Mặc Uyên chạy được khoảng mười dặm thì dừng lại.
Không phải vì mệt.
Tạng Luật đỉnh có thể chạy sáu mươi dặm một ngày mà không kiệt.
Hắn dừng lại vì cảm nhận được — có người phía trước.
Không.
Không phải một người.
Một nhóm.
Hắn lùi vào bóng tối của một hốc đá, nín thở, ép tức lắng xuống tạng phủ.
Tức động của hắn gần như biến mất — một trong những kỹ năng sư phụ dạy để tránh bị phát hiện.
Rồi hắn nhắm mắt, cảm nhận.
Bốn người.
Khoảng hai trăm trượng phía trước.
Đang di chuyển về hướng hắn — không, về hướng hang động.
Họ cũng cảm nhận được tức động khi trận pháp sụp.
Cảnh giới:
một Tạng Luật, hai Huyết Vận, một Tủy Chủng.
Không mạnh.
Nhưng cũng không yếu.
Và quan trọng hơn — họ đông hơn.
Mặc Uyên suy nghĩ nhanh.
Né tránh?
Có thể.
Hắn giỏi ẩn mình.
Nhưng nếu họ vào hang động, sẽ thấy thi thể sư phụ.
Sẽ lục lọi.
Sẽ phá hoại.
Đối đầu?
Nguy hiểm.
Hắn mạnh hơn từng người một, nhưng một chọi bốn, trong khi hắn vừa trải qua cú sốc mất sư phụ, tinh thần chưa ổn định — không phải quyết định khôn ngoan.
Đàm phán?
Hắn cân nhắc.
Họ muốn gì?
Nếu là tu sĩ bình thường, có thể chỉ tò mò về tức động lạ.
Nếu là kẻ có mục đích — thợ săn di vật, trinh sát Xích Sa — thì phức tạp hơn.
Hắn quyết định.
Chờ.
Quan sát.
Rồi mới hành động.
Cổ Đồ đứng trên một mỏm đá, nhìn về hướng nguồn tức động.
"Đội trưởng, tức động biến mất rồi.
"Cổ Linh — muội muội hắn — đứng phía sau, giọng lo lắng.
"Không phải biến mất."
Cổ Đồ lắc đầu.
"Là bị che đi.
"Hắn nheo mắt, cố cảm nhận.
Hơn tám mươi năm lăn lộn giang hồ đã dạy hắn một điều:
tức động không tự nhiên biến mất.
Hoặc nguồn tắt, hoặc có ai đó che giấu.
Trận pháp che giấu sụp — đó là điều hắn cảm nhận được cách đây nửa canh giờ.
Tức động tỏa ra như sóng, mạnh và thuần.
Dấu hiệu của nơi có người tu luyện cảnh giới cao trong thời gian dài.
Di chỉ cổ?
Hay hang động ẩn tu?
Cổ Đồ không chắc.
Nhưng hắn biết một điều — nơi nào có tức động như vậy, nơi đó có giá trị.
"Tiếp tục đi."
Hắn ra lệnh.
"Nhưng cẩn thận.
Có thể có người ở trước.
"Đội của hắn gồm bốn người:
– Cổ Đồ — đội trưởng, Tạng Luật, chuyên phá cấm và đọc di chỉ.
– Cổ Linh — muội muội, Huyết Vận, phụ trách hậu cần và liên lạc.
– Sài Phách — thợ săn linh thú, Huyết Vận, giỏi theo dấu và chiến đấu.
– Hoang Vũ — người mới, Tủy Chủng, đang học việc.
Không phải đội mạnh nhất của Di Vật Săn Đoàn.
Nhưng đủ để thăm dò một nguồn tức động lạ ở ranh giới Hồng Lâm – Xích Sa.
Họ tiến về phía trước.
Cổ Đồ đi đầu, mắt không rời khỏi hướng nguồn tức động.
Mặc Uyên nhìn thấy họ.
Trang phục đơn giản, không có dấu hiệu của tông phái lớn.
Cách họ di chuyển — người dẫn đầu đi trước thăm dò, hai người cảnh giới hai bên, người cuối theo sau quan sát — cho thấy đây là đội ngũ chuyên nghiệp, quen làm việc cùng nhau.
Thợ săn di vật.
Mặc Uyên nhận ra ngay.
Sư phụ từng nói về những người này — họ sống bằng cách tìm kiếm di chỉ cổ, phá cấm, lấy di vật bán cho các thế lực lớn.
Không thuộc phe nào, nhưng cũng không phải kẻ thù của ai.
Miễn là không động vào lợi ích của họ.
Họ dừng lại cách hang động khoảng năm mươi trượng.
"Có người."
Cổ Đồ nói.
"Đã ẩn từ trước khi chúng ta đến.
"Mặc Uyên nhíu mày.
Hắn đã ép tức lắng, che giấu tức động.
Nhưng người này vẫn nhận ra?"
Đội trưởng.
.."
Cổ Linh lên tiếng, giọng lo lắng.
"Không sao."
Cổ Đồ giơ tay, ra hiệu dừng lại.
Rồi hắn nói to, giọng vang vọng trong khe núi:
"Người ở trong hang, chúng ta không có ý xấu.
Chỉ là đi ngang, cảm nhận được tức động lạ, muốn xem thử.
"Im lặng.
Cổ Đồ tiếp tục:
"Ta là Cổ Đồ, đội trưởng khai cấm của Di Vật Săn Đoàn.
Nếu ngài không muốn gặp, chúng ta sẽ rời đi.
Nhưng nếu ngài có điều muốn trao đổi — chúng ta sẵn sàng lắng nghe.
"Mặc Uyên cân nhắc.
Di Vật Săn Đoàn.
Không phải thế lực chính thức.
Không có mâu thuẫn với sư phụ.
Và nếu họ giỏi
"khai cấm"
— họ biết cách di chuyển qua vùng nguy hiểm.
Hắn cần rời khỏi đây.
Cần vào Hồng Lâm.
Một mình, hắn có thể làm được.
Nhưng nếu có người dẫn đường, biết rõ địa hình — sẽ nhanh hơn, an toàn hơn.
Đánh đổi.
Hắn có thông tin về hang động — một di chỉ cổ mà sư phụ chưa từng khai thác hết.
Họ có khả năng dẫn đường, và có thể biết tình hình giang hồ hiện tại.
Bước ra khỏi bóng tối.
Cổ Đồ nhìn thấy người đó bước ra.
Trẻ.
Ít nhất trông trẻ — khoảng hai mươi lăm, ba mươi ngoại hình.
Nhưng Cổ Đồ biết, tu sĩ không thể đánh giá tuổi bằng ngoại hình.
Người này có thể trăm tuổi, có thể hơn.
Áo xám, dáng gầy, mặt lạnh.
Không có vũ khí nào lộ ra.
Nhưng cách hắn ta đứng — chân vững, vai thả lỏng, mắt không rời khỏi đội của Cổ Đồ — cho thấy đây không phải người bình thường.
Cảnh giới?
Cổ Đồ cố cảm nhận.
Nhưng không thấy gì.
Tức động của người này bị che giấu hoàn toàn — hoặc rất thấp, hoặc rất cao.
Và dựa vào cách ẩn mình vừa rồi, Cổ Đồ đoán là rất cao.
Cốt Văn?
Hoặc hơn.
Mặc Uyên bước tới vài bước, rồi dừng lại.
Khoảng cách vừa đủ để nói chuyện, nhưng cũng đủ để phản ứng nếu có biến.
"Cổ Đồ."
Mặc Uyên nói.
Giọng trầm, không cảm xúc.
"Di Vật Săn Đoàn.
"Cổ Đồ gật đầu.
"Đúng.
Ngài là?"
Im lặng một lúc.
"Mặc."
Mặc Uyên đáp.
"Chỉ cần biết vậy.
"Mặc.
Không phải tên thật.
Có thể là họ, có thể là bí danh.
Cổ Đồ không truy hỏi.
"Được."
Hắn nói.
"Ngài Mặc, ngài ở đây làm gì?"
"Rời đi."
"Nhưng trước đó, ta muốn hỏi — các ngươi đến đây làm gì?"
Cổ Đồ nhìn Mặc Uyên, cân nhắc.
Nói thật hay nói dối?
Người này không phải kẻ dễ lừa.
Và nếu Mặc Uyên mạnh hơn — nói dối chỉ tạo thêm rắc rối.
"Tức động."
Cổ Đồ quyết định nói thật.
"Nửa canh giờ trước, trận pháp che giấu ở đây sụp.
Tức động tỏa ra rất mạnh, rất thuần.
Dấu hiệu của di chỉ cổ hoặc nơi ẩn tu lâu năm.
"Hắn dừng lại, quan sát phản ứng của Mặc Uyên.
"Chúng ta là thợ săn di vật.
Gặp tức động như vậy, không thể không đến xem.
"Mặc Uyên gật đầu.
Không ngạc nhiên.
Như thể hắn đã biết trước.
"Vậy ngài tìm được gì chưa?"
Cổ Đồ hỏi.
"Hang động."
"Di chỉ từ thời Cổ Triều.
Có mạch linh thạch nhỏ, một số cấm chế chưa mở.
"Cổ Đồ cảm thấy tim đập nhanh hơn.
Di chỉ Cổ Triều.
Mạch linh thạch.
Cấm chế chưa mở.
Đây là thứ săn đoàn như hắn mơ ước cả đời.
Nhưng hắn kiềm chế.
Không để lộ cảm xúc.
"Ngài muốn gì?"
Hắn hỏi thẳng.
Mặc Uyên nhìn hắn.
Ánh mắt lạnh, nhưng không có sát ý.
"Ta cần rời khỏi vùng này.
Đi về hướng Hồng Lâm."
"Các ngươi biết đường."
"Đổi lấy thông tin về di chỉ?"
"Cổ Đồ suy nghĩ.
Thỏa thuận này có vẻ công bằng.
Hắn được thông tin về di chỉ quý giá, đổi lại chỉ cần dẫn đường một đoạn.
Không mất gì nhiều.
Nhưng.
"Còn thứ gì trong hang động không?"
Hắn hỏi.
"Ngoài mạch linh thạch và cấm chế?"
Mặc Uyên im lặng một lúc.
"Một thi thể."
Giọng không đổi, nhưng Cổ Đồ cảm nhận được — có gì đó nặng nề trong hai chữ đó.
"Người của ngài?"
"Sư phụ ta.
Cổ Đồ hiểu rồi.
Người này vừa mất sư phụ.
Trận pháp che giấu sụp vì nguồn năng lượng — sư phụ của hắn ta — đã chết.
Bây giờ hắn ta cần rời đi, tránh rắc rối.
"Chúng ta sẽ không động vào thi thể."
"Nếu ngài muốn, có thể để lại dấu hiệu, sau này quay lại an táng.
"Mặc Uyên nhìn hắn, ánh mắt có chút thay đổi.
Không phải biết ơn — nhưng là một chút bớt đề phòng.
Mặc Uyên gật đầu.
"Thỏa thuận như vậy.
"Nửa canh giờ sau.
Cổ Đồ đứng ở cửa hang động, nhìn vào bên trong.
Hang sâu, tối, có hồ nước ngầm.
Trên vách, những đường vân cổ — dấu tích của cấm chế từ thời Cổ Triều.
Và ở góc hang, một tấm vải trắng bọc một hình người.
Hắn không đến gần thi thể.
Đã hứa thì giữ lời.
"Đội trưởng, cấm chế này.
Cổ Linh đứng bên cạnh, giọng hồi hộp.
"Ít nhất ba lớp."
"Lớp ngoài đã bị phá — có lẽ do người ở đây trước đó.
Lớp trong còn nguyên.
"Hắn đưa tay lên, vận hành Tức Ấn, cảm nhận cấm chế.
"Không đơn giản."
Hắn lắc đầu.
"Cần thời gian.
Và cần chuẩn bị."
"Vậy bây giờ.
"Ghi nhận vị trí.
Đánh dấu.
Sau này quay lại.
"Cổ Linh gật đầu, lấy ngọc giản ra ghi chép.
Cổ Đồ quay lại nhìn Mặc Uyên đang đứng ngoài cửa hang.
Người này không đơn giản.
Che giấu tức động hoàn hảo.
Bình tĩnh trước bốn người lạ.
Và quan trọng nhất — hắn ta biết về di chỉ này, nhưng sẵn sàng đổi thông tin chỉ để có người dẫn đường.
Có nghĩa là hắn ta đang gấp.
Đang trốn thứ gì đó.
Cổ Đồ không hỏi.
Không phải việc của hắn.
Hắn chỉ cần giữ thỏa thuận.
Dẫn người này đến Hồng Lâm.
Rồi quay lại đây khai thác di chỉ.
Đơn giản.
Nhưng trong lòng, hắn có linh cảm — chuyện này sẽ không đơn giản như vậy.
Một canh giờ sau, họ rời đi.
Năm người — bốn người của Di Vật Săn Đoàn, cộng thêm Mặc Uyên — di chuyển về hướng Đông.
Cổ Đồ dẫn đầu, Mặc Uyên đi sau cùng.
Không ai nói chuyện.
Không khí căng thẳng.
Cổ Linh thỉnh thoảng liếc nhìn Mặc Uyên, vẻ tò mò nhưng không dám hỏi.
Sài Phách — thợ săn linh thú — giữ khoảng cách, mắt không rời khỏi người lạ.
Hoang Vũ — người mới — run rẩy theo sau, rõ ràng chưa quen với tình huống này.
Mặc Uyên không để ý.
Hắn chỉ tập trung vào một việc — cảm nhận xung quanh.
Có ai đang theo dõi không?
Có ai đang đến không?
Trận pháp sụp đã lâu.
Nếu Xích Sa Ẩn Môn cảm nhận được, họ sẽ cử người đến.
Và nếu họ đến — sẽ phức tạp.
Hắn phải rời khỏi vùng này càng nhanh càng tốt.
Họ đi được khoảng hai mươi dặm thì Cổ Đồ dừng lại.
"Nghỉ ở đây."
"Phía trước là ranh giới Hồng Lâm.
Cần chuẩn bị trước khi vào.
Hắn biết Hồng Lâm — rừng rậm, chướng khí, độc trùng.
Không phải nơi dễ đi.
Họ tìm một hốc đá, nghỉ chân.
Cổ Đồ đến gần Mặc Uyên, ngồi xuống đối diện.
"Ngài Mặc."
"Có điều ta muốn hỏi.
"Mặc Uyên nhìn hắn, không nói gì.
"Ngài đang trốn ai?"
Im lặng.
"Ta không cần biết chi tiết.
Nhưng nếu có người đang truy đuổi ngài — ta cần biết để chuẩn bị.
Nói hay không nói?
Cuối cùng, hắn đáp:
"Không chắc."
"Sư phụ ta ẩn cư ba mươi năm ở đây.
Có thể có người đang tìm ông.
Có thể không.
Nhưng trận pháp sụp — nếu có ai đang theo dõi khu vực này, họ sẽ biết.
Như hắn đoán.
"Xích Sa Ẩn Môn."
"Vùng này thuộc phạm vi kiểm soát của họ.
Nếu có ai đến trước — sẽ là họ.
"Mặc Uyên nhớ lại.
Sư phụ từng nhắc đến Xích Sa Ẩn Môn.
Một thế lực nhỏ nhưng nguy hiểm, chuyên kiểm soát các di chỉ trong sa mạc Xích Sa.
Họ không thích người ngoài
"tu trên đất của họ"
"Họ mạnh không?"
"Chủ ẩn là Thần Ấn."
Cổ Đồ đáp.
"Nhưng ông ta hiếm khi ra tay.
Thường là trinh sát và đội truy đuổi — Tạng Luật, Huyết Vận.
Không quá nguy hiểm.
Nhưng cũng không nên đụng.
"Vậy chúng ta cần đi nhanh."
"Đồng ý."
Cổ Đồ đứng dậy.
"Nghỉ nửa canh giờ.
Rồi tiếp tục.
"— Hết chương 3 —
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập