Trầm Thệ Ấn không nhói thêm lần nào.
Mặc Uyên đi thêm ba dặm nữa, tay vẫn đặt sau lưng, cảm nhận.
Ấn trắng trên xương sống — lạnh, im, như chưa từng phản ứng.
Nhưng hắn biết mình không tưởng tượng.
Cảm giác kim châm lúc nãy rõ ràng — ngắn, sắc, rồi biến mất.
Trầm Thệ — lời thề của sư phụ.
Sư phụ nói:
"Có một thứ ta đã hứa.
Khi nào đến lúc, con sẽ hiểu.
"Ba mươi năm, ấn đó chưa bao giờ nhói.
Nợ Mệnh Ấn nóng khi gặp chủ nợ — hắn hiểu.
Soi Kiếp Ấn nhói khi soi ấn — hắn hiểu.
Nhưng Trầm Thệ Ấn nhói khi hắn đi về phía bắc — nghĩa là gì?
Phía bắc có gì?
Trạm Cửu Đăng.
Hồng Lâm.
Xa hơn nữa — Hàn Nguyệt Cung.
Hắn không có câu trả lời.
Nhưng ấn đã nhói — nghĩa là
"lời thề"
đang gần hơn.
Mặc Uyên buông tay, tiếp tục đi.
Rừng phía bắc Thanh Mộc khác với phía nam.
Cây thưa hơn.
Tán lá không còn che kín trời — ánh nắng rọi xuống thành từng mảng lớn, sáng rõ.
Đường mòn rộng hơn, có dấu xe ngựa cũ — thương lộ.
Bản đồ Lý Thanh Yên đánh dấu rõ:
đường chính chạy thẳng bắc, hai nhánh phụ rẽ đông và tây.
Tạp tức cũng loãng hơn.
Mộc tức vẫn dày — rừng mà — nhưng thổ tức và thủy tức ít đi.
Không còn mùi ẩm đắng của chướng cũ.
Không khí nhẹ hơn, dễ thở hơn.
Mặc Uyên đi theo đường chính.
Bước đều, không vội.
Hắn gặp con suối đầu tiên sau bảy dặm — đúng như bản đồ đánh dấu.
Nước trong, chảy chậm, rộng chừng ba trượng.
Hai bên bờ là đá phẳng, rêu xanh.
Hắn dừng lại.
Không phải vì khát.
Mà vì cần kiểm tra.
Mười sáu lần soi ấn trong ba ngày.
Chân run khi đứng dậy ở Hạ Khê.
Ngón tay tê khi cầm Trầm Kính.
Tức trong tạng phủ mỏng hơn bình thường.
Hắn cần biết mệnh lạc hao đến mức nào.
Mặc Uyên ngồi xuống bờ đá, đặt Trầm Kính bên cạnh.
Nhắm mắt.
Nội quan.
Ngũ tạng — vào luật, nhưng chậm hơn.
Bình thường, tức chạy qua ngũ tạng theo nhịp đều, như nước chảy trong kênh.
Giờ nhịp đó lệch — không nhiều, nhưng hắn cảm nhận được.
Tâm tạng nhanh hơn nửa nhịp.
Thận tạng chậm hơn nửa nhịp.
Sai lệch nhỏ — nhưng tích lũy qua mười sáu lần soi, nó đã thành thói quen xấu trong mạch.
Sâu hơn — mệnh lạc.
Mệnh lạc là đường chính, nối ngũ tạng với cốt.
Bình thường nó dày, ổn định, như rễ cây cổ thụ.
Giờ — mỏng hơn.
Không phải nứt, không phải đứt.
Mà là hao.
Như vải bị kéo căng quá lâu — vẫn nguyên, nhưng sợi đã giãn.
Mười sáu lần vận Soi Ấn Quyết.
Mỗi lần, tức từ mệnh lạc chạy qua Trầm Kính, xuyên vào mệnh lạc người khác, rồi rút về.
Đi — về, đi — về.
Mười sáu lần.
Mệnh lạc hắn không phải ống đồng — nó là thịt, là mạch, là sống.
Nó mệt.
Cần Dưỡng.
Dưỡng — trụ thứ nhất trong Tam Trụ.
Nuôi dưỡng cơ thể, phục hồi mệnh lạc, bổ sung tức đã hao.
Sư phụ dạy:
"Soi nhiều thì Dưỡng nhiều.
Không Dưỡng mà soi tiếp — mệnh lạc sẽ mỏng đến mức một ngày nó đứt.
"Mặc Uyên lấy từ túi trữ vật ra hai viên dưỡng cốc — loại Thanh Tâm cho trước khi đi.
Nuốt.
Vị đắng nhẹ, tan nhanh.
Tức ấm chạy xuống, thấm vào tạng phủ.
Không đủ.
Nhưng có còn hơn không.
Hắn tiếp tục nội quan.
Sâu hơn nữa — cốt.
Xương chắc.
Tủy dày.
Không bị ảnh hưởng bởi soi ấn — cốt nằm sâu hơn mệnh lạc, chưa chạm tới.
Và ở đó — vẫn có chỗ trống.
Khuôn chưa khắc chữ.
Cốt Văn.
Nhưng hôm nay, hắn cảm nhận thêm một thứ.
Chỗ trống đó — không còn hoàn toàn trống.
Có gì đó mờ nhạt, như dấu phấn trên đá đen.
Chưa thành hình, chưa thành chữ.
Nhưng có.
Hắn không ép.
Cốt Văn không ép được.
Mặc Uyên mở mắt.
Nắng đã dịch.
Hắn ngồi đây gần nửa canh giờ.
Hắn đứng dậy, uống nước suối, rửa mặt.
Nước lạnh — tỉnh táo hơn.
Mệnh lạc hao.
Cần nghỉ.
Nhưng trạm Cửu Đăng còn tám dặm.
Hắn tiếp tục đi.
Soi Kiếp Ấn.
Mặc Uyên vừa đi vừa nghĩ.
Mười lăm lần nhói — ba lần ở Hạ Khê ngày đầu, năm lần ngày thứ hai, bảy lần ngày thứ ba.
Mỗi lần nhói, Soi Kiếp Ấn ghi lại — không phải đau, mà là đánh dấu.
Ai đó biết hắn đang soi.
Ai đó biết hắn ở đâu.
Trường Lộ nói:
"Soi Kiếp Ấn lộ vị trí khi soi.
Không chỉ Cửu Đăng biết.
"Nghĩa là Tử Nhãn cũng có thể biết.
Kẻ cài mười sáu ký sinh ấn ở Hạ Khê — hắn ta mất liên kết với mười sáu mẫu trong ba ngày.
Hắn ta sẽ muốn biết tại sao.
Và Soi Kiếp Ấn — nếu hắn ta có cách cảm nhận — sẽ chỉ thẳng về phía Mặc Uyên.
Vậy thì soi cho Cửu Đăng cũng không khác.
Dù soi cho ai — Soi Kiếp Ấn vẫn nhói.
Vị trí vẫn lộ.
Khác biệt duy nhất:
soi cho Cửu Đăng thì có người che chắn.
Soi một mình thì tự chịu.
Hắn đã chọn rồi.
Không cần nghĩ lại.
Mặc Uyên đi thêm bốn dặm thì thấy dấu hiệu đầu tiên.
Một cây cổ thụ bên đường — thân to ba người ôm, vỏ sần sùi.
Trên thân cây, ngang tầm mắt, có một nét khắc.
Chữ
"Đăng"
Không phải khắc bằng dao.
Mà bằng tức — nét chữ sâu, đều, mép cháy nhẹ.
Viêm tức.
Ai đó đã dùng hỏa tức khắc chữ này lên cây — có lẽ đã lâu, vì vỏ cây đã liền sẹo quanh nét khắc.
Mặc Uyên dừng lại, quan sát.
Bên dưới chữ
— một mũi tên chỉ về phía bắc.
Và một con số:
"3"
Ba dặm.
Hắn nhìn quanh.
Đường mòn rộng hơn ở đoạn này — hai xe ngựa có thể đi song song.
Hai bên đường, cây bị chặt tỉa gọn gàng, tầm nhìn thông thoáng.
Không phải đường rừng hoang — mà là đường được duy trì.
Thương lộ Cửu Đăng.
Thêm một dặm — thêm một cây có chữ
Con số:
"2"
Thêm một dặm nữa.
"1"
Rồi — đường mòn kết thúc.
Trước mặt hắn là một bãi trống.
Rộng chừng năm mươi trượng, cây xung quanh bị phát quang.
Mặt đất nện chặt, bằng phẳng.
Ở giữa bãi trống — bốn căn nhà gỗ, xếp thành hình chữ nhật quanh một sân đất.
Phía sau là kho hàng — mái thấp, tường dày.
Bên trái là chuồng ngựa — hai con ngựa đang ăn cỏ.
Và trên cột cờ giữa sân — một lá cờ đen, thêu chữ
bằng chỉ đỏ.
Trạm Cửu Đăng Bắc Lâm.
Nhỏ hơn hắn tưởng.
Không phải thương quán lớn, không phải pháo đài.
Chỉ là một trạm — nơi dừng chân, nơi giao dịch, nơi kiểm soát.
Mặc Uyên đứng ở rìa bãi trống, quan sát.
Có người.
Hai người đứng gác ở cổng sân — áo đen viền đỏ, kiếm đeo hông.
Viêm Mệnh Đường.
Tức động:
một Huyết Vận, một Tạng Luật.
Người Tạng Luật đứng bên phải, lưng thẳng, mắt nhìn về phía đường mòn — đã thấy hắn.
Bên trong sân, có thêm ít nhất ba người nữa — tức động mờ, hắn không đọc rõ từ khoảng cách này.
Và một tức động quen.
Yếu.
Rất yếu.
Tủy Chủng — nhưng ổn định, không dao động.
Tức của người già, người đã quen với cơ thể yếu.
Trường Lộ.
Hắn ta đang ở trong trạm.
Chờ sẵn — đúng như đã nói.
Mặc Uyên hít một hơi.
Nợ Mệnh Ấn trên cổ ấm lên — nhẹ, quen thuộc.
Nhắc nhở.
Hắn bước ra khỏi bóng cây, đi thẳng về phía trạm.
Người Tạng Luật ở cổng nhìn hắn.
Không rút kiếm, không chặn.
Chỉ nhìn — đánh giá.
Mặc Uyên dừng lại cách cổng năm bước.
"Mặc Uyên."
Hắn nói.
"Trường Lộ đang chờ ta.
"Người gác nhìn hắn thêm một lúc.
Rồi gật đầu, bước sang bên.
"Vào.
"Sân trạm nhỏ.
Đất nện, sạch, không cỏ dại.
Bốn căn nhà gỗ bao quanh — mỗi căn một tầng, cửa gỗ, cửa sổ nhỏ.
Mùi gỗ thông pha lẫn mùi ngựa và mùi trà cũ.
Trường Lộ ngồi ở hiên nhà phía đông, bàn trà trước mặt.
Vẫn như lần gặp ở Thanh Mộc — áo xám, tóc bạc, lưng hơi còng.
Tay cầm chén trà, mắt nhìn Mặc Uyên bước vào sân.
Không ngạc nhiên.
"Sớm hơn ta nghĩ."
Trường Lộ nói, đặt chén xuống.
"Còn một ngày nữa mới hết hạn.
"Mặc Uyên đứng cách ba bước.
"Không cần thêm một ngày.
"Trường Lộ nhìn hắn.
Ánh mắt già nua — nhưng sắc.
Đọc người.
"Ngồi.
"Mặc Uyên ngồi xuống đối diện.
Trường Lộ rót trà — ấm đã nguội, trà nhạt.
Không phải trà ngon.
Trà trạm.
"Ngươi chọn soi ấn."
Trường Lộ nói.
Không phải câu hỏi.
"Phải."
"Vì sao?"
Mặc Uyên nhìn chén trà.
"Không có hai nghìn lượng.
Không muốn chạy.
Soi ấn là thứ duy nhất ta biết làm.
"Trường Lộ gật đầu chậm.
"Thật thà."
Hắn ta uống một ngụm trà.
"Sư phụ ngươi cũng nói giống vậy — lần đầu tiên.
"Im lặng.
"Lần đầu tiên?"
Mặc Uyên hỏi.
Trường Lộ đặt chén xuống.
"Mặc Trầm không phải lúc nào cũng nợ.
Lần đầu hắn đến Cửu Đăng — hắn đến vì muốn soi.
Không phải vì nợ.
Nợ đến sau.
"Hắn ta dừng lại, nhìn Mặc Uyên.
"Soi ấn là nghề nguy hiểm.
Sư phụ ngươi biết điều đó."
Giọng Trường Lộ trầm hơn.
"Hắn soi cho mười hai thế lực.
Hàng trăm lần.
Suốt mấy năm.
Và hắn thấy thứ không nên thấy.
"Mặc Uyên không nói gì.
Hắn đã biết — ngọc giản ấn thứ nhất đã cho hắn thấy.
"Ta không hỏi ngươi biết gì."
"Đó là chuyện giữa ngươi và sư phụ ngươi.
Ta chỉ nói một điều.
"Hắn ta nghiêng người về phía trước.
"Soi ấn cho Cửu Đăng — ngươi sẽ thấy nhiều thứ.
Có thứ nên nói.
Có thứ không nên.
Biết phân biệt — sống.
Không biết — chết.
"Trường Lộ ngồi lại, uống trà.
"Sư phụ ngươi không biết phân biệt.
"Câu đó nặng.
Mặc Uyên cảm nhận nó — như đá rơi xuống nước tĩnh.
Hắn không cãi.
Không hỏi thêm.
"Phòng nghỉ ở đâu?"
Hắn hỏi.
Trường Lộ nhìn hắn.
Rồi — một nụ cười mỏng, thoáng qua.
"Nhà phía tây.
Phòng cuối.
Sạch, đủ tọa công."
Hắn ta đứng dậy.
"Nghỉ đêm nay.
Sáng mai — nhiệm vụ đầu tiên.
"Mặc Uyên đứng dậy, cúi đầu nhẹ.
Rồi quay đi.
Hắn đi qua sân, đến nhà phía tây.
Phòng cuối — cửa gỗ, không khóa.
Bên trong:
một giường tre, một bàn nhỏ, một ghế.
Cửa sổ nhỏ nhìn ra rừng phía sau trạm.
Nhỏ.
Sạch.
Đủ.
Mặc Uyên đặt túi trữ vật xuống bàn.
Ngồi lên giường.
Nhìn ra cửa sổ — rừng, trạm, nợ.
Đây là nhà mới.
Cho đến khi trả xong.
Hắn nhắm mắt.
Và Trầm Thệ Ấn — rất nhẹ, rất nhanh, như hơi thở ai đó chạm vào xương sống — nhói lần thứ hai.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập