Hang động chìm trong bóng tối.
Chỉ có một viên dạ minh châu treo trên vách đá, tỏa ánh sáng xanh nhạt như trăng mờ.
Ánh sáng đó đã chiếu sáng nơi này suốt ba mươi năm — không sáng hơn, không tối đi.
Như thời gian không hề trôi qua.
Nhưng thời gian vẫn trôi.
Mặc Uyên ngồi trên nền đá lạnh, lưng dựa vào vách hang.
Đầu sư phụ gối trên đùi hắn.
Tay hắn nắm chặt tay ông — lạnh, cứng, không còn hơi ấm.
Ông đã chết.
Mặc Uyên biết điều đó.
Hắn đã biết từ nửa canh giờ trước, khi hơi thở cuối cùng rời khỏi cơ thể sư phụ.
Nhưng hắn không buông tay.
Không đứng dậy.
Không làm gì cả.
Chỉ ngồi đó.
Trong đầu hắn trống rỗng.
Không có suy nghĩ, không có cảm xúc.
Như mặt hồ phía trước — đen thẫm, phẳng lặng, không gợn sóng.
Ba mươi năm.
Sư phụ là người duy nhất hắn có.
Là cha, là thầy, là bạn.
Là cả thế giới.
Bây giờ, thế giới đó không còn nữa.
Hắn nhớ lần đầu gặp sư phụ.
Ba mươi năm trước.
Rìa sa mạc Xích Sa.
Hắn đang chữa bệnh cho một thương đội nhỏ bị nhiễm tạp tức — loại bệnh phổ biến ở vùng ranh giới, nơi linh khí hỗn loạn.
Lúc đó hắn chín mươi bảy tuổi.
Huyết Vận.
Một y sư lưu động không tên tuổi, sống bằng nghề chữa bệnh lặt vặt cho thương nhân và lữ khách.
Rồi người đó xuất hiện.
Một lão nhân áo xám, tóc bạc, đứng ở rìa trại.
Hắn không biết ông ta đến từ bao giờ — chỉ biết khi ngẩng đầu lên, ông ta đã ở đó.
Đứng im như một tảng đá.
"Ngươi chữa bệnh giỏi."
Lão nhân nói.
Giọng bình thản, không khen không chê.
"Chỉ là tạp chứng."
Mặc Uyên đáp.
Hắn không nhìn lão nhân, tiếp tục châm cứu cho bệnh nhân.
"Ta quan sát ngươi ba năm rồi.
"Mặc Uyên dừng tay.
Ba năm?"
Ngươi có tâm tĩnh."
Lão nhân tiếp tục.
"Bệnh nhân hấp hối, ngươi không hoảng.
Bệnh nhân chết, ngươi không buồn.
Bệnh nhân chửi mắng, ngươi không giận.
"Hắn không biết phải đáp thế nào.
"Ta cần một người như vậy."
Lão nhân nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Làm đệ tử ta.
"Mặc Uyên im lặng một lúc.
Rồi hỏi:
"Tiền bối là ai?"
"Mặc Trầm.
"Cái tên không nổi tiếng.
Không thuộc mười lăm thế lực lớn.
Hắn chưa từng nghe.
"Vì sao chọn ta?"
Lão nhân — Mặc Trầm — mỉm cười.
Nụ cười nhạt, như có chút mỉa mai.
"Vì ta có thứ cần truyền lại.
Thứ đó rất nặng.
Người bình thường không gánh nổi."
"Ta cũng chỉ là người bình thường."
"Không."
Mặc Trầm lắc đầu.
"Tâm ngươi không bình thường.
Tâm ngươi như nước sâu — càng có sóng càng lặng, không dễ lật.
"Hắn không hiểu lắm.
Nhưng trong lòng có gì đó rung động.
Tìm tỷ tỷ.
Đó là điều hắn muốn.
Hà Tĩnh Lan — tỷ tỷ hắn — mất tích khi hắn mười lăm tuổi.
Tám mươi hai năm rồi.
Hắn vẫn tin tỷ còn sống.
Vẫn muốn tìm.
Nhưng hắn quá yếu.
"Nếu ta theo tiền bối.
.."
Hắn do dự.
"Tiền bối có thể giúp ta tìm một người không?"
Mặc Trầm nhíu mày.
"Ai?"
"Tỷ tỷ ta.
Mất tích tám mươi hai năm trước.
"Im lặng.
Mặc Trầm nhìn hắn, ánh mắt khó đọc.
Rồi ông gật đầu.
"Ta sẽ dạy ngươi cách soi thấy thứ người khác giấu — kể cả kẻ đã bắt tỷ tỷ ngươi.
"Đó là ba mươi năm trước.
Bây giờ, sư phụ đã chết.
Mặc Uyên nhắm mắt, cố xua đi ký ức.
Không phải lúc này.
Hắn cần bình tĩnh.
Cần suy nghĩ.
Sư phụ chết như thế nào?
Hắn không biết.
Mười ngày trước, sư phụ đột nhiên bế quan.
Không nói lý do.
Chỉ bảo hắn đừng vào quấy rầy.
Ba ngày trước, hắn cảm nhận được tức động trong phòng bế quan — hỗn loạn, như người đang đột phá.
Hôm qua, tức động biến mất.
Hoàn toàn.
Như ngọn đèn tắt.
Hắn phá cửa vào, thấy sư phụ nằm trên thạch sàng, mắt nhắm, hơi thở yếu ớt.
Rồi sư phụ tỉnh lại.
Nói với hắn những lời cuối cùng.
"Uyên nhi.
"Giọng sư phụ nhẹ.
Không còn sức để nói to.
"Ta cùng con ở đây đã ba mươi năm.
"Mặc Uyên gật đầu.
Cổ họng hắn nghẹn lại.
Mặc Trầm chậm rãi quay đầu, nhìn về phía hồ nước trong hang.
Mặt hồ đen thẫm, phẳng lì như một tấm hắc kính.
"Ba mươi năm.
mặt hồ phẳng lặng, chưa từng gợn sóng.
Nước chảy vào, nước chảy ra, nhưng không bao giờ phát ra một tiếng động.
"Ông ngừng lại.
Hít một hơi nông.
"Ta từng cho rằng đó là an tĩnh.
Là phúc phận của kẻ ẩn tu.
Một nơi nước không tiếng, gió không hơi, ngày tháng trôi qua như nằm mơ.
"Ánh mắt ông trầm xuống.
"Nhưng giờ ta mới hiểu.
Không phải an tĩnh.
"Mặc Uyên muốn hỏi, nhưng không dám mở miệng.
Sư phụ hít thở một lúc.
Rồi tiếp tục.
"Con ra ngoài.
nhớ cẩn thận."
"Dạ."
Thế giới bên ngoài đã khác."
Ông nhìn lên trần hang.
"Ta không biết còn ai nhớ tên Mặc Trầm.
Cũng không biết còn ai đang tìm ta.
"Mặc Uyên nắm chặt tay sư phụ hơn.
"Nhưng con.
Mặc Trầm quay lại nhìn hắn.
"Con khác ta.
Con còn trẻ.
Con chưa có bụi trần bám vào người.
"Ông nhếch môi, như muốn cười.
"Kẻ không có bụi trần, đi đâu cũng không để lại dấu chân.
Đó là lợi thế của con.
Đừng để ai biết con là đệ tử của ta.
Ít nhất.
cho đến khi con đủ mạnh."
"Đệ tử hiểu."
"Tốt."
Mặc Trầm gật đầu.
"Giữ mình trong sạch.
Không nhiễm bụi trần.
Đó là cách duy nhất để sống sót.
"Ông im lặng một lúc.
Hơi thở yếu đi.
Mặc Uyên cảm nhận được — thời gian không còn nhiều.
Rồi sư phụ lại mở miệng.
Giọng mơ màng, như đang nhìn về một nơi rất xa.
"Hồi ta còn trẻ.
ta từng đến vùng biển phía Đông.
"Mặc Uyên lắng nghe.
"Vân hải mênh mông, sóng xanh vô tận.
Ta đứng trên ghềnh đá nhìn ra khơi, tưởng như có thể nhìn thấy tận cùng thiên hạ.
Mắt ông nhìn vào khoảng không, như đang sống lại ký ức cũ.
"Có một ngày.
mặt biển phẳng như kính.
Không sóng.
Không gió.
Tĩnh đến mức ta nghe được tiếng tim mình đập."
"Rồi ta thấy một bóng người.
"Giọng ông đột nhiên thấp xuống.
"Hắn đứng giữa biển.
Mặt nước dưới chân hắn không gợn một chút — như thể hắn không hề tồn tại.
Như thể hắn là một phần của sự tĩnh lặng đó.
"Mặc Uyên cảm thấy lạnh sống lưng.
Hắn không hiểu tại sao.
Mặc Trầm tiếp tục, giọng chậm lại:
"Ta không biết hắn là ai.
Nhưng lúc đó.
ta thấy sợ.
Sợ như chưa từng sợ điều gì.
"Ông nhíu mày.
Ánh mắt chợt sắc lại, như đang cố nhớ điều gì đó.
"Người đó.
ta muốn nói với con.
Mặc Uyên chờ đợi.
Tim hắn đập nhanh.
Một hơi thở.
Hai hơi thở.
Rồi Mặc Trầm khẽ lắc đầu.
Ánh mắt ông lạc đi, như sương mù che phủ.
".
quên mất rồi.
"Ông chớp mắt vài lần.
Vẻ hoang mang thoáng qua, rồi biến mất.
"Chắc không quan trọng.
"Mặc Uyên muốn hỏi.
Nhưng hắn nhìn thấy vẻ mệt mỏi trên gương mặt sư phụ, và nuốt câu hỏi vào bụng.
Mặc Trầm hít một hơi sâu.
Hơi thở run rẩy.
Ông đưa tay chỉ về phía chiếc tráp gỗ đặt cạnh thạch sàng.
"Ngọc giản trong tráp.
ta đã ghi lại tất cả.
"Mặc Uyên nhìn theo.
Chiếc tráp cũ kỹ, đã theo sư phụ từ trước khi hắn được nhận làm đệ tử.
"Những điều ta biết.
Những điều ta nghi ngờ.
Những điều ta chưa kịp xác minh."
Mặc Trầm nhắm mắt lại.
"Có những thứ ta không thể nói thành lời.
Nhưng ta đã viết ra.
Con tự đọc.
sẽ hiểu."
"Sư phụ.
"Đừng tin bất kỳ ai."
Mặc Trầm mở mắt, nhìn thẳng vào mắt Mặc Uyên.
Ánh mắt ông sáng lên lần cuối.
"Nước càng sâu thì càng lặng.
Kẻ nguy hiểm nhất là kẻ không để lại tiếng động.
"Mặc Uyên gật đầu, cố ghi nhớ từng chữ.
"Ta.
"Mặc Trầm định nói thêm.
Nhưng giọng ông tắt dần.
"Ta đi trước.
"Tay ông buông lỏng.
Mặc Uyên không biết mình đã ngồi bao lâu.
Khi hắn ngẩng đầu lên, ánh sáng từ dạ minh châu vẫn như cũ.
Không thay đổi.
Trong hang động này, không có ngày đêm.
Hắn nhẹ nhàng đặt đầu sư phụ xuống thạch sàng.
Động tác chậm rãi, cẩn thận, như sợ làm ông đau.
Rồi đứng dậy.
Bước tới chiếc tráp gỗ.
Mở ra.
Bên trong, một thanh ngọc giản nằm yên lặng.
Ánh sáng xanh nhạt từ dạ minh châu phản chiếu trên bề mặt ngọc, tạo thành những vệt sáng mờ.
Mặc Uyên cầm ngọc giản lên.
Lạnh.
Nặng hơn bình thường.
Hắn đưa ngọc giản lên ngang mặt, chuẩn bị đọc.
Nhưng ngay lúc đó, hắn cảm thấy có gì đó không đúng.
Không phải từ ngọc giản.
Từ trong thân hắn.
Hắn đặt ngọc giản xuống, nhắm mắt, đưa thần thức vào trong cơ thể.
Kinh mạch bình thường.
Huyệt đạo bình thường.
Tạng phủ bình thường.
Nhưng ở sâu bên trong — trong xương cốt, trong tủy — có thứ gì đó mới.
Hắn tập trung hơn.
Nhìn kỹ hơn.
Rồi hắn thấy.
Ba đạo ấn văn.
Chúng nằm sâu trong xương sống, xếp thành hàng dọc.
Nhỏ xíu, mờ nhạt, như vừa mới được khắc vào.
Ấn văn không phải của hắn — kiểu nét, cách bố trí, hoàn toàn khác với những gì hắn tự tu luyện.
Đây là.
ấn của sư phụ?
Mặc Uyên mở mắt, nhìn về phía thi thể Mặc Trầm.
Sư phụ đã truyền thứ gì đó vào người hắn.
Khi nào?
Lúc nào?
Hắn không hề hay biết.
"Ta có thứ cần truyền lại.
Người bình thường không gánh nổi.
"Câu nói ba mươi năm trước vang lên trong đầu.
Nghiệp ấn.
Hắn từng nghe sư phụ nhắc đến.
Một loại ấn văn đặc biệt — không phải tu luyện mà có, mà là kế thừa.
Người trước chết, ấn truyền sang người sau.
Mang theo nghiệp lực, nợ nần, và bí mật của người đã khuất.
Sư phụ nói rằng hắn có tâm tĩnh, có thể gánh được.
Bây giờ hắn hiểu tại sao.
Mặc Uyên đứng trước thi thể sư phụ, im lặng.
Hắn không biết phải làm gì tiếp theo.
Sư phụ chết.
Để lại ngọc giản.
Để lại nghiệp ấn.
Để lại hắn — một mình, trong hang động này.
Ba mươi năm không ra ngoài.
Hắn không biết thế giới bên ngoài bây giờ thế nào.
Không biết ai còn sống, ai đã chết.
Không biết ai là bạn, ai là thù.
Nhưng hắn biết một điều.
Không thể ở đây mãi.
Sư phụ nói:
nhớ cẩn thận.
"Ra ngoài.
Hắn phải ra ngoài.
Nhưng ngay khi hắn nghĩ đến điều đó, hắn cảm nhận được một thứ khác.
Trận pháp che giấu.
Hang động này được bảo vệ bởi một trận pháp che giấu do sư phụ lập.
Trận pháp này ngăn không cho bất kỳ ai bên ngoài phát hiện ra sự tồn tại của hang động — không tức động, không dấu hiệu, không gì cả.
Ba mươi năm qua, trận pháp chưa bao giờ có vấn đề.
Nhưng bây giờ, hắn cảm nhận được — trận pháp đang suy yếu.
Chậm rãi.
Từng chút một.
Như một ngọn đèn sắp hết dầu.
Sư phụ chết, trận pháp mất nguồn năng lượng.
Mặc Uyên nhắm mắt, cảm nhận kỹ hơn.
Một ngày?
Hai ngày?
Ba ngày?
Không.
Nửa ngày.
Nửa ngày nữa, trận pháp sẽ sụp hoàn toàn.
Tức động từ hang động sẽ lộ ra.
Bất kỳ tu sĩ nào trong phạm vi trăm dặm đều có thể phát hiện.
Hắn phải đi.
Bây giờ.
Mặc Uyên nhìn lại thi thể sư phụ một lần cuối.
"Đệ tử sẽ an táng sư phụ."
Hắn nói, giọng trầm.
"Nhưng không phải ở đây.
"Hắn lấy một tấm vải từ trong tráp, nhẹ nhàng bọc thi thể sư phụ lại.
Thu dọn các pháp bảo sư phụ để lại — Trầm Kính, Mặc Thủy Hồ, ngọc giản bị khóa — bỏ hết vào túi trữ vật.
Nhìn quanh hang động lần cuối.
Đây là nhà của hắn.
Là nơi hắn tu luyện, ăn ngủ, trò chuyện với sư phụ.
Là tất cả ký ức của hắn trong ba thập kỷ.
Bây giờ, hắn phải rời đi.
Mặc Uyên hít một hơi sâu.
Rồi bước về phía cửa hang.
— Hết chương 1 —
—
[Ghi chú]
Năm cảnh giới cơ bản:
1.
Khai Bản → 2.
Tủy Chủng → 3.
Huyết Vận → 4.
Tạng Luật → 5.
Cốt Văn.
Sư phụ dừng ở cảnh giới thứ bảy — rồi chết.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập