Chương 90: Cấm Địa- Vạn Mộc Thâm Uyên

Huyết Lao phía sau lưng đã hoàn toàn chìm trong hỗn loạn.

Từng tiếng nổ kinh thiên vẫn vang lên từ phía xa.

Khí tức khủng bố của Thâm Uyên Chi Hoàng và Thần Tướng va chạm khiến bầu trời rung chuyển, ngay cả mặt đất dưới chân cũng liên tục chấn động.

Nhưng Dạ Thiên không quay đầu lại.

Hắn dẫn theo Lạc Tuyết men theo một đường hầm đã sụp đổ, phá vỡ lớp đá phía trên rồi bước ra ngoài.

Ánh sáng lần đầu tiên xuất hiện trước mắt.

Sau nhiều năm bị giam dưới lòng đất, khi ánh sáng chiếu xuống, Lạc Tuyết gần như phải đưa tay che mắt.

Hai người bước ra khỏi khu mỏ.

Nhưng khi tầm nhìn dần rõ ràng, cả hai đều khựng lại.

Trước mặt họ không phải bình nguyên hay thành trì.

Mà là… một khu rừng.

Một khu rừng khổng lồ đến mức khiến con người cảm thấy bản thân nhỏ bé như cát bụi.

Những thân cây cổ thụ vươn thẳng lên trời, mỗi cây đều cao hàng ngàn mét.

Thân cây to đến mức phải mấy chục người ôm mới hết, lớp vỏ đen sẫm như kim loại.

Tán lá che kín bầu trời.

Ánh mặt trời chỉ có thể xuyên qua những khe nhỏ, tạo thành từng vệt sáng mờ trên mặt đất.

Không khí nơi đây đặc quánh linh khí.

Nhưng đồng thời…

Cũng tồn tại một loại khí tức cổ xưa khiến người ta bản năng cảm thấy nguy hiểm.

Dạ Thiên nhìn khu rừng trước mặt, ánh mắt hơi trầm xuống.

Hắn có thể cảm nhận được…

Trong bóng tối của khu rừng kia, có vô số sinh mệnh đáng sợ đang ẩn mình.

Một lúc sau, Lạc Tuyết đột nhiên biến sắc.

Nàng nhìn những thân cây khổng lồ xung quanh, ánh mắt dần lộ ra vẻ hoảng sợ.

“Không… không thể nào…”

Dạ Thiên quay sang nhìn nàng.

“Sao vậy?

Lạc Tuyết hít sâu một hơi, giọng nói trở nên khàn khàn.

“Nơi này… ta từng thấy trong cổ tịch của tông môn.

“Nếu ta không nhầm…”

“Nơi này là một cấm địa.

Dạ Thiên hơi nhíu mày.

“Cấm địa?

Lạc Tuyết gật đầu.

“Ở Chí Tôn Thần Giới có rất nhiều cấm địa cổ xưa, có nơi tồn tại từ trước cả khi Thần Giới được ghi chép.

“Có những cấm địa… ngay cả Thần Hoàng bước vào cũng có thể bỏ mạng.

Nàng nhìn sâu vào khu rừng.

Giọng nói dần trở nên trầm xuống.

“Còn những cấm địa lớn nhất… nghe nói ngay cả Chí Tôn Thần Đế bước vào cũng có thể hôi phi yên diệt.

Dạ Thiên không nói gì.

Ánh mắt hắn vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng cũng bắt đầu cảnh giác.

Nếu thật sự là loại cấm địa cấp đó, thì ngay cả thể nội thế giới của hắn cũng chưa chắc tuyệt đối an toàn.

Lạc Tuyết quan sát xung quanh một lúc lâu.

Sau đó nàng dần thở ra một hơi.

“May quá…”

“Nơi này không phải đại cấm địa.

“Nếu ta đoán không sai…”

Nàng chỉ về khu rừng trước mặt.

“Đây là tiểu cấm địa – Vạn Mộc Thâm Uyên.

Dạ Thiên khẽ nhíu mày.

“Vạn Mộc Thâm Uyên?

Lạc Tuyết gật đầu.

“Trong cổ tịch có ghi chép, nơi này từng là chiến trường cổ.

“Hàng trăm vạn năm trước, một trận đại chiến giữa Thần tộc và một chủng tộc cổ đã xảy ra ở đây.

“Sau trận chiến đó, vô số thần linh ngã xuống, máu của họ thấm vào lòng đất.

“Những cây cổ thụ hấp thu thần huyết rồi sinh trưởng điên cuồng, cuối cùng hình thành khu rừng khổng lồ này.

Nàng nhìn những thân cây cao ngàn mét trước mặt.

“Nghe nói trong rừng có rất nhiều sinh vật cổ xưa.

“Ngay cả Thiên Thần cũng không dám tùy tiện tiến vào.

Dạ Thiên nhìn khu rừng một lúc lâu.

Sau đó khẽ nói:

“Nhưng ít nhất… nơi này an toàn hơn Huyết Lao.

Lạc Tuyết cười khổ.

“Chỉ là tương đối thôi.

“Dù là tiểu cấm địa, nhưng nếu xui xẻo gặp phải sinh vật mạnh… chúng ta vẫn chết như thường.

Dạ Thiên gật đầu.

Sau đó hắn quay đầu nhìn về phía sau.

Xa xa trên bầu trời, ánh sáng thần lực vẫn đang bùng nổ.

Một vị Thần Hoàng đã kịp chi viện và đang giao chiến với Thâm Uyên Chi Hoàng.

Dạ Thiên thu lại ánh mắt.

“Đi thôi.

“Trước khi có người từ Huyết Lao đuổi theo.

Hai người bước vào khu rừng.

Ngay khoảnh khắc tiến vào, bóng tối lập tức bao phủ xung quanh.

Những thân cây khổng lồ đứng im lặng như những cột trụ chống trời.

Xa xa trong rừng, một tiếng gầm trầm thấp vang lên, không rõ là linh thú hay sinh vật nào khác.

Dạ Thiên khẽ nhắm mắt trong giây lát.

Trong thể nội thế giới, Linh Giới vẫn vận hành ổn định.

Hàng nghìn sinh vật Thâm Uyên đang ngủ say.

Hắn khẽ mỉm cười.

Nếu nơi này thật sự là cấm địa…

Vậy đối với hắn, có lẽ đây chính là nơi hoàn hảo để tiếp tục sáng tạo.

Còn trong bóng tối sâu nhất của khu rừng—

Một đôi mắt khổng lồ chậm rãi mở ra.

Nó nhìn về phía hai bóng người vừa bước vào cấm địa.

Trong ánh mắt cổ xưa ấy… xuất hiện một tia hứng thú.

———————–

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập