Mặc Uyên đi được thêm hai canh giờ.
Hắn không gặp thêm vùng chướng nào lớn như ban sáng — chỉ vài dải sương mù nhỏ, dễ dàng vòng qua.
Trầm Uyên Soi Ấn Quyết giúp hắn
"đọc"
được cấu trúc của chướng khí, nhận ra đâu là tàn dư trận pháp, đâu là độc chướng tự nhiên.
Độc chướng tự nhiên không có quy luật — tức xoáy hỗn loạn, không điểm ấn căn.
Loại này nguy hiểm hơn vì không thể dự đoán.
Nhưng cũng có ưu điểm:
chúng di chuyển, không cố định.
Chỉ cần chờ vài nén nhang, chướng khí sẽ tự trôi đi.
Tàn dư trận pháp thì ngược lại — có quy luật, có điểm ấn, cố định một chỗ.
Nhưng cũng vì vậy mà dễ vòng tránh hơn.
Hắn đang suy nghĩ về những gì đọc được trong ngọc giản thì bỗng dừng lại.
Có người.
Phía trước, cách hắn khoảng năm mươi trượng — một bóng người đang ngồi trên tảng đá lớn, nhìn về phía hắn.
Mặc Uyên thu linh lực, ẩn tức động.
Nhưng muộn rồi.
Người kia đã thấy hắn.
"Không cần ẩn.
"Giọng nữ, trẻ, có chút lười biếng.
Người trên tảng đá nhảy xuống, bước về phía Mặc Uyên.
Ánh sáng chiều muộn lọt qua tán lá, chiếu lên gương mặt cô ta — trẻ, khoảng hơn hai mươi tuổi ngoại hình, da ngăm đen vì nắng gió, tóc cột cao.
Trang phục đơn giản — áo xanh lục, quần nâu, giày vải.
Không có huy hiệu hay biểu tượng rõ ràng.
Nhưng Mặc Uyên để ý đến thứ khác.
Trên tay cô ta — một ống trúc nhỏ, bên trong có thứ gì đó đang bốc khói nhẹ.
Mùi tanh ngọt quen thuộc thoảng trong gió.
Độc.
"Ta đã ngồi đây nửa canh giờ, "
cô ta nói, dừng cách hắn mười trượng.
Giọng bình thản, nhưng tay giữ ống trúc hơi chặt hơn — dấu hiệu của người đang cảnh giác.
"Ngươi đi vòng chướng khí khá giỏi.
Người thường sẽ đi thẳng vào.
"Mặc Uyên không trả lời, quan sát cô ta.
Huyết Vận.
Mạch máu vận hành ổn định, nhưng chưa đạt đến độ
"đồng bộ"
của Tạng Luật.
Cô ta trẻ — tuổi thật có lẽ dưới ba mươi, nghĩa là tư chất không tồi.
Và cô ta biết hắn đang đi vòng chướng.
Nghĩa là đã quan sát hắn từ lâu.
"Ngươi là ai?"
Hắn hỏi.
Cô ta ngập ngừng một thoáng — có lẽ đang cân nhắc giữa việc nói thật và bịa chuyện.
Rồi cô quyết định.
"Chướng Yên.
Độc Chướng Liên Minh.
"Độc Chướng Liên Minh.
Mặc Uyên nhớ những gì Cổ Đồ nói.
Họ kiểm soát một phần Hồng Lâm — vùng nhiều chướng khí và độc trùng nhất.
Không thân với Thanh Mộc Y Cốc, nhưng cũng không phải kẻ thù.
"Ngươi đi đâu?"
Chướng Yên hỏi, không vòng vo.
"Đi sâu vào rừng."
"Thanh Mộc?"
Mặc Uyên không trả lời.
Chướng Yên nhún vai.
"Không nói cũng được.
Hướng ngươi đi là hướng Thanh Mộc.
Ai có việc ở Hồng Lâm đều biết.
"Cô ta đi vòng quanh hắn một vòng, như đang đánh giá.
Mặc Uyên đứng yên, không để lộ sơ hở.
"Tạng Luật, "
Chướng Yên nói, dừng lại.
Giọng cô hạ thấp hơn một chút — không phải sợ, nhưng là thận trọng của người biết mình đang đối diện kẻ mạnh hơn.
"Không phải người Hồng Lâm.
Không có ký hiệu tông phái.
Tiền bối là.
người ngoài?"
"Có sao không?"
"Không sao."
Cô ta lắc đầu.
"Hồng Lâm không cấm người ngoài.
Nhưng có lời khuyên — nếu tiền bối đi Thanh Mộc."
"Nói."
"Độc Chướng và Thanh Mộc không thân."
Chướng Yên chỉ về phía sau lưng cô ta.
"Từ đây đi thêm mười dặm là vào địa giới Thanh Mộc.
Nhưng nếu tiền bối đi đường đó — sẽ qua vùng kiểm soát của Độc Chướng."
"Ngươi muốn nói gì?"
"Ta chỉ tuần tra."
Chướng Yên cười nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn dè chừng.
"Không dám can thiệp chuyện của tiền bối.
Nhưng nếu gặp người Độc Chướng khác — họ có thể hỏi nhiều hơn.
"Mặc Uyên hiểu.
Cô ta đang cảnh báo — một cách không chính thức.
"Cảm ơn.
"Chướng Yên nhìn hắn một lúc, rồi quay đi.
"Đừng cảm ơn.
Ta chỉ không muốn phiền phức.
"Cô ta bước vào sương mù, biến mất.
Chướng Yên không đi xa.
Cô dừng lại sau một gốc cây cổ thụ, cách chỗ gặp người lạ khoảng năm mươi trượng.
Ống trúc trên tay vẫn bốc khói nhẹ — Độc Chướng Hương, thứ che giấu khí tức của cô trước người khác.
Người đàn ông kia.
lạ.
Tạng Luật.
Không phải người Hồng Lâm.
Đi một mình trong rừng, biết cách vòng chướng khí mà không cần công cụ.
Đó không phải kỹ năng của người thường.
Và ánh mắt hắn ta — lạnh, tĩnh, không sợ hãi khi đối diện với người của Độc Chướng.
Hoặc là ngốc, hoặc là có thực lực.
Chướng Yên đoán là cái sau.
Cô không quan tâm hắn ta đi đâu.
Nhiệm vụ của cô chỉ là tuần tra — báo cáo nếu có người lạ, không can thiệp trừ khi cần thiết.
Nhưng có điều làm cô tò mò.
Khi cô đi vòng quanh hắn ta lúc nãy, cô thấy một thứ.
Ở cổ hắn — dưới lớp áo — có một vệt đỏ mờ.
Như vết bớt, nhưng không phải.
Ấn.
Cô không biết loại ấn gì.
Nhưng người mang ấn ở vị trí đó.
không bình thường.
Chướng Yên lắc đầu, không nghĩ nữa.
Không phải việc của cô.
Cô quay đi, tiếp tục tuần tra.
Mặc Uyên đợi Chướng Yên đi xa mới tiếp tục.
Hắn không vội.
Trời sắp tối — không nên di chuyển ban đêm trong Hồng Lâm.
Nhưng hắn muốn ra khỏi vùng kiểm soát của Độc Chướng trước khi dừng lại.
Hắn đi nhanh hơn, dùng Mặc Thủy Lưu Hình Bộ — thân pháp sư phụ dạy, nhẹ nhàng như nước chảy, không để lại dấu vết.
Mười dặm.
Chướng Yên nói mười dặm là đến địa giới Thanh Mộc.
Hắn đi được khoảng bảy dặm thì trời tối hẳn.
Và hắn cảm nhận được — có người bám theo.
Mặc Uyên không dừng lại, không quay đầu.
Hắn tiếp tục đi, nhưng chậm lại một chút, tập trung cảm nhận.
Một người.
Cách hắn khoảng hai trăm trượng.
Di chuyển rất nhẹ, gần như không có tiếng động.
Nếu không có Trầm Uyên Soi Ấn Quyết tăng cường thần thức, hắn sẽ không nhận ra.
Không phải Chướng Yên.
Chướng Yên đi về hướng khác — hắn đã xác nhận bằng thần thức.
Và người này.
cách di chuyển khác.
Không có mùi Độc Chướng Hương.
Cũng không phải người của thế lực
"Đăng"
Hắn nhớ cách di chuyển của nhóm bốn người hôm qua.
Nặng nề hơn, ồn hơn.
Người này nhẹ hơn nhiều.
Vậy là ai?
Mặc Uyên không hoảng.
Hơn trăm năm sống đã dạy hắn cách giữ bình tĩnh.
Sư phụ dạy hắn:
"Kẻ địch chưa lộ diện, ngươi cũng chưa cần lộ.
"Hắn tiếp tục đi, tìm một nơi thích hợp để dừng lại.
Nếu kẻ bám theo có ý định tốt — họ sẽ tự tiếp cận.
Nếu có ý định xấu — hắn sẽ đợi.
Mặc Uyên tìm được một hốc đá nhỏ, khuất gió.
Hắn ngồi xuống, lưng dựa vào vách đá, mắt nhắm như đang tọa công.
Nhưng thần thức vẫn mở rộng, cảm nhận xung quanh.
Kẻ bám theo dừng lại, cách hắn khoảng một trăm năm mươi trượng.
Không tiến gần hơn, cũng không rời đi.
Đang quan sát.
Mặc Uyên chờ.
Thời gian trôi qua — nửa canh giờ, một canh giờ.
Kẻ bám theo vẫn ở đó, kiên nhẫn như hắn.
Không phải người muốn giết hắn ngay.
Nếu là kẻ địch, họ đã tấn công khi hắn đang di chuyển — lúc đó dễ hạ hơn.
Việc họ chờ.
có nghĩa họ muốn điều gì khác.
Thông tin?
Hay cùng mục tiêu?
Mặc Uyên mở mắt, nhìn vào bóng đêm.
Được rồi.
Ta sẽ chờ ngươi lộ diện.
— Hết chương 7 —
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập