Họ nghỉ nửa canh giờ, rồi tiếp tục.
Mặc Uyên đi sau cùng, mắt liên tục quan sát xung quanh.
Địa hình đã thay đổi — núi đá dần nhường chỗ cho đồi cát đỏ, xen lẫn những bụi cây gai khô cằn.
Đây là ranh giới — nơi Xích Sa gặp Hồng Lâm.
Cổ Đồ đi đầu, thỉnh thoảng dừng lại ngửi gió hoặc quan sát dấu vết trên cát.
Sài Phách đi bên cạnh, tay không rời cây nỏ ngắn.
Cổ Linh và Hoang Vũ đi giữa, mang theo hành lý của cả đoàn.
Không ai nói chuyện.
Mặc Uyên thích sự im lặng này.
Gần trăm năm lăn lộn trước khi gặp sư phụ, thêm ba mươi năm ẩn tu — hắn đã hiểu rằng im lặng không có nghĩa là thiếu giao tiếp.
Đôi khi, im lặng nói nhiều hơn lời.
Cổ Đồ là người có kinh nghiệm.
Hắn biết khi nào cần nói, khi nào cần im.
Đội của hắn cũng vậy — không ai hỏi Mặc Uyên là ai, từ đâu đến, sao lại ở trong hang đó.
Họ chỉ làm việc của mình.
Thợ săn di vật.
Mặc Uyên nhớ lại những gì sư phụ từng nói về giang hồ.
"Ngoài kia có ba loại người:
kẻ muốn giết ngươi, kẻ muốn lợi dụng ngươi, và kẻ chưa biết ngươi là ai.
Loại thứ ba an toàn nhất — nhưng không tồn tại lâu.
"Đội của Cổ Đồ hiện tại là loại thứ ba.
Họ chưa biết Mặc Uyên là ai.
Nhưng điều đó sẽ thay đổi — sớm hay muộn.
Họ đi được khoảng mười dặm thì trời bắt đầu tối.
Cổ Đồ dừng lại ở một hốc đá lớn, che khuất khỏi hướng gió.
"Nghỉ đêm ở đây."
Hắn nói.
"Không đốt lửa.
Xích Sa có nhiều mắt.
"Sài Phách gật đầu, bắt đầu dựng lều tạm.
Cổ Linh lấy lương khô ra chia.
Hoang Vũ — gã người mới — ngồi xuống, vẻ mệt mỏi.
Mặc Uyên tìm một góc riêng, ngồi dựa vào vách đá.
Hắn không cần ăn — tu sĩ Tạng Luật có thể nhịn đói vài ngày mà không ảnh hưởng nhiều.
Nhưng hắn vẫn nhận phần lương khô Cổ Linh đưa.
"Cảm ơn.
"Cổ Linh hơi ngạc nhiên — có lẽ vì hắn nói chuyện.
Cô gật đầu, rồi quay đi.
Mặc Uyên nhìn miếng lương khô trong tay.
Khô cứng, màu nâu xám, có mùi thảo dược nhẹ.
Không ngon, nhưng đủ dinh dưỡng.
Loại lương khô này hắn từng làm cho thương đội — hơn ba mươi năm trước, khi còn là y sư lưu động.
Ba mươi năm.
Hắn đã thay đổi nhiều.
Từ Huyết Vận lên Tạng Luật đỉnh.
Hồi Huyết Vận — chạy nhanh, bền, chịu đau giỏi.
Nhưng bị một đòn vào bụng vẫn hộc huyết, bệnh nội tạng vẫn phải chữa, ăn uống thiếu vài ngày là suy kiệt.
Bây giờ — tạng phủ vào luật, chịu đòn, chịu đói, chịu bệnh.
Khó ngã hơn.
Đổi lại, mất đi cái bùng nổ của Huyết Vận — không còn nhanh như tên, nhưng đứng vững hơn tảng đá.
Từ y sư vô danh thành đệ tử của một.
ai?
Sư phụ là ai?
Mặc Uyên vẫn không biết.
Ba mươi năm, ông không nói.
Chỉ dạy.
Chỉ truyền.
Rồi chết.
"Ta đã trả xong, nhưng nợ không hết.
"Nợ gì?
Với ai?
Hắn nhắm mắt, cảm nhận ba nghiệp ấn trong thân.
Ba đạo ấn, xếp dọc trên xương sống.
Nợ Mệnh Ấn — đỏ sẫm, ở cổ.
Soi Kiếp Ấn — xám, ở ngực.
Trầm Thệ Ấn — trắng, ở bụng.
Ba ấn.
Ba nợ.
Sư phụ đã truyền cho hắn — nhưng không nói là nợ với ai.
"Con phải đi tiếp.
"Đi đâu?
Làm gì?
Mặc Uyên thở dài.
Câu hỏi quá nhiều.
Câu trả lời quá ít.
Nửa đêm.
Mặc Uyên đang tọa công thì bỗng mở mắt.
Có người.
Hắn không nghe thấy gì.
Không cảm nhận được tức động.
Nhưng bản năng — thứ đã giữ hắn sống sót suốt chín mươi bảy năm trước khi gặp sư phụ — bảo hắn:
có người đang theo dõi.
Hắn không động đậy.
Không thay đổi nhịp thở.
Chỉ lặng lẽ quan sát bằng thần thức.
Phía tây nam.
Khoảng ba trăm trượng.
Một người.
Cảnh giới?
Không rõ.
Người đó che giấu tức động rất tốt — gần như hoàn hảo.
Nếu không phải Mặc Uyên đã học Trầm Uyên Soi Ấn Quyết, hắn sẽ không nhận ra.
Trinh sát.
Mặc Uyên nhớ lại lời Cổ Đồ:
"Xích Sa có nhiều mắt.
"Xích Sa Ẩn Môn.
Họ đã phát hiện.
Hắn lặng lẽ đứng dậy, đi về phía Cổ Đồ.
Cổ Đồ không ngủ.
Hắn ngồi canh, mắt nhìn ra bóng đêm.
"Có người."
Mặc Uyên nói nhỏ.
Cổ Đồ không ngạc nhiên.
"Ta biết.
Tây nam, khoảng ba trăm trượng.
"Mặc Uyên hơi sửng sốt.
Cổ Đồ cũng là Tạng Luật như hắn — nhưng hắn có Trầm Uyên Soi Ấn Quyết, còn Cổ Đồ chỉ dựa vào giác quan thường.
Vậy mà cũng cảm nhận được?"
Kinh nghiệm."
Cổ Đồ nói, như đọc được suy nghĩ của hắn.
"Hơn tám mươi năm lăn lộn giang hồ, ta đã gặp đủ loại trinh sát.
Bọn Xích Sa không giỏi lắm — chúng quen hoạt động ở sa mạc, nơi không có che chắn.
Ở vùng núi đá này, chúng hơi lúng túng."
"Sẽ có thêm người đến?"
"Chắc chắn."
Cổ Đồ gật đầu.
"Trinh sát chỉ là mắt.
Sau mắt là tay.
Xích Sa Ẩn Môn không lớn, nhưng cũng có vài Tạng Luật.
Nếu chúng biết có di chỉ cổ.
.."
Hắn dừng lại, nhìn Mặc Uyên.
"Chúng sẽ không buông."
"Ta không muốn gây rắc rối cho các ngươi."
"Rắc rối?"
Cổ Đồ cười nhạt.
"Ngài Mặc, làm nghề này, rắc rối là bạn đồng hành.
Không có chuyến đi nào mà không gặp rắc rối.
"Hắn đứng dậy, nhìn về hướng tây nam.
"Tên kia chỉ theo dõi.
Chưa báo về.
Có nghĩa là chúng chưa biết chúng ta là ai, đi đâu."
Cổ Đồ nói.
"Nếu chúng ta di chuyển nhanh, vào Hồng Lâm trước bình minh — chúng sẽ mất dấu."
"Hồng Lâm không phải lãnh thổ của Xích Sa?"
"Không.
Hồng Lâm có luật riêng.
Độc Chướng Liên Minh, Thanh Mộc Y Cốc, và vài thế lực nhỏ hơn chia nhau kiểm soát.
Xích Sa không dám vào sâu.
"Mặc Uyên gật đầu.
Điều này hắn đã biết — sư phụ từng nói về Hồng Lâm.
Rừng rậm, chướng khí, độc trùng.
Nguy hiểm, nhưng cũng là nơi ẩn náu tốt.
"Vậy đi."
Họ rời đi ngay lập tức.
Không đánh thức Hoang Vũ — gã người mới ngủ quá say.
Sài Phách vác gã lên vai, chạy theo đoàn.
"Hướng đông, theo rãnh núi."
Cổ Đồ nói nhanh.
"Ngài Mặc, ngài nhanh hơn — đi đầu dò đường.
Ta sẽ chỉ hướng từ phía sau.
Hắn là Tạng Luật đỉnh, lại có Mặc Thủy Lưu Hình Bộ — thân pháp nhanh hơn đội của Cổ Đồ một bậc.
Hắn có thể chạy trước, dừng lại chờ ở các ngã rẽ để Cổ Đồ chỉ đường tiếp.
Hắn không chạy hết sức.
Nếu chạy hết sức, đội của Cổ Đồ sẽ không theo kịp.
Hắn chỉ chạy đủ nhanh để dẫn đầu, đồng thời quan sát xung quanh.
Trinh sát phía sau đã nhận ra — họ đang bỏ chạy.
Mặc Uyên cảm nhận được:
người đó bắt đầu di chuyển.
Không đuổi theo — mà đi về hướng tây.
Báo tin.
Không còn nhiều thời gian.
"Nhanh hơn."
Hắn nói với Cổ Đồ.
Cổ Đồ không hỏi.
Hắn tăng tốc, đội cũng tăng theo.
Họ chạy suốt hai canh giờ.
Khi bình minh ló rạng, họ đã đứng ở rìa Hồng Lâm.
Hồng Lâm.
Mặc Uyên nhìn cánh rừng trước mặt.
Cây cối rậm rạp, cao vút, che kín bầu trời.
Sương mù dày đặc quấn quanh gốc cây.
Không khí ẩm ướt, nặng mùi mục nát và.
độc.
Hắn cảm nhận được — tức khí ở đây khác.
Đậm đặc hơn Xích Sa, nhưng cũng hỗn loạn hơn.
Nhiều loại tức xen lẫn, khó phân biệt.
"Hồng Lâm Lục — tạp tức nhiều, tu nhanh cũng dễ tẩu."
Sư phụ từng nói.
Cổ Đồ đứng bên cạnh, thở hổn hển.
"Đến rồi."
"Từ đây, Xích Sa không dám theo nữa.
Hắn nhìn về phía sau — không có ai đuổi theo.
Trinh sát đã mất dấu, hoặc đã quay về báo tin.
"Cảm ơn."
"Không có các ngươi, ta sẽ chậm hơn nhiều.
"Cổ Đồ lắc đầu.
"Thỏa thuận là thỏa thuận.
Ngài cho ta thông tin về di chỉ, ta dẫn ngài đến đây.
Không ai nợ ai.
"Hắn dừng lại, nhìn Mặc Uyên.
"Nhưng nếu ngài cần giúp đỡ trong tương lai.
Hắn lấy ra một mảnh ngọc nhỏ, màu xanh đục.
"Đây là Liên Lạc Ngọc Giản của ta.
Truyền tức vào, ta sẽ nhận được.
Không phải lúc nào ta cũng ở gần — nhưng nếu có thể, ta sẽ đến.
"Mặc Uyên nhận mảnh ngọc, hơi ngạc nhiên.
"Vì sao?"
Cổ Đồ cười.
"Vì ta có linh cảm — ngài không phải người bình thường.
Và người không bình thường.
thường mang theo cơ duyên không bình thường.
"Hắn quay đi, vẫy tay với đội.
"Đi thôi.
Chúng ta còn phải quay lại lấy di chỉ.
"Đội của Cổ Đồ biến mất trong sương mù, hướng về phía bắc — có lẽ đi vòng để tránh Xích Sa.
Mặc Uyên đứng một mình ở rìa rừng.
Một mình.
Hắn đã quen với điều đó.
Ba mươi năm có sư phụ, nhưng phần lớn thời gian là tu luyện một mình.
Trước đó, tám mươi hai năm tìm kiếm tỷ tỷ — cũng một mình.
Một mình không đáng sợ.
Đáng sợ là không biết đi đâu.
Nhưng bây giờ, hắn biết.
Thanh Mộc Y Cốc.
Thanh Mộc Tủy Dịch.
Mở ấn thứ nhất trên ngọc giản.
Hắn bước vào rừng.
— Hết chương 4 —
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập