Chương 5: Rừng Hồng Lâm

Hồng Lâm không giống những gì Mặc Uyên tưởng tượng.

Hắn từng nghĩ đây sẽ là một khu rừng bình thường — cây cối rậm rạp, bóng tối, tiếng chim thú.

Nhưng không.

Hồng Lâm là một thế giới khác.

Sương mù dày đặc, che khuất tầm nhìn.

Ánh sáng mặt trời chỉ lọt xuống thành những vệt vàng mờ nhạt qua tán lá.

Không khí ẩm ướt, nặng nề, có mùi mục nát pha lẫn mùi thảo dược lạ.

Và quan trọng nhất — tức khí ở đây hoàn toàn khác.

Mặc Uyên dừng lại, nhắm mắt cảm nhận.

Tạp tức.

Rất nhiều loại tức xen lẫn nhau — mộc tức từ cây cối, thổ tức từ đất, thủy tức từ sương mù, và những loại tức hắn không nhận ra.

Chúng trộn lẫn, va chạm, tạo thành một mớ hỗn loạn.

"Hồng Lâm Lục — tạp tức nhiều, tu nhanh cũng dễ tẩu."

Sư phụ từng nói.

Hắn hiểu rồi.

Ở nơi này, tu luyện có thể nhanh hơn vì tức khí dồi dào.

Nhưng cũng nguy hiểm hơn — nếu không cẩn thận, tạp tức sẽ xâm nhập cơ thể, gây loạn tức mạch.

Hắn mở mắt, tiếp tục đi.

Mặc Uyên đi được khoảng năm dặm thì gặp người đầu tiên.

Không.

Không phải một người.

Một nhóm.

Hắn dừng lại sau một gốc cây lớn, quan sát.

Ba người.

Đang thu hái dược thảo ven một con suối nhỏ.

Trang phục đơn giản — áo vải xám, giày cỏ, túi đựng dược liệu treo ngang hông.

Không có vũ khí ngoại trừ dao rừng.

Thợ hái dược.

Mặc Uyên quan sát kỹ hơn, cảm nhận tức động của họ.

Hai Tủy Chủng.

Một Huyết Vận.

Hắn nhận ra ngay từ cách họ di chuyển.

Hai người Tủy Chủng — bước chân còn nặng nề, xương cốt mới bắt đầu hấp thu linh tức, chưa đủ nhẹ.

Khi họ nhảy qua một tảng đá, có thể thấy rõ — chân chạm đất trước, rồi mới đẩy người lên.

Tủy chưa thấm sâu, lực chưa truyền được từ xương.

Người Huyết Vận khác biệt hơn.

Động tác nhanh, nhẹ nhàng, mạch máu vận hành linh tức tốt hơn.

Khi hắn ta cúi xuống hái một cây dược, cơ thể di chuyển như nước chảy — không cứng nhắc như hai người kia.

Huyết Vận — máu đã vận hành tức, sức bền tốt hơn nhưng vẫn thiếu chiều sâu.

Mặc Uyên từng ở đó.

Gần năm mươi năm trước, hắn cũng chỉ là Huyết Vận — đủ mạnh để sinh tồn, nhưng không đủ để tìm kiếm.

Không đủ để bảo vệ ai.

Hắn lắc đầu, xua đi ký ức.

Không phải lúc hồi tưởng.

Hắn quyết định không tiếp xúc với nhóm này.

Họ chỉ là thợ hái dược bình thường — không có thông tin gì hữu ích, và việc tiếp xúc chỉ tạo thêm rủi ro.

Hắn lặng lẽ đi vòng qua, tiếp tục sâu vào rừng.

Đến trưa, Mặc Uyên dừng lại nghỉ chân.

Hắn tìm một hốc đá khuất gió, ngồi xuống.

Từ túi trữ vật, hắn lấy ra một bình nước và vài miếng lương khô — thứ Cổ Linh đã chia cho hắn trước khi chia tay.

Hắn không đói.

Tạng Luật đỉnh có thể nhịn ăn vài ngày mà không ảnh hưởng nhiều.

Nhưng ăn uống giúp duy trì sức bền — điều quan trọng khi hắn không biết sẽ gặp gì ở phía trước.

Trong khi ăn, hắn suy nghĩ về đường đi tiếp theo.

Thanh Mộc Y Cốc.

Đó là mục tiêu.

Sư phụ nói ngọc giản có bảy ấn.

Ấn thứ nhất cần Thanh Mộc Tủy Dịch — một loại dược liệu quý mà chỉ Thanh Mộc Y Cốc có.

Muốn mở ấn, hắn phải vào được Y Cốc.

Nhưng Thanh Mộc Y Cốc là một trong 15 thế lực lớn.

Không phải nơi dễ vào.

Họ không tiếp khách lạ, không bán dược liệu quý ra ngoài.

Muốn có Thanh Mộc Tủy Dịch, hắn phải tìm cách khác.

Mua?

Không có tiền.

Xin?

Không có quan hệ.

Cướp?

Mặc Uyên cười nhạt.

Đừng ngu.

Hắn nhớ lại những gì Cổ Đồ nói về Hồng Lâm.

Độc Chướng Liên Minh và Thanh Mộc Y Cốc kiểm soát phần lớn khu rừng này.

Hai thế lực không phải đồng minh — nhưng cũng không phải kẻ thù.

Họ chia vùng, không xâm phạm nhau.

Nếu hắn muốn vào Y Cốc, hắn cần một lý do.

Một cơ hội.

Hoặc.

một người dẫn vào.

Hắn thu dọn đồ đạc, đứng dậy.

Chưa có câu trả lời — nhưng đứng yên không giúp gì.

Hắn phải đi tiếp.

Chiều muộn.

Mặc Uyên đang đi trên một con đường mòn nhỏ thì bỗng dừng lại.

Có người phía trước.

Hắn thu linh lực, ẩn vào bóng cây.

Một kỹ năng sư phụ dạy — che giấu tức động, trở nên vô hình với thần thức thông thường.

Rồi hắn quan sát.

Bốn người.

Đang đi ngược chiều với hắn, tiến về hướng rìa rừng.

Trang phục đồng nhất — áo đen viền đỏ, trên ngực thêu hình ngọn lửa.

Vũ khí lộ rõ — kiếm, đao, thương.

Tu sĩ chính quy.

Không phải thợ hái dược.

Mặc Uyên cảm nhận tức động của họ.

Một Tạng Luật dẫn đầu.

Ba Huyết Vận theo sau.

Tạng Luật — ngũ tạng đã đồng bộ, tức vận hành ổn định hơn.

Người đó đi đầu, bước chân vững, mắt quan sát xung quanh — rõ ràng là người có kinh nghiệm.

Khác với Huyết Vận, Tạng Luật có thể cảm nhận tức động trong phạm vi vài chục trượng.

Nếu hắn không che giấu kỹ, họ sẽ phát hiện.

Mặc Uyên nín thở, chờ họ đi qua.

Nhưng đúng lúc đó —

Nóng.

Cổ hắn bỗng nóng rực.

Nợ Mệnh Ấn.

Hắn giật mình, suýt mất kiểm soát tức động.

Ấn ở cổ đang phát tác — nóng, rát, như có bàn tay vô hình siết chặt.

Sao lại.

Hắn cắn răng, cố kìm nén.

Không được lộ.

Không được lộ.

Bốn người kia đi qua, không nhận ra gì bất thường.

Khi họ đi xa được năm mươi trượng, Nợ Mệnh Ấn dần nguội đi.

Mặc Uyên thở phào, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Nợ Mệnh Ấn nóng lên khi gặp

"chủ nợ"

Sư phụ từng nói vậy.

Ấn này là nợ — ai đó đã ghi nợ lên mệnh của sư phụ, và giờ nợ đó truyền sang hắn.

Khi gặp

"chủ nợ"

hoặc người liên quan đến chủ nợ, ấn sẽ phản ứng.

Bốn người kia.

họ là ai?

Mặc Uyên nhìn theo hướng họ đi.

Áo đen viền đỏ.

Hình ngọn lửa.

Hắn không nhận ra thế lực nào.

Sư phụ không dạy hắn về các tông phái ở Hồng Lâm — có lẽ vì ông không ngờ hắn sẽ đến đây.

Nhưng có một điều chắc chắn:

thế lực đó có liên quan đến

"nợ"

mà sư phụ để lại.

Mặc Uyên ghi nhớ:

Áo đen viền đỏ.

Hình ngọn lửa.

Rồi hắn tiếp tục đi — nhưng cẩn thận hơn.

Trời bắt đầu tối.

Mặc Uyên tìm một gốc cây lớn, dựng lều tạm.

Trong Hồng Lâm, di chuyển ban đêm không khôn ngoan — độc trùng, chướng khí, và những thứ nguy hiểm hơn.

Hắn ngồi xuống, bắt đầu tọa công.

Hít vào — tức từ Tức Trường chạy qua mũi, xuống phế, tỏa ra tạng phủ.

Thở ra — tạp tức đẩy ngược, thoát qua da.

Nhịp quen — trăm năm quen.

Mỗi nhịp thở kéo Tức Trường vào thân — mẫu lệnh giúp cơ thể tự sửa, tự cân bằng.

Sư phụ gọi đó là

"mệnh thức"

Nội quan.

Ngũ tạng vào luật — gan co giãn đúng nhịp, thận lọc đều, phế hít thở sâu, tức vào ra không tắc.

Đây là nghĩa của

"vào luật"

— ngũ tạng vận hành theo khuôn, ít hao, ít sai, bệnh tà khó xâm.

Khi hắn còn ở Huyết Vận, tạng phủ mạnh nhưng lộn xộn — mạnh theo bản năng, không theo luật.

Giờ — luật đã khắc vào.

Ba mươi năm trong hang, không thay đổi.

Nhưng Tức Trường ở đây khác.

Tạp tức dày.

Mộc tức, thổ tức, thủy tức — xen lẫn, va nhau, chen vào từng lỗ chân lông.

Trong hang, Tức được lọc sẵn qua trận pháp — hắn chưa bao giờ phải tự tách.

Ở đây, phải tự làm.

Hít vào.

Giữ.

Tách.

Thủy tức theo Thủy Căn vào — dễ nhận, dễ đồng hóa.

Thổ tức nặng, chìm xuống — đẩy ra.

Loại tức lạ, ẩm đắng — nằm ở rìa, không xâm được sâu.

Tâm tĩnh giữ khuôn.

Sư phụ dạy Tâm kỹ hơn dạy Tức — giờ hắn hiểu vì sao.

Sâu hơn — cốt.

Xương chắc, tủy dày.

Nhưng có chỗ trống — như khuôn chưa khắc chữ.

Cốt Văn không ép được.

Khi cốt sẵn sàng, ngươi sẽ biết.

Sư phụ từng nói.

Cốt muốn ba thứ — Dưỡng đủ, Tức đủ, Tâm đủ.

Thiếu một thứ — cốt nứt.

Hắn ghi nhớ.

Nhưng ghi nhớ không có nghĩa là hiểu.

Nhưng tâm không tĩnh.

Nợ Mệnh Ấn.

Lần đầu tiên hắn thấy nó phản ứng.

Điều đó có nghĩa gì?

Sư phụ nói:

"Ba nợ, ba ấn.

Nợ Mệnh — ai đó đã cho ta mệnh, ta phải trả.

Soi Kiếp — ta đã soi ai, người đó sẽ soi lại.

Trầm Thệ — ta đã thề, con phải giữ.

"Nợ Mệnh.

Cho mệnh.

Sư phụ từng được ai đó cứu mạng?

Hay từng nhận gì đó liên quan đến

"mệnh"

Mặc Uyên không biết.

Ông không nói, và hắn không hỏi.

Ba mươi năm, hắn chỉ tập trung tu luyện.

Sư phụ dạy gì, hắn học nấy.

Ông không nói về quá khứ, hắn không hỏi.

Đó là thỏa thuận ngầm giữa hai người.

Nhưng giờ sư phụ đã chết.

Và những bí mật của ông đang dần lộ ra — qua ba nghiệp ấn trên thân hắn.

Hắn phải tìm hiểu.

Không chỉ vì tò mò — mà vì nợ.

Nếu hắn không hiểu

"nợ"

là gì, làm sao hắn trả?"

Con phải đi tiếp.

"Lời cuối của sư phụ vang lên trong đầu.

Mặc Uyên mở mắt, nhìn vào bóng đêm.

Đi tiếp.

Tìm hiểu.

Trả nợ.

Đó là con đường của hắn bây giờ.

— Hết chương 5 —

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập