Bên ngoài hang động là một khe núi hẹp.
Mặc Uyên đứng ở cửa hang, nhìn lên.
Bầu trời chỉ là một vệt xanh nhạt giữa hai vách đá cao vút.
Ánh sáng mặt trời chiếu xiên xuống, tạo thành những vệt sáng vàng óng trên nền đá xám.
Ba mươi năm.
Đã lâu lắm rồi hắn không đứng giữa thanh thiên bạch nhật như thế này.
Trong ba mươi năm qua, hắn chỉ ra ngoài vào ban đêm — lấy nước, hái dược thảo, rồi nhanh chóng quay về.
Ánh sáng mặt trời giữa trưa đã trở thành thứ xa lạ.
Ánh sáng chói mắt.
Hắn phải nhắm mắt lại, để cho thần thức quen dần.
Khi mở mắt lần nữa, hắn nhìn thấy rõ hơn — vách đá phủ rêu xanh, những bụi cây dại mọc trên các khe nứt, và xa xa, tiếng chim hót vọng lại từ đâu đó.
Thế giới bên ngoài vẫn còn đó.
Mặc Uyên hít một hơi sâu.
Không khí trong lành, khác hẳn với không khí tù đọng trong hang động.
Có mùi đất ẩm, mùi lá cây, mùi gió núi.
Hắn quay lại nhìn hang động.
Bên trong, thi thể sư phụ đã được bọc trong tấm vải trắng, nằm yên trên thạch sàng.
Hắn không thể mang theo.
Không phải vì nặng — với tu vi Tạng Luật đỉnh, hắn có thể mang một người chạy cả ngày mà không kiệt.
Nhưng mang một thi thể đi qua vùng ranh giới Hồng Lâm – Xích Sa là tự tìm cái chết.
Bất kỳ tu sĩ nào nhìn thấy đều sẽ đặt câu hỏi.
Sẽ tò mò.
Sẽ theo dõi.
Sư phụ nói:
"Đừng để ai biết con là đệ tử của ta.
"Hắn phải vâng lời.
"Đệ tử sẽ quay lại."
Hắn nói với hang động tối.
"Khi đủ mạnh, đệ tử sẽ quay lại an táng sư phụ đúng cách.
"Không có tiếng đáp.
Chỉ có gió thổi qua khe núi, lạnh lẽo.
Mặc Uyên quay người, bước đi.
Hắn tìm được một hang nhỏ cách đó năm dặm.
Hang không sâu, chỉ đủ để một người ngồi.
Nhưng đủ kín để không bị phát hiện từ bên ngoài.
Mặc Uyên kiểm tra xung quanh — không có dấu hiệu thú dữ, không có tức động lạ.
An toàn.
Hắn ngồi xuống, lấy các pháp bảo từ túi trữ vật ra.
Ba thứ.
Thứ nhất:
Trầm Kính.
Một chiếc gương nhỏ, bằng lòng bàn tay.
Mặt gương không phải thủy tinh — mà là một loại ngọc đen, bóng loáng như mặt hồ đêm.
Đây là pháp bảo sư phụ dùng để soi ấn.
Kết hợp với Trầm Uyên Soi Ấn Quyết, có thể nhìn xuyên vào bên trong cơ thể người khác, thấy được Tức Ấn ẩn giấu.
Mặc Uyên cầm Trầm Kính lên, cảm nhận.
Lạnh.
Nặng.
Và có một sợi liên kết mờ nhạt — sư phụ đã dùng máu để khế ước với pháp bảo này.
Bây giờ sư phụ chết, liên kết đang dần tan biến.
Hắn cần khế ước lại.
Nhưng không phải bây giờ.
Thứ hai:
Mặc Thủy Hồ.
Một chiếc hồ lô nhỏ, bằng ngón tay cái.
Bên trong chứa
"Mặc Thủy"
— một loại chất lỏng đặc biệt, có thể tẩy tạp tức, chữa độc, bảo vệ cơ thể.
Sư phụ từng nói, Mặc Thủy cực kỳ quý hiếm.
Nguồn Mặc Thủy đã mất từ lâu — cái hồ lô này chỉ còn khoảng một phần ba.
Mặc Uyên mở nắp, nhìn vào.
Chất lỏng đen sánh như mực, không mùi, không vị.
Hắn đậy nắp lại, cất đi.
Thứ ba:
Ngọc giản.
Thanh ngọc giản sư phụ để lại.
Dài một gang tay, màu trắng đục.
Trên bề mặt, có bảy đạo ấn văn — nhỏ xíu, tinh xảo, xếp thành hàng dọc.
Bảy ấn.
Bảy ổ khóa.
Sư phụ đã khóa ngọc giản bằng bảy đạo ấn.
Muốn đọc nội dung bên trong, phải mở từng ấn một.
Mỗi ấn có điều kiện riêng.
Mặc Uyên nhắm mắt, đưa thần thức vào ngọc giản.
Ấn thứ nhất hiện ra.
Một đạo ấn văn phức tạp, xoắn như rễ cây.
Bên cạnh là một dòng chữ:
"Thanh Mộc Tủy Dịch.
Một giọt.
Mặc Uyên biết thứ đó.
Một loại dược liệu quý, chỉ có ở Thanh Mộc Y Cốc — một trong mười lăm thế lực lớn, nổi tiếng về y thuật và đan dược.
Hắn không có Thanh Mộc Tủy Dịch.
Hắn thử dùng linh lực để mở ấn.
Không phản ứng.
Thử dùng Tức Ấn cơ bản.
Thử dùng toàn bộ sức mạnh Tạng Luật để phá.
Ấn văn sáng lên, đẩy hắn ra.
Thất bại.
Sư phụ đã thiết kế kỹ lưỡng.
Không có điều kiện đúng, không mở được.
Mặc Uyên thở dài, đặt ngọc giản xuống.
Hắn nhớ lần đầu tiên sư phụ dạy Soi Ấn Quyết.
Mười năm sau khi hắn được nhận làm đệ tử.
Hắn đã đột phá Tạng Luật, ngũ tạng đồng bộ, có thể cảm nhận Tức Ấn trong cơ thể mình.
"Con đã sẵn sàng."
Sư phụ nói.
"Ta sẽ dạy con thứ quan trọng nhất.
"Ông đưa cho hắn Trầm Kính.
"Đây là Trầm Kính.
Pháp bảo ta tự tạo."
Ông nói.
"Kết hợp với Trầm Uyên Soi Ấn Quyết, nó sẽ giúp con nhìn thấy thứ người khác giấu.
"Mặc Uyên cầm chiếc gương, nhìn vào.
Mặt gương đen như mực, không phản chiếu gì cả.
"Con không thấy gì."
"Vì con chưa biết cách nhìn."
Sư phụ ngồi xuống đối diện.
"Trầm Uyên Soi Ấn Quyết có bảy tầng.
Ta chỉ đạt được tầng năm.
Nhưng năm tầng đó cũng đủ để con dùng cả đời."
"Tầng một:
Soi Bì — nhìn xuyên da, thấy kinh mạch."
"Tầng hai:
Soi Cơ — nhìn xuyên cơ, thấy huyệt đạo."
"Tầng ba:
Soi Tủy — nhìn xuyên xương, thấy tủy và ấn văn cơ bản."
"Tầng bốn:
Soi Tạng — nhìn xuyên tạng phủ, thấy ấn ẩn."
"Tầng năm:
Soi Mệnh — nhìn xuyên mệnh mạch, thấy nghiệp ấn.
"Hắn im lặng, ghi nhớ.
"Con có Thủy Căn, tâm lại tĩnh."
Sư phụ tiếp tục.
"Rất hợp với môn này.
Nhưng phải nhớ — soi người là việc nguy hiểm."
"Vì sao?"
"Vì khi con soi, con cũng bị soi lại."
Sư phụ nhìn hắn, ánh mắt nghiêm túc.
"Nếu đối phương mạnh hơn con, hoặc có ấn đặc biệt, họ sẽ cảm nhận được.
Sẽ biết con ở đâu, đang làm gì."
"Vậy phải làm sao?"
"Dùng Trầm Kính."
Sư phụ chỉ vào chiếc gương.
"Nó sẽ hấp thụ phần lớn phản đòn.
Nhưng không phải tất cả.
Nên nhớ — chỉ soi khi cần thiết.
Đừng soi bừa.
"Hắn gật đầu.
Mười năm học Soi Ấn Quyết.
Hắn đạt được tầng ba — Soi Tủy.
Đủ để nhìn thấy ấn văn cơ bản, phát hiện bệnh tật, tìm điểm yếu.
Kết hợp với Trầm Kính, có thể soi sâu hơn một đến hai tầng.
Nhưng hắn chưa bao giờ soi chính mình.
Cho đến bây giờ.
Mặc Uyên cầm Trầm Kính lên.
Liên kết với sư phụ đã gần như tan biến.
Hắn cần khế ước lại trước khi quá muộn.
Hắn cắn ngón tay, nhỏ một giọt máu lên mặt gương.
Máu thấm vào, biến mất.
Mặt gương đen chợt sáng lên — một ánh sáng xanh nhạt, mờ ảo.
Rồi tắt.
Liên kết mới hình thành.
Yếu hơn liên kết của sư phụ, nhưng đủ dùng.
Nhắm mắt.
Vận hành Trầm Uyên Soi Ấn Quyết.
"Lặng chìm để thấy, tĩnh tâm để soi.
"Tâm hắn dần trầm xuống.
Như mặt hồ lắng đọng.
Không gợn sóng.
Không suy nghĩ.
Rồi hắn mở mắt — nhưng không phải mắt thường.
Mà là
"mắt soi"
— một trạng thái đặc biệt, nhìn xuyên bề mặt, thấy thứ ẩn bên trong.
Hắn nhìn vào Trầm Kính.
Mặt gương phản chiếu hình ảnh hắn — nhưng không phải da thịt.
Mà là xương cốt, kinh mạch, tạng phủ.
Hắn nhìn sâu hơn.
Xương sống.
Tủy xương.
Và ở đó — ba đạo ấn văn.
Hắn đã thấy chúng lúc trong hang động.
Nhưng lần này, với Trầm Kính hỗ trợ, hắn nhìn rõ hơn.
Ba đạo ấn, xếp thành hàng dọc trên xương sống.
Đạo thứ nhất, ở vị trí cổ:
màu đỏ sẫm, như máu khô.
Hình dạng như một bàn tay nắm chặt.
Nợ Mệnh Ấn — hắn nhận ra.
Ấn này sẽ nóng lên khi gặp
"chủ nợ"
— người mà sư phụ từng nợ.
Nếu không trả hoặc giải được, ấn sẽ dần ăn vào mệnh mạch.
Đạo thứ hai, ở vị trí ngực:
màu xám, như sương mù.
Hình dạng như một con mắt nhắm.
Soi Kiếp Ấn — mỗi lần dùng Trầm Kính soi người, hắn cũng sẽ bị
"soi lại"
Dùng nhiều quá sẽ lộ vị trí, lộ điểm yếu.
Đạo thứ ba, ở vị trí bụng:
màu trắng, như băng.
Hình dạng như một đạo dây xích.
Trầm Thệ Ấn — lời thề của sư phụ với ai đó.
Nội dung chưa rõ.
Nếu vi phạm — dù vô tình — ấn sẽ phát tác.
Ba đạo nghiệp ấn.
Sư phụ để lại cho hắn không chỉ pháp bảo và công pháp.
Mà còn là nợ nần, ràng buộc, và bí mật.
Mặc Uyên thu thần thức, thoát khỏi trạng thái soi.
Hắn ngồi im, nhìn Trầm Kính trong tay.
Gánh nặng này rất nặng.
Nhưng hắn đã chọn gánh.
Mặc Uyên cất Trầm Kính, ngọc giản, và Mặc Thủy Hồ vào túi trữ vật.
Hắn đứng dậy, bước ra khỏi hang nhỏ.
Mặt trời đã xế chiều.
Ánh sáng vàng óng chiếu xiên qua khe núi, nhuộm vách đá thành màu cam ấm.
Gió núi thổi qua, mát lạnh.
Hắn cảm nhận lại trận pháp che giấu của hang động sư phụ.
Yếu hơn.
Yếu hơn nữa.
Như một ngọn nến sắp tắt.
Chỉ còn một chút ánh sáng cuối cùng.
Rồi — tắt.
Mặc Uyên cảm nhận rõ ràng.
Trận pháp sụp hoàn toàn.
Tức động từ hang động — nơi sư phụ tu luyện ba mươi năm, nơi tích tụ linh khí dày đặc — bắt đầu tỏa ra.
Như một ngọn hải đăng trong đêm tối.
Bất kỳ tu sĩ nào trong phạm vi trăm dặm đều có thể cảm nhận.
Và họ sẽ đến.
Mặc Uyên không chờ đợi.
Hắn quay người, chạy về hướng Đông.
Hướng Đông là Hồng Lâm.
Rừng rậm, địa hình phức tạp, dễ ẩn mình.
Hướng Tây là Xích Sa — sa mạc trống trải, không nơi nào để trốn.
Hắn chạy.
Nhanh.
Chân hắn chạm đất nhẹ nhàng, gần như không có tiếng động.
Thân pháp Mặc Thủy Lưu Hình Bộ — mềm như nước, lướt như cá.
Sư phụ dạy hắn để dùng trong lúc này.
Chạy trốn.
Sinh tồn.
Đó là việc đầu tiên hắn phải làm.
Sau đó mới nghĩ đến chuyện khác.
— Hết chương 2 —
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập