Chương 88: Huyết Lao bạo động!

Đêm đó, bầu không khí trong Huyết Lao trở nên khác thường.

Không còn là sự yên tĩnh quen thuộc của khu mỏ, mà là một loại áp lực nặng nề khiến người ta khó thở.

Những nô lệ đang nghỉ trong phòng giam dần dần tỉnh giấc.

Có người ôm ngực, có người thở gấp, thần lực trong cơ thể bắt đầu trở nên hỗn loạn.

Dạ Thiên vẫn ngồi dựa vào vách đá, hai mắt khép hờ.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, hắn đột nhiên mở mắt.

Nguồn năng lượng dưới khe nứt… đang trở nên cực kỳ bất ổn.

Không giống những lần trước.

Lần này giống như có thứ gì đó đang bị ép thức tỉnh.

Ầm!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất.

Toàn bộ Huyết Lao rung chuyển dữ dội.

Đá từ trần hang rơi xuống, bụi đất bay mù mịt.

Đám nô lệ lập tức hoảng loạn.

“Chuyện gì vậy?

“Động đất sao?

“Không… không phải…”

Ầm!

Tiếng nổ thứ hai vang lên, mạnh hơn nhiều.

Ở cuối đường hầm, một luồng huyết quang đột nhiên bùng lên, giống như cột máu khổng lồ đâm thẳng lên trần mỏ.

Ngay sau đó là tiếng hét thảm của lính canh.

Dạ Thiên lập tức đứng dậy.

Thần niệm của hắn lan ra khắp khu mỏ.

Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ cảnh tượng đã hiện rõ.

Ở trung tâm khu mỏ, nơi đặt trận pháp hiến tế, pháp trận đã hoàn toàn nổ tung.

Máu tích tụ suốt nhiều năm trong các rãnh đá đang chảy ngược, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ.

Những lính canh Chân Thần cố gắng khống chế trận pháp.

Nhưng vô ích.

Bởi vì năng lượng dưới khe nứt đang trào lên.

Một luồng khí tức cổ xưa và hỗn loạn bắt đầu lan khắp Huyết Lao.

Đúng lúc đó, một giọng nói run rẩy vang lên bên cạnh.

“Dạ Thiên… ngươi có cảm nhận được không…”

Lạc Tuyết đứng gần đó, sắc mặt tái nhợt.

“Thứ dưới lòng đất… đang tỉnh dậy…”

Dạ Thiên không trả lời.

Hắn biết rất rõ, nếu sinh vật cổ xưa dưới khe nứt thật sự thoát ra, nơi này sẽ biến thành địa ngục.

Nhưng điều khiến hắn chú ý hơn là—

Lần bạo loạn này không liên quan gì đến hắn.

Không phải quân đoàn Thâm Uyên.

Không phải kế hoạch của hắn.

Mà là Huyết Lao tự bạo động.

Dạ Thiên lập tức đưa ra quyết định.

“Không thể ở lại nữa.

Hắn khẽ nhắm mắt.

Thần niệm xuyên qua toàn bộ đường hầm.

Ẩn trong bóng tối, hàng nghìn sinh vật Thâm Uyên đồng thời dừng lại.

Nhện bóng tối, rắn khói đen, sinh vật xúc tu…

Tất cả đều nhận được một mệnh lệnh.

Trở về.

Không một con nào chống lại.

Chúng lập tức bò về những khe nứt nhỏ mà Dạ Thiên mở ra, từng con chui vào bên trong.

Những khe nứt đó dẫn thẳng vào Linh Giới trong thể nội thế giới của hắn.

Chỉ trong vài phút.

Toàn bộ quân đoàn Thâm Uyên đã biến mất.

Không để lại dấu vết.

Đúng lúc đó, một tiếng gầm khổng lồ vang lên từ sâu dưới lòng đất.

ẦM!

Mặt đất nứt toác.

Một khe nứt khổng lồ mở ra giữa khu mỏ.

Từ trong đó, huyết khí đen kịt phun ra như núi lửa.

Hàng chục lính canh bị cuốn vào trong nháy mắt.

Tiếng hét thảm vang vọng khắp nơi.

“Phong ấn vỡ rồi!

“Chạy mau!

“Thứ đó ra ngoài rồi!

Toàn bộ Huyết Lao lập tức rơi vào hỗn loạn.

Nô lệ chạy tán loạn.

Ngay cả lính canh cũng chỉ nghĩ đến việc sống sót.

Dạ Thiên nhìn cảnh tượng trước mắt, ánh mắt vẫn bình tĩnh.

Bởi vì hắn đã đạt được mục đích.

Quân đoàn Thâm Uyên đã phát triển.

Cấu trúc của Huyết Lao hắn cũng đã nắm rõ.

Không cần ở lại nữa.

Bên cạnh hắn, Lạc Tuyết nắm chặt cuốc khoáng, giọng run run.

“Chúng ta… phải làm gì bây giờ?

Dạ Thiên nhìn về một đường hầm đang sụp đổ.

Sau đó khẽ nói:

“Rời khỏi đây.

“Ngay bây giờ.

Một tiếng nổ khác vang lên.

Ở khe nứt khổng lồ kia, một cái xúc tu khổng lồ chậm rãi vươn lên.

Chỉ riêng phần lộ ra… đã dài hơn trăm mét.

Nhưng Dạ Thiên không nhìn thêm nữa.

Hắn quay lưng lại, bước vào bóng tối của đường hầm.

Trong đầu hắn chỉ còn một ý nghĩ.

Huyết Lao… đã không còn giá trị.

Thế giới bên ngoài mới là nơi hắn phải đến.

Và lần này—

Hắn sẽ không còn là một nô lệ nữa.

————————-

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập