Dạ Thiên và Lạc Tuyết tiếp tục bước sâu vào Vạn Mộc Thâm Uyên.
Ban đầu, hai người vẫn còn nhìn thấy chút ánh sáng mờ từ bên ngoài khu rừng.
Nhưng chỉ chưa đến nửa canh giờ sau, ánh sáng đó đã hoàn toàn biến mất.
Xung quanh chỉ còn lại màu xanh thẫm của vô số cổ thụ khổng lồ.
Những thân cây cao vút như những cột trụ chống trời, vỏ cây dày và cứng như kim loại thần binh.
Rễ cây lộ ra trên mặt đất uốn lượn như những con rồng đá khổng lồ.
Mỗi bước đi đều phải vượt qua những rễ cây cao tới vài chục mét.
Lạc Tuyết ngẩng đầu nhìn lên.
Tán lá phía trên giống như một bầu trời khác.
Từng tầng lá cây chồng lên nhau, che kín toàn bộ ánh sáng.
Ở độ cao hàng nghìn mét phía trên, những cành cây khổng lồ vắt ngang không trung như những dãy núi.
Một vài dây leo cổ xưa buông xuống từ trên cao, mỗi dây to lớn như cả một tòa cung điện.
Không gian trong khu rừng này rộng lớn đến mức khiến con người cảm thấy bản thân vô cùng nhỏ bé.
Dạ Thiên dừng lại.
Hắn khẽ nhắm mắt.
Thần niệm của hắn bắt đầu lan ra ngoài.
Một trăm dặm…
Một ngàn dặm…
Mười ngàn dặm…
Nhưng điều khiến hắn hơi bất ngờ là, dù thần niệm đã mở rộng đến cực hạn, hắn vẫn không cảm nhận được biên giới của khu rừng.
Giống như nơi này… không có điểm cuối.
Lạc Tuyết khẽ nói bên cạnh:
“Ngươi có cảm thấy không…?
Dạ Thiên mở mắt.
“Cảm thấy cái gì?
Lạc Tuyết hít sâu một hơi.
“Không gian.
“Nơi này… không phải khu rừng bình thường.
Nàng nhìn những cổ thụ khổng lồ xung quanh, ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Ta từng đọc qua một ghi chép.
“Những tiểu cấm địa cổ xưa… phần lớn đều có không gian riêng.
“Bên ngoài nhìn chỉ là một khu rừng.
“Nhưng bên trong… có thể rộng lớn hơn cả một tinh vực.
Dạ Thiên khẽ nhíu mày.
“Ý ngươi là…”
Lạc Tuyết gật đầu chậm rãi.
“Nơi này có thể lớn hơn tưởng tượng của chúng ta rất nhiều.
“Có khi… lớn gấp ức vạn lần khu vực bên ngoài.
Một cơn gió thổi qua khu rừng.
Tán lá khổng lồ phía trên phát ra âm thanh trầm thấp giống như sóng biển dội vào vách đá.
Dạ Thiên nhìn về phía xa.
Trong tầm mắt hắn chỉ có vô số thân cây kéo dài đến tận chân trời.
Không có điểm cuối.
Không có dấu hiệu của văn minh.
Chỉ có sự hoang dã cổ xưa.
Xa xa trong rừng, một sinh vật khổng lồ chậm rãi di chuyển.
Chỉ riêng bước chân của nó đã khiến mặt đất rung nhẹ.
Nhưng khi nó đi qua giữa những thân cây cao hàng nghìn mét, cơ thể đồ sộ đó lại trở nên nhỏ bé như một con thú bình thường.
Chỉ riêng cảnh tượng ấy cũng đủ để tưởng tượng khu rừng này rộng lớn đến mức nào.
Dạ Thiên khẽ nói:
“Thú vị.
Lạc Tuyết quay sang nhìn hắn.
“Thú vị?
Dạ Thiên gật đầu.
“Với người khác, nơi này là cấm địa.
“Nhưng với ta…”
Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời lá cây phía trên.
“Đây có thể là nơi hoàn hảo.
Lạc Tuyết hơi ngẩn ra.
“Hoàn hảo… để làm gì?
Dạ Thiên không trả lời ngay.
Ý thức của hắn đã tiến vào thể nội thế giới.
Trong Linh Giới, hàng nghìn sinh vật Thâm Uyên đang sinh trưởng.
Một số thậm chí đã đạt tới cấp độ Chân Thần.
Nếu để chúng ở đây…
Trong khu rừng rộng lớn gần như vô tận này…
Chúng có thể phát triển thành một hệ sinh thái hoàn toàn mới.
Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu hắn.
Nếu hắn mở một cánh cổng nhỏ nối Linh Giới với khu rừng này…
Thì nơi đây sẽ trở thành—
một bãi săn khổng lồ của sinh mệnh Thâm Uyên.
Dạ Thiên khẽ mỉm cười.
Nhưng đúng lúc đó—
Mặt đất dưới chân hai người bỗng rung nhẹ.
Một âm thanh trầm thấp vang lên từ sâu trong rừng.
ẦM…
Giống như tiếng bước chân của một sinh vật khổng lồ.
Những thân cây cao ngàn mét phía xa bắt đầu lay động.
Một bóng đen khổng lồ chậm rãi xuất hiện giữa khu rừng.
Chỉ riêng cái đầu của nó… cũng đã cao ngang một ngọn núi nhỏ.
Lạc Tuyết lập tức biến sắc.
“Không ổn…”
“Chúng ta vừa bước vào lãnh địa của thứ gì đó rồi…”
Dạ Thiên nhìn sinh vật khổng lồ đang tiến lại gần.
Ánh mắt hắn không hề hoảng loạn.
Ngược lại còn mang theo một tia tò mò.
Bởi vì hắn có thể cảm nhận được—
Sinh vật trước mắt không phải linh thú bình thường.
Mà là một cổ thú sinh ra từ thời đại cực kỳ xa xưa.
Và nếu hắn có thể hiểu được cấu trúc sinh mệnh của nó…
Thì có lẽ…
Hắn sẽ có thêm một mẫu sinh mệnh hoàn toàn mới để sáng tạo.
————-
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập