấn công từ lâu.
Kẻ thận trọng sẽ bỏ đi khi thấy mục tiêu không sơ hở.
Nhưng người này.
vừa không tấn công, vừa không rời đi.
Đang chờ cơ hội?
Hay có mục đích khác?
Mặc Uyên đứng dậy.
Nếu đối phương không lộ diện, hắn sẽ chủ động.
Hắn bước ra khỏi hốc đá, không che giấu tức động.
Ánh trăng xuyên qua tán lá, chiếu xuống khu rừng những vệt sáng bạc.
Mặc Uyên đứng giữa bãi trống nhỏ, quay mặt về hướng kẻ bám theo.
"Ra đi.
"Giọng hắn không lớn, nhưng đủ để truyền đi trong đêm tĩnh.
Im lặng.
Mặc Uyên chờ.
Một lúc sau, có tiếng động nhẹ từ phía gốc cây.
Lá xào xạc.
Rồi một bóng người bước ra.
Nữ.
Trẻ — khoảng hơn hai mươi ngoại hình.
Tóc đen buộc cao, mặc áo nâu đơn giản, vai đeo cung ngắn.
Dáng người gọn gàng, bước chân nhẹ nhàng — thợ săn.
Mặc Uyên quan sát tức động của cô ta.
Huyết Vận.
Nhưng khác với Chướng Yên lúc chiều — tức động của cô ta không đều, hơi thô.
Không phải do yếu, mà do thiếu chỉ dẫn.
Tự luyện.
Bước chân nhẹ, trọng tâm thấp, thói quen của người quen rình mồi hơn là đấu đối.
"Theo ta bao lâu rồi?"
Hắn hỏi.
Cô gái không trả lời ngay.
Mắt cô quan sát hắn — ánh mắt thận trọng, đánh giá.
Không sợ hãi, nhưng cũng không khinh suất.
"Từ lúc tiền bối rời vùng chướng."
Cô ta nói, hơi cúi đầu.
"Khoảng bảy, tám dặm.
"Xa hơn hắn tưởng.
Nghĩa là cô ta đã thấy hắn trước cả khi hắn gặp Chướng Yên.
"Vì sao?"
Cô gái im lặng một lúc.
Rồi cô cúi đầu thấp hơn.
"Tiền bối đi cùng hướng với ta.
Ta.
muốn xem tiền bối là người thế nào.
"Mặc Uyên nhíu mày nhẹ.
Cùng hướng — nghĩa là cũng đi về phía Thanh Mộc?"
Ngươi là ai?"
Hắn hỏi lại.
"Lý Thanh Yên."
Cô ta đáp, không do dự.
"Thợ săn độc lập.
Không thuộc thế lực nào.
Mặc Uyên hiểu loại người này.
Không gia nhập tông phái hay thế lực lớn, tự kiếm sống bằng săn linh thú, hái dược, hoặc nhận việc lặt vặt.
Tự do, nhưng cũng nguy hiểm — không có ai bảo vệ nếu gặp chuyện.
"Ta không có ý xấu."
Lý Thanh Yên nói, tay vẫn buông thõng bên hông — không chạm vào cung.
Giọng cô nhỏ hơn, cẩn thận hơn.
"Chỉ là.
tiền bối đi một mình, biết cách vòng chướng khí, lại có tức động Tạng Luật.
tò mò.
"Mặc Uyên không nói gì.
"Và.
.."
Cô ta ngập ngừng, mắt nhìn xuống.
"Tiền bối cũng đi về hướng Thanh Mộc, phải không?"
Hắn vẫn im lặng.
Lý Thanh Yên thở dài.
"Ta đoán đúng rồi.
Tiền bối cần thứ gì đó ở Thanh Mộc.
Ta cũng vậy."
"Vậy thì sao?"
"Ta có thể giúp tiền bối."
Cô ta nói, giọng run nhẹ — không phải sợ, mà là cố gắng kìm nén sự khẩn cầu.
Mặc Uyên nhìn cô ta.
Ánh mắt hắn lạnh, không có cảm xúc.
"Giúp gì?"
"Thanh Mộc Y Cốc không tiếp người lạ."
Lý Thanh Yên nói.
"Đó là quy tắc của họ.
Dù tiền bối là Tạng Luật hay Cốt Văn, nếu không có giới thiệu, họ sẽ không mở cửa.
"Mặc Uyên biết điều đó.
Cổ Đồ từng nói — Thanh Mộc rất khép kín.
Nhưng hắn có
"lời hứa của sư phụ"
— thứ có thể mở được cánh cửa đó.
"Vậy ngươi có giới thiệu?"
"Không hẳn."
Lý Thanh Yên lắc đầu.
"Nhưng ta biết cách khác.
"Lý Thanh Yên quan sát người đàn ông trước mặt.
Hắn ta cao, gầy, mặc áo xám cũ kỹ.
Khuôn mặt trẻ — khoảng hai lăm, ba mươi ngoại hình — nhưng ánh mắt thì khác.
Sâu, lạnh, tĩnh.
Như mặt hồ đêm, không thấy đáy.
Tạng Luật.
Cô chắc chắn.
Tức động của hắn ổn định, dày dặn — không phải mới đột phá.
Có lẽ đã ở đỉnh cảnh giới này lâu rồi.
Và cách hắn di chuyển — nhẹ nhàng, không để lại dấu vết.
Kỹ năng đó không phải một ngày hai ngày mà có.
Người này có kinh nghiệm.
Cô cần sự giúp đỡ của hắn.
Muội muội cô — Lý Thanh Vân — đang bệnh nặng.
Một loại bệnh mà đan sư bình thường không chữa được.
Cô đã hỏi khắp nơi, và tất cả đều chỉ về một hướng:
Thanh Mộc Y Cốc.
Nhưng Thanh Mộc không tiếp người lạ.
Cô đã thử — một mình đến cổng, xin gặp y sư.
Bị đuổi.
Họ không thèm nghe cô nói hết câu.
Sau đó, một lão thợ săn ở chợ rìa rừng mách cô:
Thanh Mộc có ngoại lệ — nếu mang bệnh nhân cấp cứu đến tận nơi, họ buộc phải tiếp.
Nhưng muội muội cô quá yếu, không thể đi xa một mình.
Cô cần người giúp — ít nhất một người đủ mạnh để hộ tống, và làm
"lá chắn"
nếu chuyện không như ý.
Người đàn ông trước mặt.
có vẻ phù hợp.
"Cách khác là gì?"
Mặc Uyên hỏi.
Lý Thanh Yên nhìn hắn một lúc, như đang cân nhắc có nên nói không.
Rồi cô quyết định.
"Thanh Mộc có quy tắc — không tiếp người lạ.
Nhưng có ngoại lệ."
"Ngoại lệ?"
"Bệnh nhân."
Cô ta nói.
"Nếu tiền bối mang theo bệnh nhân cần cấp cứu — loại bệnh mà chỉ Thanh Mộc mới chữa được — họ buộc phải tiếp.
"Mặc Uyên hiểu.
Thanh Mộc là y cốc — dù khép kín, họ vẫn là y sư.
Không y sư nào từ chối bệnh nhân đang chết trước mặt.
"Ngươi có bệnh nhân?"
"Có."
Lý Thanh Yên gật đầu, ánh mắt thoáng đau.
"Muội muội ta.
Đang chờ ở rìa rừng, cách đây khoảng nửa ngày đường.
"Cô ngừng lại.
"Nó bệnh rất nặng.
ta không còn nhiều thời gian.
"Mặc Uyên im lặng.
Hắn không có lý do để giúp cô ta.
Hắn có
— có thể tự mình vào Thanh Mộc mà không cần ai.
Nhưng.
Hắn nhìn Lý Thanh Yên.
Ánh mắt cô — lo lắng, mệt mỏi, nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ.
Quen thuộc.
Hắn từng thấy ánh mắt đó — trong gương, một trăm mười hai năm trước, khi hắn còn đang tìm tỷ tỷ.
Hà Tĩnh Lan.
Hắn chưa tìm được tỷ tỷ.
Có lẽ sẽ không bao giờ tìm được.
"Ta sẽ đi cùng."
Hắn nói.
Lý Thanh Yên ngạc nhiên.
"Thật sao?
Tiền bối.
không hỏi gì thêm?"
"Không cần."
Mặc Uyên quay người, bước về hướng cô ta chỉ.
"Đi thôi.
Ngươi nói không còn nhiều thời gian.
"Họ đi suốt đêm.
Lý Thanh Yên dẫn đường, Mặc Uyên theo sau.
Cô ta quen thuộc địa hình Hồng Lâm — biết chỗ nào có chướng khí, chỗ nào có linh thú nguy hiểm.
Bước chân nhanh nhẹn, không do dự.
Họ không nói chuyện nhiều.
Thỉnh thoảng Lý Thanh Yên quay lại nhìn hắn, như muốn hỏi gì đó, nhưng rồi lại thôi.
Mặc Uyên không phiền.
Hắn thích im lặng.
Bình minh.
Ánh sáng đầu tiên xuyên qua tán lá, nhuộm vàng cả khu rừng.
Sương mù tan dần.
Tiếng chim bắt đầu hót.
Lý Thanh Yên dừng lại.
"Đến rồi.
"Trước mặt họ là một khe núi nhỏ.
Trong khe, một túp lều tạm bợ dựng cạnh suối.
Khói bốc lên từ đống lửa đã gần tàn.
Và bên cạnh đống lửa — một cô gái nằm bất động trên chiếu cỏ.
Lý Thanh Yên chạy đến.
"Thanh Vân!
"Cô gái trên chiếu — Lý Thanh Vân — mở mắt.
Khuôn mặt nhợt nhạt, môi khô nứt.
Cô cố gắng mỉm cười.
"Tỷ.
về rồi.
"Ta mang được người giúp."
Lý Thanh Yên nắm tay muội muội.
"Chúng ta sẽ đi Thanh Mộc.
Sẽ ổn.
"Mặc Uyên đứng cách đó vài bước, quan sát.
Cô gái trẻ — khoảng mười bảy, mười tám.
Tức động rất yếu, chỉ ở mức Khai Bản.
Nhưng có gì đó không bình thường.
Tức động của cô.
dao động, như bị thứ gì đó nhiễu loạn.
Hắn nhíu mày.
Không phải bệnh thường.
Hắn muốn dùng Trầm Kính để soi kỹ hơn, nhưng chưa phải lúc.
Cần đến Thanh Mộc trước — nơi có y sư chuyên nghiệp.
"Cô ta cần nghỉ ngơi trước khi đi tiếp."
Lý Thanh Yên quay lại nhìn hắn.
"Không còn thời gian.
"Nửa canh giờ."
Mặc Uyên ngắt lời.
"Nửa canh giờ nghỉ.
Nếu không, cô ta sẽ không chịu nổi đường đi.
"Lý Thanh Yên muốn cãi, nhưng nhìn vẻ mặt muội muội, cô gật đầu.
"Được.
"Mặc Uyên ngồi cách hai tỷ muội một khoảng, lưng dựa vào gốc cây.
Hắn quan sát họ.
Lý Thanh Yên đang đút nước cho muội muội, động tác nhẹ nhàng.
Lý Thanh Vân uống từng ngụm nhỏ, thỉnh thoảng ho khan.
Tỷ muội.
Hắn nghĩ đến Hà Tĩnh Lan.
Tỷ tỷ hắn cũng từng chăm sóc hắn như vậy — sau khi phụ thân mất, khi hắn còn nhỏ.
Tỷ nấu cơm, giặt áo, dạy hắn đọc chữ.
Tỷ nói:
"Đệ cứ yên tâm.
Có tỷ ở đây.
"Rồi tỷ mất tích.
Một trăm mười hai năm.
Hắn vẫn chưa tìm được.
Sư phụ hứa sẽ giúp hắn — nhưng sư phụ chết.
Ngọc giản sư phụ để lại có thể chứa manh mối — nhưng hắn chưa mở được.
Tay hắn vô thức sờ vào túi trữ vật — chỗ mảnh ngọc nằm.
Nhỏ, mỏng, ấm khi chạm da.
Tỷ đưa cho hắn năm hắn mười tuổi —
"Của mẹ.
Nửa này của đệ."
Năm năm sau, tỷ mất tích.
Mảnh ngọc thành thứ duy nhất còn lại.
Hắn buông tay.
Thanh Mộc Tủy Dịch.
Hắn cần thứ đó để mở ấn thứ nhất trên ngọc giản.
Có lẽ bên trong sẽ có câu trả lời.
Mặc Uyên nhắm mắt.
Tỷ ơi, đệ vẫn đang tìm.
—
Nửa canh giờ sau.
Lý Thanh Yên đỡ muội muội đứng dậy.
Lý Thanh Vân yếu, nhưng còn đi được — chậm và cần dìu.
"Từ đây đến Thanh Mộc còn bao xa?"
"Khoảng mười dặm."
Lý Thanh Yên đáp.
"Nếu đi chậm, khoảng nửa ngày.
"Mặc Uyên gật đầu.
"Đi.
"Ba người rời khe núi, tiếp tục hướng về Thanh Mộc Y Cốc.
Lý Thanh Yên bước bên cạnh Mặc Uyên, muội muội tựa vào vai cô.
"Tiền bối.
Cô ngập ngừng.
"Ta chưa hỏi tên tiền bối.
"Mặc Uyên im lặng một lúc.
"Mặc Uyên."
Cô lặp lại.
"Cảm ơn tiền bối.
"Hắn không trả lời.
Lý Thanh Yên nhìn hắn, rồi tiếp tục đi.
Một lúc sau, cô lại lên tiếng.
"Tiền bối cũng cần thứ gì đó ở Thanh Mộc, phải không?"
"Phải."
"Thứ gì?"
Mặc Uyên không nhìn cô.
"Thanh Mộc Tủy Dịch.
"Lý Thanh Yên ngạc nhiên.
"Thanh Mộc Tủy Dịch?
Thứ đó hiếm lắm.
Dùng để làm gì?"
"Mở ấn.
"Cô không hỏi thêm.
Có vẻ cô hiểu rằng có những thứ không nên hỏi.
Họ tiếp tục đi trong im lặng.
Phía trước, qua những tán cây xanh thẫm, Mặc Uyên thấy mờ mờ một dải núi — nơi Thanh Mộc Y Cốc tọa lạc.
Gần rồi.
— Hết chương 8 —
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập