Chương 92: 97 tỉ Sáng Tạo Nguyên Lực

Sau khi bước vào Vạn Mộc Thâm Uyên, Dạ Thiên và Lạc Tuyết mới thật sự hiểu thế nào là cấm địa.

Khu rừng này không chỉ rộng lớn.

Mà là rộng đến mức gần như vô tận.

Những cổ thụ cao hàng ngàn mét đứng san sát nhau như vô số cột trụ chống trời.

Rễ cây khổng lồ đan xen dưới mặt đất, có nơi còn nhô lên cao hơn cả núi.

Từ tán cây phía trên, những dây leo cổ xưa rủ xuống, kéo dài đến mấy trăm dặm, đung đưa giữa làn sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ khu rừng.

Thỉnh thoảng, giữa những thân cây khổng lồ, lại có sinh vật cổ xưa chậm rãi đi ngang qua.

Cơ thể chúng to lớn như núi, nhưng trong khu rừng này lại chỉ giống như những con thú nhỏ bé.

Ngày đầu tiên, Dạ Thiên và Lạc Tuyết từng thử bay lên.

Nhưng càng bay cao, áp lực không gian càng trở nên khủng bố.

Khi lên tới độ cao vài ngàn mét, áp lực đã nặng đến mức ngay cả Thiên Thần cũng khó có thể chịu đựng.

Hai người buộc phải quay lại mặt đất.

Sau đó họ bắt đầu tìm đường ra khỏi khu rừng.

Nhưng thời gian cứ thế trôi qua.

Một tháng.

Một năm.

Mười năm.

Kết quả vẫn không thay đổi.

Bất kể đi theo hướng nào, khu rừng vẫn kéo dài vô tận.

Thậm chí có vài lần họ thử quay lại hướng Huyết Lao, nhưng dù đi bao xa… nơi đó cũng không còn tồn tại nữa.

Giống như Huyết Lao chưa từng xuất hiện.

Có lần, Lạc Tuyết khẽ lẩm bẩm:

“Có lẽ… chúng ta đã bước vào một không gian khác.

“Một lĩnh vực nào đó của cấm địa.

Dạ Thiên cũng từng nghĩ như vậy.

Nhưng hắn không quá lo lắng.

Bởi vì với hắn, thời gian chưa bao giờ là vấn đề.

Ngược lại, nơi này lại trở thành môi trường hoàn hảo để hắn tiếp tục sáng tạo.

Những năm sau đó, hành trình của Dạ Thiên gần như chỉ xoay quanh ba việc.

Quan sát sinh mệnh.

Sáng tạo sinh mệnh.

Và xây dựng thế giới.

Hắn bắt đầu nghiên cứu những sinh vật cổ xưa sống trong Vạn Mộc Thâm Uyên.

Có những cổ thú thân dài hàng ngàn mét, có những sinh vật giống như cây sống có thể di chuyển giữa khu rừng, thậm chí có những sinh mệnh hoàn toàn được tạo thành từ năng lượng tự nhiên.

Mỗi lần gặp sinh vật mới, Dạ Thiên đều quan sát chúng rất lâu.

Ghi nhớ cấu trúc sinh mệnh của chúng.

Sau đó… dùng Hồng Mông Bút để tái tạo.

Thời gian lặng lẽ trôi qua từng năm.

Cùng với nó, thế giới trong cơ thể hắn cũng bắt đầu phát triển với tốc độ kinh người.

Ban đầu chỉ có Linh Giới.

Nhưng dần dần, Dạ Thiên bắt đầu phân chia hệ thống thế giới.

Hắn tạo ra Ngũ Giới.

Linh Giới — trung tâm của toàn bộ hệ thống.

Thần Giới — nơi sinh ra những sinh mệnh mạnh mẽ nhất.

Nhân Giới — nơi văn minh và sinh mệnh trí tuệ phát triển.

Địa Ngục — nơi linh hồn và tử khí hội tụ.

Thâm Uyên — nơi hỗn loạn và hắc ám sinh trưởng.

Từng thế giới nhỏ được sáng tạo ra, sau đó phân chia vào năm giới này.

Hàng ngàn.

Rồi hàng vạn.

Cuối cùng…

Sau một trăm năm.

Tổng số thế giới mà Dạ Thiên sáng tạo đã vượt qua mười vạn.

Trong đó, Linh Giới vẫn là trung tâm.

Nó giống như mặt trời của toàn bộ hệ thống, còn các thế giới khác quay quanh nó như những tinh thần.

Mỗi thế giới đều có sinh mệnh riêng.

Có hệ sinh thái riêng.

Có quy luật riêng.

Và quan trọng nhất…

Chúng bắt đầu phản hồi sáng tạo nguyên lực cho Dạ Thiên.

Ban đầu chỉ là vài điểm.

Sau đó tăng lên hàng trăm.

Rồi hàng ngàn.

Cuối cùng, khi hệ thống thế giới hoàn toàn ổn định, mỗi thế giới đều có thể phản hồi 10.

000 sáng tạo nguyên lực mỗi ngày.

Dạ Thiên không ngừng tích lũy.

Một trăm năm trôi qua.

Sáng tạo nguyên lực của hắn đã đạt tới một con số khổng lồ.

97 tỉ.

Ngay cả hắn cũng phải thừa nhận con số này có chút đáng sợ.

Nhưng đó vẫn chưa phải thay đổi lớn nhất.

Trong một trăm năm này, hắn còn làm một việc khác.

Thông qua hệ thống thương thành, Dạ Thiên bắt đầu mua pháp tắc.

Không phải một hai loại.

Mà là hơn một trăm ngàn chi nhánh pháp tắc.

Ở Thần Giới, muốn lĩnh ngộ một loại pháp tắc thường phải trải qua vô số năm khổ tu.

Nhưng với hệ thống thương thành, chỉ cần mua… là có thể trực tiếp lĩnh ngộ.

Chỉ trong một trăm năm, Dạ Thiên gần như đã nắm giữ toàn bộ những pháp tắc cơ bản của vũ trụ.

Không gian.

Thời gian.

Sinh mệnh.

Hủy diệt.

Thôn phệ.

Hỗn loạn.

Thậm chí, hắn còn bắt đầu thử dung hợp pháp tắc.

Một ngày nọ.

Dạ Thiên đứng trên một vách đá khổng lồ giữa khu rừng.

Lạc Tuyết đứng bên cạnh hắn.

Một trăm năm trôi qua, khí tức của nàng cũng đã thay đổi rất nhiều.

Nhưng lúc này, nàng vẫn nhìn về phía khu rừng vô tận trước mặt, khẽ thở dài.

“Đã một trăm năm…”

“Chúng ta vẫn không tìm được đường ra.

Dạ Thiên không trả lời.

Ánh mắt hắn đang nhìn sâu vào khu rừng.

Bởi vì trong thần niệm của hắn…

Có một thứ vừa xuất hiện.

Một dao động cực kỳ cổ xưa.

Nó không giống sinh vật.

Không giống linh khí.

Mà giống như…

Một cánh cửa khổng lồ vừa mở ra trong sâu thẳm cấm địa.

Dạ Thiên khẽ nói, giọng trầm xuống:

“Có lẽ…”

“Chúng ta sắp tìm được câu trả lời rồi.

—————————-

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập