Chương 94: Một cánh cửa

Hai người đứng trên cành của một cổ thụ khổng lồ, ánh mắt hướng về khoảng không gian đang vặn vẹo phía trước.

Khoảng cách vẫn còn rất xa.

Nhưng dao động cổ xưa kia đã rõ ràng đến mức gần như có thể chạm vào.

Không gian xung quanh bắt đầu méo mó.

Những thân cây cao ngàn mét cũng bị lực lượng vô hình kia ép cong nhẹ, giống như toàn bộ khu rừng đang cúi mình trước một thứ gì đó.

Lạc Tuyết khẽ nhíu mày.

“Áp lực này… không giống pháp tắc bình thường.

Dạ Thiên khẽ gật đầu.

Hắn cũng cảm nhận được.

Không gian nơi đó không chỉ vặn vẹo —

mà giống như đang bị nén lại.

Giống như phía sau lớp không gian kia…

đang tồn tại một thế giới khác.

Hai người tiếp tục tiến về phía trước.

Càng đi sâu, cảnh tượng càng trở nên kỳ lạ.

Những cổ thụ khổng lồ bắt đầu thưa dần.

Thay vào đó là những thân cây đã hóa đá.

Một số cây bị bẻ gãy ngang.

Nhưng vết gãy lại bằng phẳng đến đáng sợ, giống như bị một lực lượng khổng lồ chém qua trong nháy mắt.

Xa hơn nữa…

Họ nhìn thấy xương.

Không phải xương của thú nhỏ.

Mà là xương của những cổ thú khổng lồ.

Một bộ xương nằm nghiêng trên mặt đất.

Riêng chiếc hộp sọ của nó đã cao hơn một ngọn núi nhỏ.

Những chiếc răng dài như cột trụ.

Nhưng toàn bộ bộ xương đã hóa đá từ rất lâu.

Lạc Tuyết nhìn cảnh tượng đó, giọng nói nặng xuống.

“Nơi này… từng xảy ra chiến đấu.

Dạ Thiên không trả lời.

Hắn chỉ chậm rãi bước tiếp.

Bởi vì dao động kia… càng lúc càng mạnh.

Sau khi đi thêm một đoạn.

Cuối cùng họ bước ra khỏi khu rừng dày đặc.

Trước mặt họ là một vùng đất trống khổng lồ.

Nhưng gọi là đất trống cũng không hoàn toàn đúng.

Bởi vì nơi này rộng đến mức không thể nhìn thấy điểm cuối.

Mặt đất nứt nẻ, giống như từng bị một lực lượng khủng bố nghiền nát.

Ở trung tâm vùng đất đó —

Có một thứ khiến cả hai người cùng dừng lại.

Một cánh cửa.

Một cánh cửa khổng lồ.

Nó lớn đến mức khiến người ta gần như không thể xác định kích thước thật sự.

Cánh cửa dựng đứng giữa vùng đất trống, cao thẳng lên bầu trời.

Trên bề mặt là vô số ký hiệu cổ xưa.

Những ký hiệu đó giống như đang tự vận hành.

Mỗi ký hiệu đều tỏa ra dao động pháp tắc mạnh mẽ.

Dạ Thiên nhìn rất lâu.

Ánh mắt hắn dần trở nên sâu thẳm.

Bởi vì hắn nhận ra…

Những ký hiệu này không phải trận pháp bình thường.

Mà là pháp tắc nguyên thủy.

Thậm chí có những pháp tắc mà ngay cả hắn… cũng chưa từng thấy trước đây.

Lạc Tuyết đứng bên cạnh, giọng nói khẽ run.

“Đây… là cái gì?

Dạ Thiên chậm rãi đáp.

“Cánh cửa.

Hắn dừng lại một chút.

“Nhưng không phải cánh cửa bình thường.

Hắn bước thêm một bước.

Thần niệm chạm vào bề mặt cánh cửa.

Ngay trong khoảnh khắc đó —

Một luồng ký ức cổ xưa tràn vào trong đầu hắn.

Hắn nhìn thấy một thời đại cực kỳ xa xưa.

Trời đất vỡ vụn.

Những tồn tại khổng lồ chiến đấu trên bầu trời.

Một số sinh vật cao hàng vạn dặm.

Một số lại giống như những vì sao sống.

Trận chiến đó phá hủy vô số thế giới.

Không gian sụp đổ.

Tinh vực cháy rực.

Cuối cùng…

Một cánh cửa khổng lồ được dựng lên.

Giống như để phong ấn thứ gì đó.

Hình ảnh đột nhiên biến mất.

Dạ Thiên mở mắt.

Lạc Tuyết lập tức hỏi:

“Ngươi thấy gì?

Dạ Thiên nhìn cánh cửa khổng lồ trước mặt.

Giọng hắn rất chậm.

“Có lẽ…”

“Nơi này không chỉ là cấm địa.

Hắn đưa tay chỉ về phía cánh cửa.

“Thứ đó…”

“Có thể là lối vào của một thế giới khác.

Gió cổ xưa thổi qua vùng đất trống.

Những ký hiệu trên cánh cửa khổng lồ bỗng nhiên phát sáng nhẹ.

Giống như…

Nó đã ngủ say vô số năm.

Và bây giờ —

Cuối cùng cũng cảm nhận được sự xuất hiện của một kẻ đủ tư cách đứng trước nó.

———————-

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập