Một trăm năm trôi qua trong Vạn Mộc Thâm Uyên.
Đối với sinh linh bình thường, đó là một khoảng thời gian dài đến mức đủ để thay đổi cả một đời người.
Nhưng đối với Dạ Thiên, thời gian ấy lại trôi qua tương đối bình lặng.
Trong suốt trăm năm đó, ngoài việc quan sát sinh mệnh và sáng tạo thế giới, hắn còn làm một việc mà Lạc Tuyết luôn cảm thấy vô cùng khó tin.
Thỉnh thoảng, Dạ Thiên sẽ biến mất vài ngày.
Sau đó lại quay trở lại.
Ban đầu Lạc Tuyết tưởng hắn đi săn cổ thú hay tìm linh dược.
Nhưng một lần nọ nàng hỏi.
Dạ Thiên chỉ cười nhẹ.
“Ta đi thăm cha mẹ.
Lạc Tuyết khi đó gần như cho rằng hắn đang nói đùa.
Nhưng sau khi biết được sự thật, nàng mới hiểu.
Toàn bộ Thiên Huyền Giới… vốn đã nằm trong thể nội thế giới của Dạ Thiên.
Không chỉ Thiên Huyền Giới.
Mà còn vô số thế giới khác.
Đối với hắn, muốn trở về thăm cha mẹ chỉ cần một ý niệm.
Trong Linh Giới.
Thiên Huyền Giới vẫn vận hành bình thường.
Sông núi quen thuộc.
Những thành trì cổ xưa.
Dạ gia vẫn đứng sừng sững trong đế đô.
Dạ Sơn và mẫu thân của Dạ Thiên vẫn sống như trước, chỉ là cảnh giới của họ đã được Dạ Thiên âm thầm nâng lên rất nhiều.
Thậm chí toàn bộ thiên địa linh khí của Thiên Huyền Giới cũng đã được hắn cải tạo.
Đối với thế giới đó.
Dạ Thiên chính là Sáng Thế Thần thật sự.
Mỗi lần trở về, hắn thường chỉ ở lại vài ngày.
Ngồi cùng cha uống trà.
Nghe mẫu thân hỏi những chuyện vụn vặt.
Sau đó lại lặng lẽ rời đi.
Không ai trong Thiên Huyền Giới biết.
Người con trai của họ… đã trở thành một tồn tại đủ sức tạo ra mười vạn thế giới.
Thời gian lại trôi qua.
Sau khi dao động cổ xưa kia xuất hiện, Dạ Thiên lập tức bắt đầu lần theo nguồn gốc của nó.
Nhưng rất nhanh hắn phát hiện một điều.
Khoảng cách…
Xa đến mức khó tin.
Dao động đó giống như phát ra từ tận cùng của khu rừng.
Dạ Thiên và Lạc Tuyết bắt đầu di chuyển.
Hai người không hề đi chậm.
Ngược lại.
Tốc độ của họ đã đạt tới mức khủng bố.
Dạ Thiên hiện tại đã có thể tùy ý vận dụng pháp tắc không gian.
Chỉ cần một bước.
Hắn có thể vượt qua hàng triệu dặm.
Nếu thật sự gia tốc đến cực hạn, tốc độ của hắn thậm chí có thể đạt tới hàng ngàn năm ánh sáng trong một khoảng thời gian cực ngắn.
Đó là tốc độ đủ để xuyên qua tinh vực.
Nhưng dù vậy…
Hai người vẫn phải mất năm năm.
Năm năm liên tục di chuyển.
Băng qua vô số khu rừng cổ xưa.
Vượt qua những dãy rễ cây khổng lồ cao như núi.
Có những thân cây cổ thụ mà riêng chu vi của nó đã rộng đến vài trăm dặm.
Có những thung lũng được hình thành từ gốc cây đổ xuống.
Có những hồ nước khổng lồ nằm giữa rừng, rộng lớn như đại dương.
Thậm chí có những cổ thú ngủ say trên mặt đất.
Thân thể của chúng dài đến mấy ngàn dặm, gần như giống một dãy núi sống.
Nhưng tất cả những thứ đó…
Trong khu rừng này vẫn chỉ giống như những chi tiết nhỏ bé.
Sau năm năm di chuyển liên tục.
Lạc Tuyết đứng trên một cành cây khổng lồ, ánh mắt đầy kinh ngạc nhìn về phía xa.
Nàng khẽ nói:
“Ta bắt đầu hiểu rồi…”
Dạ Thiên quay sang.
“Hiểu cái gì?
Lạc Tuyết hít sâu một hơi.
“Vì sao không ai có thể rời khỏi cấm địa này.
Nàng nhìn khu rừng vô tận phía trước.
Giọng nói trở nên trầm thấp.
“Bởi vì nơi này… quá lớn.
“Lớn đến mức vượt qua cả nhận thức của sinh linh.
“Ngay cả nếu một Thần Hoàng bị ném vào đây… nếu không biết đường ra, có lẽ cũng phải mất vô số năm mới có thể tìm được biên giới.
Dạ Thiên không nói gì.
Bởi vì hắn cũng đang nghĩ điều tương tự.
Vạn Mộc Thâm Uyên.
Có lẽ không chỉ là một khu rừng.
Mà là…
một thế giới độc lập.
Một lĩnh vực khổng lồ được hình thành từ thời đại cổ xưa.
Đúng lúc này.
Dao động cổ xưa kia đột nhiên trở nên rõ ràng hơn.
Ầm…
Không phải tiếng động.
Mà giống như nhịp tim của một tồn tại khổng lồ đang vang vọng trong không gian.
Dạ Thiên ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Xa xa.
Giữa vô số cổ thụ khổng lồ.
Một khoảng không gian đang vặn vẹo.
Giống như có thứ gì đó cực kỳ to lớn đang ẩn giấu phía sau lớp không gian kia.
Lạc Tuyết cũng nhìn thấy.
“Chúng ta… tới rồi.
Dạ Thiên không trả lời.
Ánh mắt hắn dần trở nên nghiêm túc.
Bởi vì trực giác nói cho hắn biết.
Thứ đang phát ra dao động cổ xưa kia…
Có lẽ là bí mật lớn nhất của toàn bộ Vạn Mộc Thâm Uyên.
——————–
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập